Có Ai Thấu Tình Cô Lữ, đêm đông Không Nhà - VĂN THƠ NHẠC

Thứ Hai, 28 tháng 9, 2015

Có ai thấu tình cô lữ, đêm đông không nhà

Có ai thấu tình cô lữ, đêm đông không nhà Đêm Đông - Lời Kim Minh Nhạc Nguyễn Văn Thương - Lê Dung Tôi yêu mùa đông. Tình yêu từ thuở tâm hồn còn trứng nước với những suy nghĩ ngây thơ: mùa đông được mặc chiếc áo ấm đẹp. Nhưng rồi, càng lớn, càng đi ra ngòai vòng tay của mẹ, của thị trấn nhỏ, tôi càng gặp nhiều người yêu mùa đông. Những người ở thành phố hối hả này yêu mùa đông. Vì sao vậy? Rồi, tôi cũng lớn dần, đủ trưởng thành để tìm được câu trả lời. Câu trả lời có từ rất nhiều điểm chung của những người tôi gặp, của thế giới xung quanh tôi, và của cả nhạc sĩ Nguyễn Văn Thương với Đêm đông. Trong cuộc đua chen hối hả của thành phố này, đa phần thời gian người ta vội vã cuốn theo nhịp của công việc, phải như thế để tồn tại, phải như thế để khẳng định mình, phải như thế để cống hiến được tuổi trẻ của mình cho đời, nhưng cũng phải như thế để cảm nhận những giây phút sâu lắng của tâm hồn mình. Người ta hay trở về với chính mình vào những đêm mùa đông. Mùa đông, thời gian dường như trôi chậm hơn. Bởi cái lạnh đánh thức da thịt khiến người ta không thể hoàn toàn chìm đắm vào công việc mà buộc phải cảm nhận và hướng mình ra thế giới bên ngoài nhiều hơn. Để biết rằng thời gian đang trôi, chiều chưa đi nhưng đêm cũng đang xuống dần. Đâu đó tiếng chuông chùa vẳng lại. Cái tiếng chuông chùa giữa phố thị như là thanh âm của sự tĩnh lặng, nhưng cũng là thanh âm của sự nhắc nhớ, của thời gian ngày xưa và một không gian nào đó xa lắm nơi người ta thực sự thuộc về. Có cánh chim nào cũng đang rã rời mỏi mệt tìm về chốn nghỉ. Có làn mây xám nào cũng đang chầm chậm trôi ngang lưng trời. Đều là những sự vận động, nhưng là những vận động trong mệt mỏi, đó là cái vận động của cuối ngày, vận động để đi dần về phía tĩnh lặng. Thi nhân cũng dần đi vào chính lòng mình. Cái tĩnh lặng mỏi mệt của không gian khiến thời gian trong tâm hồn thi nhân, dường như cũng dừng lại và tê tái. Cái tê tái đến đây đã là cái lạnh của lòng, của chiều sâu. Và cái tê tái đó càng tái tê hơn khi lữ khách trở về với thế giới mặt đất gần hơn xung quanh mình: cây trút lá, mưa giăng mắc, sương thướt tha, và tất cả cứ tiêu điều, đìu hiu quá. Tiếng ca Lê Dung vốn trong, cao và lạnh. Nhập với lời ca này, sao cái tái tê lạnh buốt cứ ngấm dần, ngấm dần và ngấm rất sâu vào hồn người nghe… Và lúc này, lữ khách bắt đầu dành cho tâm hồn mình một sự lắng nghe để biết mình khát khao điều gì trong cái chiều đêm mùa đông ấy: Đêm đông, xa trông cố hương buồn lòng chinh phu Đêm đông, bên song ngẩn ngơ kìa ai mong chồng Đêm đông, thi nhân lắng nghe tâm hồn tương tư Đêm đông, ca nhi đối gương ôm sầu riêng bóng Không nói trực tiếp tiếng lòng mình, nhưng lữ khách nghe trong đêm đông tiếng lòng chinh phu buồn xa quê, tiếng lòng chinh phụ dựa song ngóng chồng, tiếng thi nhân buồn tương tư, tiếng ca nhi soi gương và ôm nỗi sầu riêng chỉ một mình mình hiểu. Chinh phu-chinh phụ, thi nhân-ca nhi, chinh phu khát chinh phụ, ca nhi khát thi nhân, những cặp đôi tình nhân vốn luôn khát khao gần gặn, nhưng cũng luôn gặp cảnh cách xa. Nỗi day dứt vì cách xa chẳng phải đêm đông mới có, nhưng lại cứ cồn lên vào mỗi đêm mùa đông lạnh lẽo. Mùa đông, người ta cần nhau, cần chia sẻ, cần sự gần gũi bằng xương thịt để cảm nhận cái ấm nồng về tâm hồn. Nhưng mùa đông lạnh chỉ nhắc rằng nỗi khát khao đó là không thể. Khát khao càng mạnh thì nỗi sầu lạnh chỉ càng lớn dần thôi. Gió nghiêng, chiều say Gió lay ngàn cây, Gió nâng thuyền mây Gió reo sầu miên Gió đau niềm riêng Gió than triền miên Thế nên, tất cả như nhòa đi trong lòng lữ khách. Và lúc này, lữ khách chỉ còn cảm nhận thấy trong không gian tiếng bước chân của gió, con gió vĩnh cửu. Đến đây, tiếng hát Lê Dung cùng với tiếng nhạc dồn lên vừa khát vọng, vừa xa xót. Và cuối cùng thì con gió ấy cũng say hơn, nghiêng hơn, sầu hơn và tiếng than thở của gió cũng triền miên như nỗi sầu triền miên của kiếp người. Đi qua những triền miên của kiếp người, rồi lòng lữ khách cũng trở về với cảnh ngộ của chính mình với nỗi cô đơn khắc khoải: Đêm đông, ôi ta nhớ nhung Đường về xa xa Đêm đông, ta mơ giấc mơ, gia đình, yêu đương Đêm đông, ta lê bước chân phong trần tha phương Có ai thấu tình cô lữ, đêm đông không nhà? Lúc này, đêm đông, đó là nỗi nhớ nhung, đêm đông, đó là giấc mơ gia đình, giấc mơ một tình yêu, giấc mơ về hơi ấm tình người. Nhưng đêm đông, đó lại cũng là hiện thực, hiện thực với đường về còn xa lắm, với bước chân phong trần còn lê trên đường đời dù mỏi mệt, là hiện thực với cái tê lạnh của tâm hồn một kẻ cô lữ không nhà. Bài hát kết thúc bằng một câu hỏi. Câu hỏi chầm chậm cất lên: “Có ai thấu tình cô lữ, đêm đông không nhà?”. Vậy là, trong đêm đông bây giờ, không có một ngôi nhà, không có một người tri kỷ, chỉ có một lữ khách, một lạnh lẽo và một nỗi cô đơn. Nhưng vẫn còn may mắn lắm, vì đó là một câu hỏi! Câu hỏi dù không cần câu trả lời, nhưng đó vẫn cứ là một câu hỏi, một sự tìm kiếm, và một nỗi khát khao. Không phải là một sự chấm hết. Chấm hết thì cô đơn quá! Cuộc đời này, giữa phồn hoa phố thị này, dù người ta có cảm thấy cô đơn thế nào, thì hãy đừng ngưng kiếm tìm một hơi ấm tình người… Để Đêm đông bớt lạnh. Theo http://f319.com/

1 nhận xét:

  1. Doanh Doanhlúc 09:55 10 tháng 6, 2020

    eva airline vietnamvé máy bay đi boston mỹsố điện thoại hãng korean airvé máy bay đi mỹ bao nhiêu tiềngiá vé máy bay đi canadaNhững Chuyến Đi Cuộc ĐờiNgau Hung Du LichTri Thuc Du Lich

    Trả lờiXóaTrả lời
      Trả lời
Thêm nhận xétTải thêm... Bài đăng Mới hơn Bài đăng Cũ hơn Trang chủ Đăng ký: Đăng Nhận xét (Atom)

Chế Lan Viên - Nhà thơ không thể lấy kích tấc thường mà đo được XXXXX

Chế Lan Viên - Nhà thơ không thể lấy kích tấc thường mà đo được! Với Chế Lan Viên, ta kinh ngạc trước tuyên ngôn nghê thuật lừng lững thể ...

  • Nguyễn Du - Từ một ai đó đến không ai cả Nguyễn  Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
  • Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
  • Ánh trăng trong thơ Dương Quân Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê,  Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...

Tìm kiếm Blog này

  • Trang chủ

Giới thiệu về tôi

vanthonhactrieuchau.blogspot.com Xem hồ sơ hoàn chỉnh của tôi

Báo cáo vi phạm

Lưu trữ Blog

  • ▼  2015 (3761)
    • ▼  tháng 9 (341)
      • Một thoáng bình yên với du thuyền sông Hương
      • Bốn gương mặt nữ trong vườn thơ miền núi Ẩn sông Trà
      • Nhà văn, nhà biên kịch Nguyễn Thị Minh Ngọc vẫn “c...
      • Nhà thơ Tế Hanh - “Cánh buồm vôi” đi qua thế kỷ!
      • Ve kêu phượng nở trong thi ca
      • Đặc trưng Tết 3 miền Bắc - Trung - Nam
      • Đến với bài thơ hay: “Về thôi em”, một khúc tâm tì...
      • Hương bưởi sau nhà
      • Lối cũ ta về, vườn xưa có còn
      • Một cọng rơm buộc lấy mảnh mây trời
      • Khi em đã đi qua khoảng đời tôi
      • Có ai thấu tình cô lữ, đêm đông không nhà
      • Trong âm nhạc, Văn Cao là người tự do và hạnh phúc
      • Tình ca Việt Nam - Một thời hạnh phúc
      • Những con đường hoa tím
      • Điển tích qua các rác phẩm ngâm khúc hình thức so...
      • Tìm hiểu cách vận dụng thành ngữ, tục ngữ trong tá...
      • Hình tượng “nắng” trong thơ ca Việt Nam
      • Sông nắng vườn xưa
      • Trở về mái nhà xưa
      • Ngụ ngôn của những tiếng hót
      • Mùa thu trong thơ Bích Khê
      • Người gọi những giấc mơ
      • Đọc Lục bát Lê Ngã Lễ: Hương thời gian cứ bay quan...
      • Trịnh Công Sơn , một hồn bi ca
      • Người vác nỗi buồn qua cánh rừng cổ tích
      • Lặng lẽ, những mảng màu toả sáng
      • “Nhạc Du Ca” Việt Nam
      • Ca khúc vượt thời gian -“Em đến thăm anh một chiều...
      • Những tình khúc vượt thời gian của Nhạc sĩ Phạm Duy
      • Trịnh Công Sơn - Những bài hát thiếu nhi
      • Hương gây mùi nhớ
      • Thử giải thích mấy chữ trong Truyện Kiều
      • Nguyễn Văn Vĩnh với Truyện Kiều
      • Giải mã cách đọc kiều của Tản Đà
      • Tế Hanh - Sáng tác, dịch thuật và phê bình
      • Nguyễn Huy Thiệp: Những chuyện huyền, kỳ, núi, sôn...
      • Một lần lên Bà Nà
      • Trăn trở…Nguyễn Minh Châu
      • Nhà văn Nam Cao và giọt nước mắt
      • Phiến sách ngày Xuân ngồi chấm câu
      • Đã biết mùa thu
      • Tím ngát màu thời gian
      • Thi sĩ mùa xuân Nguyễn Bính
      • Một vạt “Nắng trên đồi”
      • “Ông vua phóng sự” Vũ Trọng Phụng tác nghiệp
      • Văn xuôi tự sự Lưu Trọng Lư
      • Phong Kiều dạ bạc, ngàn năm âm vang
      • Trần Dzạ Lữ, nhà thơ hát dạo bên trời
      • Những bài thơ hay về mùa thu
      • Mùa mưa chưa qua
      • Mùa xuân đi qua ý xuân ở lại
      • Nhạc sĩ Văn Phụng với những ca khúc vượt thời gian
      • Ca khúc vượt thời gian của Nhạc sĩ Thẩm Oánh
      • Muối của rừng
      • Nguyễn Thị Lộ
      • Đưa sáo sang sông
      • Truyện tình kể trong đêm mưa
      • Những tiếng lòng
      • Hạc vừa bay vừa kêu thảng thốt
      • Chảy đi sông ơi
      • Cánh buồm thuở ấy
      • Chút thoáng Xuân Hương
      • Đốt trái tim trầm gửi gió hương
      • Ru anh - Khúc ru thấm đẫm tình người
      • Tình muôn đời vẫn đẹp
      • Cuối thu
      • Xóm nhà lá
      • Một cốc sữa
      • Tuyển tập những bài thơ hay về các loài hoa
      • Nhà thơ Lê Cảnh Nhạc - Những cảm thức gắn bó với q...
      • Bóng dáng người đàn bà trong thơ Mai Hồng Niên
      • Quán bên đường - Trang Thế Hy - Phạm Duy
      • “Hoa cao su” - Ngan ngát ân tình
      • Sinh Nguyễn Guitar Coffee - Âm nhạc đơn giản là c...
      • Chút hương trần gian
      • Ngâm thơ và thơ Nguyễn Bính
      • Bông hoa Sen lai láng giữa hồ
      • Vẻ đẹp núi Ngọc Nữ qua thơ Lê Thánh Tông
      • Cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ
      • Trịnh Công Sơn: Vẫn lặng lẽ nơi này
      • Thân như điện ảnh
      • Một chút kỷ niệm ngày xuân
      • Một chút cảm xúc về Đà Lạt
      • Trước thềm xuân, cảm nhận về cuộc sống
      • Những kết hợp bất thường trong ca từ Trịnh Công Sơ...
      • Hoàng Trúc Ly: Hành trình và thi ca tịch liêu của...
      • Hồ Xuân Hương - Huyền thoại và sự thực
      • Trà trong tâm thức văn nhân quân tử
      • Du xuân - Xuân du
      • Luân thường phận gái gánh trên vai...
      • Trắng tinh khôi thơm mãi tháng tư về
      • Hồng nhan đa truân - Hồng nhan bạc mệnh
      • Hội họa trong thơ
      • Nguyễn Đình Toàn hát nhạc Trịnh
      • Hương đêm cuối hạ
      • Nhạc sĩ Xuân Hồng với những bài hát về mùa xuân
      • Xuân Hồng với những chặng xuân
      • Mùa hè trong thi ca của tuổi học trò
      • Nhạc Trịnh và những nỗi buồn bên đời tôi

Từ khóa » Cô Lữ Buồn