Bài Thơ: Lưu Bình Dương Lễ (Bùi Thị Ngọc Điệp) - Thi Viện

Thi Viện ×
  • Tên tác giả/dịch giả
  • Tên bài thơ @Tên tác giả
  • Nội dung bài thơ @Tên tác giả
  • Tên nhóm bài thơ @Tên tác giả
  • Tên chủ đề diễn đàn
  • Tìm với Google
Toggle navigation
  • Tác giả
    • Danh sách tác giả
    • Tác giả Việt Nam
    • Tác giả Trung Quốc
    • Tác giả Nga
    • Danh sách nước
    • Danh sách nhóm bài thơ
    • Thêm tác giả...
  • Thơ
    • Các chuyên mục
    • Tìm thơ...
    • Thơ Việt Nam
    • Cổ thi Việt Nam
    • Thơ Việt Nam hiện đại
    • Thơ Trung Quốc
    • Đường thi
    • Thơ Đường luật
    • Tống từ
    • Thêm bài thơ...
  • Tham gia
    • Diễn đàn
    • Các chủ đề mới
    • Các chủ đề có bài mới
    • Tìm bài viết...
    • Thơ thành viên
    • Danh sách nhóm
    • Danh sách thơ
  • Khác
    • Chính sách bảo mật thông tin
    • Thống kê
    • Danh sách thành viên
    • Từ điển Hán Việt trực tuyến
    • Đổi mã font tiếng Việt
Đăng nhập ×

Đăng nhập

Tên đăng nhập: Mật khẩu: Nhớ đăng nhập Đăng nhập Quên mật khẩu? Đăng nhập bằng Facebook Đăng ký

Bình luận nhanh 1

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Tên của bạn: Thông tin liên hệ: Xác nhận bạn không phải người máy: Gửi bình luận Trân Nguyễn16/11/2024 08:36thơ thật hay 15.00Từ khoá: cổ tích (34)
  • Bình luận
  • In bài thơ

Một số bài cùng từ khoá

- Cây tre trăm đốt (Bùi Thị Ngọc Điệp)- Tấm Cám (Bùi Thị Ngọc Điệp)- Cóc kiện trời (Bùi Thị Ngọc Điệp)- Sự tích bông hoa cúc trắng (Bùi Thị Ngọc Điệp)- Sự tích cây vú sữa (Bùi Thị Ngọc Điệp)

Một số bài cùng tác giả

- Long An- Bánh bột lọc Huế- Bánh đậu xanh Hải Dương- Cây tre trăm đốt- An Giang Đăng ngày 25/03/2020 19:28, số lượt xem: 8674

Có một câu chuyện kểVề Dương Lễ - Lưu BìnhLưu truyền trong hậu thếBởi thấm đậm nghĩa tình.Lưu Bình vốn giàu cóLại lêu lỏng hoang đàngNhưng trọng tình tri ngộHay giúp kẻ cơ hàn.Còn Dương Lễ nghèo khổLuôn chăm chỉ học hànhĐược Lưu Bình giúp đỡQuyết chí lập công danh.Rồi công thành danh toạiDương Lễ đổ làm quanĐã qua thời tăm tốiĐường tương lai huy hoàng.Vì tiêu xài hoang phíLưu Bình hết bạc tiềnNhớ một thời tri kỷTìm Dương Lễ, bạn hiền.Nhưng Dương Lễ lãnh đạmKhông giao tiếp chi nhiềuChỉ dọn mâm cơm hẩmVà mấy quả cà thiu.Lưu Bình rất căm uấtLập tức quay về nhàLòng nhủ lòng gắng sứcGiành vinh hiển về ta.Nhưng không tiền không bạcCái nghèo cứ quẩn quanhTrong căn nhà mục nátTâm trí đâu học hành?Chàng than dài thở vắnKhông tìm đâu lối raBao đêm dài đằng đẵngAi người thấu lòng ta?Có một nàng con gáiVới tên gọi Châu LongTừ phương xa tìm lạiCùng hàn sĩ tâm đồng.Giúp chàng lo đèn sáchLuôn dịu dàng hỏi hanHai nhà chung một váchSớm tối rất ân cần.Nàng quay tơ dệt lụaNgày ngày bán chợ xaChàng sử kinh mài dũaMong một ngày chung nhà.Ngày vinh qui trở lạiĐã vắng bóng người xưaGian nhà tranh trống trảiGuồng tơ mặc gió lùa.Lưu Bình buồn khôn xiếtChâu Long giờ nơi đâu?Sao không lời từ biệtĐã vội dứt tình nhau?Sực nhớ tới Dương LễChàng quả quyết đi tìmNếu hắn còn ngạo nghễPhải bắt hắn lặng im.Khi đến nhà Dương LễLưu Bình rất ngạc nhiênHắn vồn vã quá thểKhông giống lần đầu tiên.Lưu Bình toan cao giọngThốt những lời mỉa maiNhưng sau bức rèm mỏngXuất hiện dáng hình ai.Chính là người thục nữGiúp chàng tháng năm ròngDương Lễ nhìn bạn cũ:“Đây hiền phụ Châu Long.Theo lời chồng căn dặnĐến nuôi bạn thay mìnhBởi chút tình tấm mẵnĐã vì chồng hy sinh.”Lưu Bình quá sửng sốtKhi bạn kể đuôi đầuTrời ơi! Người bạn tốtMình oán hận bấy lâu!Mắt rưng rưng ngấn lệĐôi bạn ôm chầm nhauChuyện họ truyền hậu thếTình bạn đẹp làm sao!

© 2004-2026 VanachiRSS

Từ khóa » Truyện Thơ Lưu Bình Dương Lễ