Bài Thơ: Cái Roi Tre (Nguyễn Vĩnh Tiến) - Thi Viện

Thi Viện ×
  • Tên tác giả/dịch giả
  • Tên bài thơ @Tên tác giả
  • Nội dung bài thơ @Tên tác giả
  • Tên nhóm bài thơ @Tên tác giả
  • Tên chủ đề diễn đàn
  • Tìm với Google
Toggle navigation
  • Tác giả
    • Danh sách tác giả
    • Tác giả Việt Nam
    • Tác giả Trung Quốc
    • Tác giả Nga
    • Danh sách nước
    • Danh sách nhóm bài thơ
    • Thêm tác giả...
  • Thơ
    • Các chuyên mục
    • Tìm thơ...
    • Thơ Việt Nam
    • Cổ thi Việt Nam
    • Thơ Việt Nam hiện đại
    • Thơ Trung Quốc
    • Đường thi
    • Thơ Đường luật
    • Tống từ
    • Thêm bài thơ...
  • Tham gia
    • Diễn đàn
    • Các chủ đề mới
    • Các chủ đề có bài mới
    • Tìm bài viết...
    • Thơ thành viên
    • Danh sách nhóm
    • Danh sách thơ
  • Khác
    • Chính sách bảo mật thông tin
    • Thống kê
    • Danh sách thành viên
    • Từ điển Hán Việt trực tuyến
    • Đổi mã font tiếng Việt
Đăng nhập ×

Đăng nhập

Tên đăng nhập: Mật khẩu: Nhớ đăng nhập Đăng nhập Quên mật khẩu? Đăng nhập bằng Facebook Đăng ký

Bình luận nhanh 2

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Tên của bạn: Thông tin liên hệ: Xác nhận bạn không phải người máy: Gửi bình luận Nguyễn Quang Thạch27/11/2021 18:00good!Nguyễn Thanh Sơn27/10/2019 20:03cảm xúc vỡ oà khi đọc hai câu kết 94.44Thể thơ: Lục bátThời kỳ: Hiện đại1 người thíchTừ khoá: cha (76)

Tuyển tập chung

- Tuyển tập các bài thơ trên báo “Hoa học trò” cũ
  • Trả lời
  • In bài thơ

Một số bài cùng từ khoá

- Những cánh buồm (Hoàng Trung Thông)- Đi khắp thế gian không ai tốt bằng mẹ (Khuyết danh Việt Nam)- Mẹ vắng nhà ngày bão (Đặng Hiển)- Về làng (Nguyễn Duy)- Con chả biết được đâu (Xuân Quỳnh)

Một số bài cùng tác giả

- Một cánh chuồn chuồn- Héo mòn một xâu- Tuổi tôi- Bãi cỏ xanh- Tình yêu

Đăng bởi tôn tiền tử vào 23/11/2015 00:36

Bố tôi vớ cái roi treKhi tôi bỏ học, chạy về thăm ôngNhà tôi người đứng, người trôngBà ngồi than thở, trời không ngớt nồm…Ông tôi ốm được mười hômRễ tre, rễ mít đã chồm ra sânĐàn gà vẫn đứng một chânCon bên thành giếng, con gần đống rơmHoa nhài nở chẳng còn thơm Ấm trà nguội ngắt, bữa cơm vội vàng…Ông tôi mê tỉnh ngổn ngangCầm tay tôi lại đặt sang tay bàTôi nhìn ông, muốn khóc oàNỗi đau đâu cứ phải là roi tre?Chiều nay bỏ học tôi vềBố tôi quăng cái roi tre lên trời.

© 2004-2026 VanachiRSS

Từ khóa » Cái Roi Tre đọc Hiểu