Bài Thơ: Chỉ Còn Nỗi Cô đơn (Võ Trung Hiếu) - Thi Viện

Thi Viện ×
  • Tên tác giả/dịch giả
  • Tên bài thơ @Tên tác giả
  • Nội dung bài thơ @Tên tác giả
  • Tên nhóm bài thơ @Tên tác giả
  • Tên chủ đề diễn đàn
  • Tìm với Google
Toggle navigation
  • Tác giả
    • Danh sách tác giả
    • Tác giả Việt Nam
    • Tác giả Trung Quốc
    • Tác giả Nga
    • Danh sách nước
    • Danh sách nhóm bài thơ
    • Thêm tác giả...
  • Thơ
    • Các chuyên mục
    • Tìm thơ...
    • Thơ Việt Nam
    • Cổ thi Việt Nam
    • Thơ Việt Nam hiện đại
    • Thơ Trung Quốc
    • Đường thi
    • Thơ Đường luật
    • Tống từ
    • Thêm bài thơ...
  • Tham gia
    • Diễn đàn
    • Các chủ đề mới
    • Các chủ đề có bài mới
    • Tìm bài viết...
    • Thơ thành viên
    • Danh sách nhóm
    • Danh sách thơ
  • Khác
    • Chính sách bảo mật thông tin
    • Thống kê
    • Danh sách thành viên
    • Từ điển Hán Việt trực tuyến
    • Đổi mã font tiếng Việt
Đăng nhập ×

Đăng nhập

Tên đăng nhập: Mật khẩu: Nhớ đăng nhập Đăng nhập Quên mật khẩu? Đăng nhập bằng Facebook Đăng ký

Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Tên của bạn: Thông tin liên hệ: Xác nhận bạn không phải người máy: Gửi bình luận Chưa có đánh giá nàoThể thơ: Thơ tự doThời kỳ: Hiện đại1 người thích
  • Trả lời
  • In bài thơ

Một số bài cùng tác giả

- Dấu hỏi- Khô khan- Nếu- Chỉ...- Niệm khúc buồn

Đăng bởi Cammy vào 19/06/2008 00:10

Chẳng còn gì ngoài nỗi cô đơnChợt thức dậy từ một nơi nào đóNhư lữ khách giữa đời là quán trọTa bước lang thang cùng với mình taĐừng hát người ơi những bản tình caNhững bản nhạc sao lắm là dối tráTình yêu chỉ là chiếc vòng nghiệt ngãĐừng hết sơn son rồi lại thếp vàngĐừng nói người ơi những lời dối gianChỉ đẹp lòng nhau đầu môi chót lưỡiTa chỉ muốn nghe những lời tim nóiHãy nói những gì hay hơn lặng thinhĐêm nay ta nghe lặng giữa lòng mìnhCó gã đàn ông vu vơ bật khócNhững giọt lệ chảy ngược vào tim ócHóa thành nỗi buồn lặng lẽ, xót xaCòn lại gì khi giông bão đã quaLòng người bỗng chơ vơ như đồi núiNgổn ngang trong tim hình hài đá cuộiCằn khô đất nhớ hoa hồngKhuya lặng lẽ về quanh những phố đôngNhững hàng cây cũng hóa chồng hóa vợQuay quắt từ đâu nỗi cô đơn òa vỡĐường về chỉ một mình ta…

Đêm 27.9.99

© 2004-2026 VanachiRSS

Từ khóa » Cô Lữ Buồn