Bài Thơ: Vàm Cỏ Đông (Hoài Vũ - Nguyễn Đình Vọng) - Thi Viện

Thi Viện ×
  • Tên tác giả/dịch giả
  • Tên bài thơ @Tên tác giả
  • Nội dung bài thơ @Tên tác giả
  • Tên nhóm bài thơ @Tên tác giả
  • Tên chủ đề diễn đàn
  • Tìm với Google
Toggle navigation
  • Tác giả
    • Danh sách tác giả
    • Tác giả Việt Nam
    • Tác giả Trung Quốc
    • Tác giả Nga
    • Danh sách nước
    • Danh sách nhóm bài thơ
    • Thêm tác giả...
  • Thơ
    • Các chuyên mục
    • Tìm thơ...
    • Thơ Việt Nam
    • Cổ thi Việt Nam
    • Thơ Việt Nam hiện đại
    • Thơ Trung Quốc
    • Đường thi
    • Thơ Đường luật
    • Tống từ
    • Thêm bài thơ...
  • Tham gia
    • Diễn đàn
    • Các chủ đề mới
    • Các chủ đề có bài mới
    • Tìm bài viết...
    • Thơ thành viên
    • Danh sách nhóm
    • Danh sách thơ
  • Khác
    • Chính sách bảo mật thông tin
    • Thống kê
    • Danh sách thành viên
    • Từ điển Hán Việt trực tuyến
    • Đổi mã font tiếng Việt
Đăng nhập ×

Đăng nhập

Tên đăng nhập: Mật khẩu: Nhớ đăng nhập Đăng nhập Quên mật khẩu? Đăng nhập bằng Facebook Đăng ký

Bình luận nhanh 25

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Tên của bạn: Thông tin liên hệ: Xác nhận bạn không phải người máy: Gửi bình luận Phát Nguyễn14/10/2025 17:13hayHọc siêu trí nhớ là để bớt quên27/01/2025 21:25hayHoa Quynhanh21/12/2024 21:06cảm thụ hết bài thơ này chắc tôi chếtNguyễn Nhật Minh23/09/2024 13:44daif quasNguyễn Nhật Minh23/09/2024 13:43longNhượng Nguyễn18/07/2024 17:37hayTrần Thế Dũng08/06/2024 17:03 Ở tận sông Hồng, em có biết Quê hương anh cũng có dòng sông Anh mãi gọi với lòng tha thiết: Vàm Cỏ Đông! Ơi Vàm Cỏ Đông! Đây con sông xuôi dòng nước chảy Bốn mùa soi từng mảnh mây trời Từng ngọn dừa gió đưa phe phẩy Bóng lồng trên sóng nước chơi vơi Đây con sông như dòng sữa mẹ Nước về xanh ruộng lúa, vườn cây Và ăm ắp như lòng người mẹ Chở tình thương trang trải đêm ngày Đây con sông như dòng lịch sử Sáng ngời tên từ thuở Cha Ông Đã bao phen đoàn quân cảm tử Vùi đáy sông xác giặc tanh nồng Ơi Vàm Cỏ Đông! Ơi con sông Nước xanh biêng biếc chẳng thay dòng Đuổi Pháp đi rồi, nay đuổi Mỹ Giặc đi đời giặc, sông càng trong Có thể nào quên những đêm thâu Thức với sao đêm, anh đánh tàu Má đem cơm nóng ra công sự Nghe tàu Mỹ rú, giục “ăn mau” Có thể nào quên cô gái thơ Bơi xuồng thoăn thoắt dưới trăng mờ Đưa đoàn “Giải phóng” qua sông sớm Bên sông, bót giặc đứng sờ sờ Có thể nào quên những con người Tóc còn xanh lắm, tuổi đôi mươi Dám đổi thân mình lấy tàu giặc Nụ cười khi chết hãy còn tươi Vàm Cỏ Đông đây, ta quyết giữ Từng chiếc xuồng, tấm lưới, cây dầm Từng con người làm nên lịch sử Và dòng sông trong mát quanh năm Vàm Cỏ Đông đây, ta quyết giữ Từng mái nhà nép dưới rặng dừa Từng thửa ruộng ngời đen màu mỡ Từng mối tình hò hẹn sớm trưa... Ở tận sông Hồng, em có biết Quê hương anh cũng có dòng sông Anh mãi gọi với lòng tha thiết Vàm Cỏ Đông! Ơi Vàm Cỏ Đông! Ở tận sông Hồng, em có biết Quê hương anh cũng có dòng sông Anh mãi gọi với lòng tha thiết: Vàm Cỏ Đông! Ơi Vàm Cỏ Đông! Đây con sông xuôi dòng nước chảy Bốn mùa soi từng mảnh mây trời Từng ngọn dừa gió… Tuệ Hiền09/11/2023 07:30bài thơ bất hũQuí Phan11/04/2023 17:56dài quá dợPham Thinh28/03/2023 21:04HAY!! Xem thêm... 3094.26Thể thơ: Thơ mới bảy chữThời kỳ: Hiện đại19 người thíchTừ khoá: quê hương (331) thơ phổ nhạc (609) thơ sách giáo khoa (673) Vàm Cỏ Đông (2)

Tuyển tập chung

- Thơ Việt Nam 1945-1985 (1985)
  • Trả lời
  • In bài thơ

Một số bài cùng từ khoá

- Việt Bắc (Tố Hữu)- Vội vàng (Xuân Diệu)- Tây Tiến (Quang Dũng)- Sóng (Xuân Quỳnh)- Bếp lửa (Bằng Việt)

Một số bài cùng tác giả

- Đi trong hương tràm- Hoàng hôn lặng lẽ- Gửi miền hạ- Trở lại- Kính dâng lên Bác

Một số bài cùng nguồn tham khảo

- Bếp lửa (Bằng Việt)- Mùa xuân nho nhỏ (Thanh Hải)- Viếng lăng Bác (Viễn Phương)- Tre Việt Nam (Nguyễn Duy)- Tiếng hát con tàu (Chế Lan Viên)

Đăng bởi Vanachi vào 10/10/2006 15:11

Ở tận sông Hồng, em có biếtQuê hương anh cũng có dòng sôngAnh mãi gọi với lòng tha thiết:Vàm Cỏ Đông! Ơi Vàm Cỏ Đông!Đây con sông xuôi dòng nước chảyBốn mùa soi từng mảnh mây trờiTừng ngọn dừa gió đưa phe phẩyBóng lồng trên sóng nước chơi vơiĐây con sông như dòng sữa mẹNước về xanh ruộng lúa, vườn câyVà ăm ắp như lòng người mẹChở tình thương trang trải đêm ngàyĐây con sông như dòng lịch sửSáng ngời tên từ thuở Cha ÔngĐã bao phen đoàn quân cảm tửVùi đáy sông xác giặc tanh nồngƠi Vàm Cỏ Đông! Ơi con sôngNước xanh biêng biếc chẳng thay dòngĐuổi Pháp đi rồi, nay đuổi MỹGiặc đi đời giặc, sông càng trongCó thể nào quên những đêm thâuThức với sao đêm, anh đánh tàuMá đem cơm nóng ra công sựNghe tàu Mỹ rú, giục “ăn mau”Có thể nào quên cô gái thơBơi xuồng thoăn thoắt dưới trăng mờĐưa đoàn “Giải phóng” qua sông sớmBên sông, bót giặc đứng sờ sờCó thể nào quên những con ngườiTóc còn xanh lắm, tuổi đôi mươiDám đổi thân mình lấy tàu giặcNụ cười khi chết hãy còn tươiVàm Cỏ Đông đây, ta quyết giữTừng chiếc xuồng, tấm lưới, cây dầmTừng con người làm nên lịch sửVà dòng sông trong mát quanh nămVàm Cỏ Đông đây, ta quyết giữTừng mái nhà nép dưới rặng dừaTừng thửa ruộng ngời đen màu mỡTừng mối tình hò hẹn sớm trưa...Ở tận sông Hồng, em có biếtQuê hương anh cũng có dòng sôngAnh mãi gọi với lòng tha thiếtVàm Cỏ Đông! Ơi Vàm Cỏ Đông!

Long An, tháng 8-1964Bài thơ này đã được nhạc sĩ Trương Quang Lục phổ nhạc thành bài hát cùng tên.[Thông tin 2 nguồn tham khảo đã được ẩn]

© 2004-2026 VanachiRSS

Từ khóa » Bài Thơ Vàm Cỏ Tây