Bài Thơ: Hoa Khế Nở (Nguyễn Mỹ) - Thi Viện

Thi Viện ×
  • Tên tác giả/dịch giả
  • Tên bài thơ @Tên tác giả
  • Nội dung bài thơ @Tên tác giả
  • Tên nhóm bài thơ @Tên tác giả
  • Tên chủ đề diễn đàn
  • Tìm với Google
Toggle navigation
  • Tác giả
    • Danh sách tác giả
    • Tác giả Việt Nam
    • Tác giả Trung Quốc
    • Tác giả Nga
    • Danh sách nước
    • Danh sách nhóm bài thơ
    • Thêm tác giả...
  • Thơ
    • Các chuyên mục
    • Tìm thơ...
    • Thơ Việt Nam
    • Cổ thi Việt Nam
    • Thơ Việt Nam hiện đại
    • Thơ Trung Quốc
    • Đường thi
    • Thơ Đường luật
    • Tống từ
    • Thêm bài thơ...
  • Tham gia
    • Diễn đàn
    • Các chủ đề mới
    • Các chủ đề có bài mới
    • Tìm bài viết...
    • Thơ thành viên
    • Danh sách nhóm
    • Danh sách thơ
  • Khác
    • Chính sách bảo mật thông tin
    • Thống kê
    • Danh sách thành viên
    • Từ điển Hán Việt trực tuyến
    • Đổi mã font tiếng Việt
Đăng nhập ×

Đăng nhập

Tên đăng nhập: Mật khẩu: Nhớ đăng nhập Đăng nhập Quên mật khẩu? Đăng nhập bằng Facebook Đăng ký

Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Tên của bạn: Thông tin liên hệ: Xác nhận bạn không phải người máy: Gửi bình luận 43.25Thể thơ: Thơ tự doThời kỳ: Hiện đại
  • Trả lời
  • In bài thơ

Một số bài cùng tác giả

- Cuộc chia ly màu đỏ- Hoa thiên lý- Hơi ấm đường rừng- Con đường ấy- Chị tôi

Một số bài cùng nguồn tham khảo

- Hoa thiên lý (Nguyễn Mỹ)- Gửi một dòng sông (Nguyễn Mỹ)- Chiều mưa (Nguyễn Mỹ)- Không đề (Nguyễn Mỹ)- Đi (Nguyễn Mỹ)

Đăng bởi hongha83 vào 21/01/2014 08:34

Bỗng góc vườn xưa ửng tímTrên cành khế lại đơm hoaMái xám mùa thu thêm đậmCây khế mỗi năm một giàBạn cũ mươi đàn ong mậtChuyện xưa say kể rì rầmTí tách nỗi buồn thức giấc, mênh môngBồi hồi, bồi hồi hoa rụngNgày ấy lâu rồi lâu lắmLui cui mấy đứa em thơMoi đất, nhặt hoa, bẻ táo cất nhàLoong coong, mẻ sành, khu bátTừ buổi mẹ thôi không hát“Chợ chiều nhiều khế, ế chanh”Tóc mẹ mỗi ngày một bạcSợi già. sợi nhớ thương anhMùa đông ập xuống mái nghèoNhà dột, nợ đòi tới tấpThêm lũ côn đồ nay đe, mai dậpXao xác vườn xưa lá rụng tơi bờiĐêm lặng, nằm nghe bâng khuâng tiếng khế rơiNồng sương lạnh, mùi úng chua xa xót- Đời có đủ hương thơm ngào ngạtSao nhà ta chỉ đùm muối ớtThân mẹ, em như lát khế quệt vào!Nó như con ong rung đôi cánh cần laoTheo bầy lớn, đưa mật hoa về tổThằng lớn đi rồi, tới phiên thằng nhỏThay anh lặn lội, đơm đó, thuyền câuCon Út chiều qua, rổ khế đội đầuRa chợ, với vài xếp láNhững khi gió mưa tầm tãLửa hồng nhen nhúm đêm đêmCâu chuyện ngày xưa meh lại kể cho emTrên cây khế con đại bàng sà cánhChờ em đến, đất vàng rơi óng ánh...Em cười, rạng rỡ niềm vuiBiền biệt anh đi đã mấy năm trờiCó phải tìm vàng cho em, cho mẹ?Năm tháng thương đau cuộn tròn gốc khếNiềm tin vẫn vút bay điMái rạ đêm đêm tiếng mẹ thầm thìLấp lánh đôi dòng ánh sáng- Anh con đi, theo Bác Hồ, theo ĐảngNgày kia thống nhất anh vềRồi cả làng ta cũng sẽ no nêNhư đồng bào mình ngoài nớGió bấc chừng mang hơi thởBỗng quên hết cả lạnh lùngCó người lính miền Nam trên đất BắcBỗng nỗi buồn thức giấc, mênh môngXam xám trời thu ửng tím một vùngHoa khế nở reo vang lời gợi nhớ

9-1958[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]

© 2004-2026 VanachiRSS

Từ khóa » Thơ Về Hoa Khế