Bài Thơ: Bờ Sông Vẫn Gió (Trúc Thông - Đào Mạnh Thông) - Thi Viện
Có thể bạn quan tâm
- Tên tác giả/dịch giả
- Tên bài thơ @Tên tác giả
- Nội dung bài thơ @Tên tác giả
- Tên nhóm bài thơ @Tên tác giả
- Tên chủ đề diễn đàn
- Tìm với Google
- Tác giả
- Danh sách tác giả
- Tác giả Việt Nam
- Tác giả Trung Quốc
- Tác giả Nga
- Danh sách nước
- Danh sách nhóm bài thơ
- Thêm tác giả...
- Thơ
- Các chuyên mục
- Tìm thơ...
- Thơ Việt Nam
- Cổ thi Việt Nam
- Thơ Việt Nam hiện đại
- Thơ Trung Quốc
- Đường thi
- Thơ Đường luật
- Tống từ
- Thêm bài thơ...
- Tham gia
- Diễn đàn
- Các chủ đề mới
- Các chủ đề có bài mới
- Tìm bài viết...
- Thơ thành viên
- Danh sách nhóm
- Danh sách thơ
- Khác
- Chính sách bảo mật thông tin
- Thống kê
- Danh sách thành viên
- Từ điển Hán Việt trực tuyến
- Đổi mã font tiếng Việt
Đăng nhập
Tên đăng nhập: Mật khẩu: Nhớ đăng nhập Đăng nhập Quên mật khẩu? Đăng nhập bằng Facebook Đăng ký ☆☆☆☆☆ 224.32Thể thơ: Thơ tự doThời kỳ: Hiện đại3 bài trả lời: 2 thảo luận, 1 bình luận7 người thích Từ khoá: mẹ (457)Tuyển tập chung
- 100 bài thơ Việt Nam hay nhất thế kỷ XX (2007)- Chia sẻ trên Facebook
- Trả lời
- In bài thơ
Một số bài cùng từ khoá
- Đói lòng ăn hột chà là (Khuyết danh Việt Nam)- Thư gửi em (Từ Nguyễn)- Nỗi niềm của mẹ (Từ Nguyễn)- Mẹ của anh (Xuân Quỳnh)- Tặng mẹ (Marina Svetaeva)Một số bài cùng tác giả
- Người bán than tổ ong- Bài thơ hai khả năng kết- Ở góc phố Tràng Thi- Trong tình huống ấy- Cuối thánh đườngĐăng bởi Vanachi vào 18/09/2006 10:04
Lá ngô lay ở bờ sôngBờ sông vẫn gióNgười không thấy vềXin người hãy trở về quêMột lần cuối... một lần về cuối thôiVề thương lại bến sông trôiVề buồn lại đã một thời tóc xanhLệ xin giọt cuối để dànhTrên phần mộ mẹ vương hình bóng chaCây cau cũ, giại hiên nhàCòn nghe gió thổi sông xa một lầnCon xin ngắn lại đường gầnMột lần... rồi mẹ hãy dần dần đi.
Xếp theo: Ngày gửi Mới cập nhậtTrang 1 trong tổng số 1 trang (3 bài trả lời)[1]
Nhà thơ Trần Đăng Khoa bình “Bờ sông vẫn gió”
Gửi bởi Đồ Nghệ ngày 16/04/2009 09:16Đã sửa 3 lần, lần cuối bởi Đồ Nghệ ngày 16/04/2009 21:48
Sau Chầm chậm tới mình (*), Trúc Thông bắt đầu chạy Maratông (*). Có lẽ do mặc cảm, lại lo ngại đường xa, nên anh chạy quá nhanh. Nhanh đến mức tất cả thành loà nhoà. Anh chẳng còn nhìn thấy ai, và cũng chẳng để cho ai nhìn rõ anh. Có điều, cái đích mà anh cần tới lại nằm xa dần ở phía... sau lưng: Bờ sông vẫn gió...Áy là nơi mẹ anh vẫn thường đi về. Bây giờ, Bờ sông vẫn gió, nghĩa là cảnh vật vẫn thế, chỉ vắng mẹ thôi. Vốn là người con hiếu thảo, nhớ thương mẹ, Trúc Thông trở về, đi thập thững trên con đường xưa mẹ đi, anh quên mất mình là nhà cách tân. Và vì thế, anh đã cho chúng ta một bài thơ khá hay. Đây là bài thơ hay nhất trong đời Trúc Thông. Và bài thơ lại viết theo lối cổ điển, chả cách... một tý nào. Lời chắt. Ý sâu. Câu chữ như rút ruột mà thành.Bài thơ vừa ra đời, bạn đọc đã đón nhận nồng nhiệt. Và ngay lập tức, người ta sẵn sàng quên đi những chỗ còn khiếm khuyết của nó, và đồng thời cũng quên luôn cả những bài thơ được gọi là cách tân của anh.
BỜ SÔNG VẪN GIÓChị em con kính dâng hương hồn mẹLá ngô lay ở bờ sôngbờ sông vẫn gióngười không thấy vềxin người hãy trở về quêmột lần cuối... một lần về cuối thôivề thương lại bến sông trôivề buồn lại đã một đời tóc xanhlệ xin giọt cuối để dànhtrên phần mộ mẹ nương hình bóng chacây cau cũ, giại (**) hiên nhàcòn nghe gió thổi sông xa một lầncon xin ngắn lại đường gầnmột lần... rồi mẹ hãy dần dần đi...(*) Tên hai tập thơ của Trúc Thông.(**) Giại: cái giại, một thứ bình phong đan bằng tre dựng trước hiên nhà ở những vùng quê Bắc Bộ.Chữ “đời” in đậm trong bài thơ để so sánh với chữ “thời” ở bản do bạn Vanachi cung cấp ở trên.[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]...Все пройдет и печаль и радостьВсе пройдет так устроен светВсе пройдет только верить надоЧто любовь не проходит нет ..☆☆☆☆☆ 52.60Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Xin sửa lỗi
Gửi bởi Đồ Nghệ. ngày 16/04/2009 19:53
Bản Đồ Nghệ post lên xin giúp thêm dấu ở từ "quê" (câu thứ tư của bài thơ). Đây là lỗi đánh máy nhưng cần sửa ngay.
BDT.NAM ĐÀN----------------------------------Tôi về đếm những bước chânNhặt gì đây cuối tháng năm đời mình☆☆☆☆☆ 63.33Trả lờiNhận xét của nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo
Gửi bởi tôn tiền tử ngày 27/05/2019 11:25
Theo tôi, đây là bài thơ hay nhất của Trúc Thông. Bài thơ là tiếng khóc thăm thẳm của người con mất mẹ, biết là mẹ không bao gìờ còn nữa mà vẫn cầu xin một lần mẹ trở về: “Con xin ngắn lại đường gần / Một lần... rồi mẹ hãy dần dần đi...” Bài thơ tự nhiên và chân thành đến nỗi khiến tôi không nghĩ anh đã làm ra thơ, mà chính “thơ đã làm ra anh”. Tôi thuộc ngay bài thơ đó khi đọc lần đầu tiên.
tửu tận tình do tại☆☆☆☆☆ 73.86Trả lời© 2004-2024 VanachiRSS
Từ khóa » Bờ Sông Vẫn Gió
-
Bài 'Bờ Sông Vẫn Gió' - VnExpress Giải Trí
-
BỜ SÔNG VẪN GIÓ Lá Ngô Lay ở Bờ Sông,... - NHỮNG CÂU THƠ HAY
-
Bờ Sông Vẫn Gió... Người Không Thấy Về
-
Nhà Thơ Trúc Thông: 'Bờ Sông Vẫn Gió Người Không Thấy Về'
-
Thơ Chọn Lời Bình: Bờ Sông Vẫn Gió
-
Nhà Thơ Trần Đăng Khoa Bình "Bờ Sông Vẫn Gió" , Người Xứ Nghệ ...
-
Bờ Sông Vẫn Gió... - Báo Tổ Quốc - Báo Mới
-
Trường Tiểu Học Thanh Thuỷ - TMT - QLNT - Sở GD&ĐT Hải Dương
-
Bờ Sông Vẫn Gió Và Cái Ngưỡng Của Sự Giản Dị - Báo Hà Tĩnh
-
Bờ Sông Vẫn Gió
-
Trúc Thông Về Với Mẹ Bên “ Bờ Sông Vẫn Gió” | Tiếng Vọng, Đặng ...
-
Bờ Sông Vẫn Gió | Báo Giáo Dục Và Thời đại Online
-
Nhà Thơ Trúc Thông Qua đời: Bờ Sông Vẫn Gió...