[Cảm Nhận] Anh Sẽ đợi Em Trong Hồi ức | Bạch Đồng Tử

Hx5W7wH

Rất lâu trước kia tôi từng đọc qua một tác phẩm của Tân Di Ổ, đẻ từ đó đến nay, tôi chưa từng có ý định đọc thêm bất kì câu truyện nào của tác giả này. Tôi sợ một nỗi buồn mang mác, nhẹ nhàng nhưng lại đủ ám ảnh, dụ dỗ người ta cứ lao vào nó mà không biết điểm dừng. Vậy mà, tôi bị một cô nàng “dụ dỗ” đâm đầu vô lại với sự ám ảnh đó * Mộc, tôi hận cô 😥 *. “Anh sẽ đợi em trong hồi ức”, ở đó, tôi tìm được chình tôi trong con người Tư Đồ Quyết, sự yêu ghét phân minh. Có lẽ đó cũng là lý do, tôi hiểu được cho lựa chọn của Tư Đồ Quyết.

Câu chuyện không dành cho những cô nàng yêu và đi tìm một tình yêu màu hồng,tin tưởng vào triết lý tình yêu “ hai người yêu nhau sẽ lại về với nhau”. Đó là câu chuyện mà khi đọc xong, sẽ đập vỡ mọng tưởng của bạn về cuộc sống. Và trong câu chuyện này, tồn tại hai loại người, ĐÁNG THƯƠNG và ĐÁNG TRÁCH.

ĐÁNG THƯƠNG. Đầu tiên tôi nói về Tư Đồ Quyết, cô xinh đẹp, thông minh, hiểu chuyện, trước khi Diêu Khởi Vân bước vào cuộc sống của cô, cô vẫn còn là niềm tự hào của cha mẹ, dù cô có bướng bỉnh đôi chút, nhưng vẫn hiểu được giới hạn để dừng lại. có thể nói, cô là người con gái có cái nhìn đi trước thời đại. Cô đáng thương khi được cha mẹ yêu thương, nuông chiều, nhưng không đủ hiểu cô, đê khi Diêu Khởi Vân bước vào căn nhà của cô, họ luôn chịn tin Diêu Khởi Vân chứ không tin cô. Không tin cô từ những điều nhỏ nhặt trong cuộc sống hằng ngày cho đến “scandal” làm lung lay cả cuộc đời cô. Nuôi và sống bên cạnh cô, nhưng khi điều tiếng ập đến, học trách cô vô sỉ làm mất mặt gia đình chứ không chọn cho cô một phần tin tưởng. nếu ngày đó, cha mẹ cô cho cô một chút lòng tin như họ đã cho Diêu Khởi Vân, thì kết quả có lẽ đã không là bày năm cô lưu lạc chịu mọi khổ cực nơi xứ người.

ĐÁNG TRÁCH. Đầu tiên trong xếp hạng này, tôi trách cha mẹ Tư Đồ, trách họ độ lượng với người ngoài nhưng không đủ độ lượng với con gái mình. từ đầu câu chuyện, tôi đã không thích cha Tư Đồ, ông sống cho lý tưởng của mình mà không mấy để tâm đến Tư Đồ và mẹ cô, ông mang Diêu Khởi Vân về nhà mà không bàn trước với mẹ cô. Ông luôn tin tưởng Diêu Khởi Vân trong mọi chuyện, dẫu Tư Đồ mới là con ông.

Tiếp theo, tôi trách mẹ Tư Đồ, ở vị thế người mẹ, bà đủ yêu, đủ thương con nhưng lại không hiểu con, chuyện không hay xảy ra, bà trách mắng con đủ điều. Trước đây bà không đồng ý cho Tư Đồ và Diêu Khởi Vân qua lại, vì trong nội tâm, bà vẫn có ý kì thị Diêu Khởi Vân nghèo hèn, vậy mà, khi bà quyết định chon Diêu Khởi Vân làm “trạm phế liệu” cưới Tư Đồ, bà không suy nghĩ đến cảm nhận của cô. Bày năm trước là như vậy, bảy năm sau vẫn không thay đổi. nếu nói cái tát của cha mẹ Tư Đồ làm cô suy sụp giữa bảo tố, thì lựa chọn đó của mẹ Tư Đồ khiến cô không còn hy vọng về người thân của cô, khiến cô phải bỏ chạy trong nhục nhã khỏi GIA ĐÌNH của mình, lúc đứng ở sân bây, cô đã gọi là “ác mộng”.

Trên hết, trong câu chuyện, tôi cho rằng, Diêu Khởi Vân không xứng đáng đứng cạnh Tư Đồ, không phải vì xuất thân, mà vì, tình yêu anh ta dành cho cô không đủ để vượt qua cái tôi cá nhân của anh ta. Theo tôi, anh ta yêu chính bản thân mình nhiều hơn Tư Đồ. Diêu Khởi Vân quá coi trọng hình thức bên ngoài, nếu anh ta e dè cái nhìn của mẹ Tư Đồ thì còn có thể hiểu, bởi suy cho cũng, anh ta chịu ơn nhà Tư Đồ. Nhưng ngay lúc mọi người, gia đình, bạn bè quay lưng lại với Tư Đồ, chính Diêu Khởi Vân đã chọn nắm lấy bàn tay Đàm Thiếu Thành bỏ đi trước mặt Tư Đồ. Diêu Khởi Vân không tin Tư Đồ Quyết, bởi anh ta mong chính Tư Đồ Quyết cũng đã phạm sai lầm như thế, để bản thân cô dính bụi bẩn, có như thế, anh ta mới cảm thấy xứng khi bên cạnh cô. Anh ta ích kỉ, không vượt qua được cái suy nghĩ về xuất thân của mình, nên tình nguyện lôi Tư Đồ, người anh ta yêu,xuống lầy lội, để tìm được sự xứng đáng mơ hồ trong lòng anh ta. Bảy năm trước, anh ta không tin, bảy năm sau, anh ta vẫn lựa chọn nhục mạ Tư Đồ, đó là do những ngày tháng anh ta hèn nhát không dám xuất hiện trước Tư Đồ càng đẩy sự ích kỉ của anh ta lên cực điêm, để trong nhiều đêm, anh ta tưởng tượng ra sự “phóng đãng” của Tư Đồ ở nơi cách anh ta nữa vòng trái đất. Có thể nói, anh ta vè ĐÀm Thiếu Thành là chung một loại người.

Về Đàm Thiếu Thành, cô ta không đáng thương, cũng không đáng trách, sự ích kỉ trong nội tâm cô ta không xưng đáng nhận được thương xót của người khác, có thể cô ta không có một xuất thân hào nhoáng như Tư Đồ, nhưng cô ta chọn đứng về phía người hãm hại Tư Đồ, thì là chuyện không đáng được thông cảm. Đàm Thiếu Thanh yêu Ngô giang, nhưng Ngô Giang yêu Khúc Tiểu Uyển, lại thân thiết bên cô bạn thân là Tư Đồ, cả hai người con gái đều xuất sắc, vượt trội nên Đàm Thiếu Thành ghen tị. ĐÀm Thiếu Thảnh của bảy năm sau mơ hồ vẫn hiểu rõ, một người như Tư Đồ có lẽ coi thường cái cách đổi tình lấy tài của bảy năm trước, nhưng cô ta im lặng, cô ta cũng như Diêu Khởi Vân, không đủ tự tin về bản thân, nên muốn kéo Tư Đồ xuống cùng mình. Đàm Thiếu Thành không đáng trách, cô ta không dựng nên sự việc hãm hại Tư Đồ, bởi vì suy cho cùng Đàm thiếu Thành không đủ quan trọng để Tư Đồ oán trách cô ta, cũng như Tư Đồ cũng không từng trách Tam Da, mỹ mỹ …..

Kết thúc “anh sẽ đợi em trong hồi ức”, Tư Đồ lại đi Mỹ, Diêu Khởi Vân lâm vào hôn mê, có vẻ như Tân Di Ổ đã chọn một cái kết quá mơ hồ, nhưng với người đọc, nó lại là cái kết hợp lý nhất. Đàm Thiếu Thành từng nói “ngọc vỡ rồi thì ngói chính là ngọc”, nhưng Tư Đồ thì khác, cô thà làm ngọc vỡ chứ không làm ngói lành, với cô, sự tan vỡ của bảy năm trước là sự thật, nó là quá khứ, là hiện tại và cũng là tương lai của cô và Diêu Khởi Vân, hai người vĩnh viễn không thể “cùng nhau” trong đoạn đường còn lại, nên Tư Đồ lại chọn ra đi, chỉ khác, bảy năm trước cô trốn chạy trong hèn mọn, bảy năm sau cô đường đường chính chính mà đi.

Diêu Khởi Vân bị tai nạ vì lí do gì, chỉ anh ta hiểu, và mơ hồ, Tư Đồ cũng hiểu, anh ta muốn quay về “Đằng sau thời gian” tìm lại chút hình bóng của Tư Đồ khi ngồi đợi anh ta bảy năm trước. Diêu Khởi Vân bị tai nạn trên đường đi khi anh ta chưa đến được nơi đó, có lẽ là lựa chọn của Tân Di Ổ, Tân Di Ổ đã chọn cho Diêu Khởi Vân rằng, anh ta vĩnh viền không tìm lại được Tư Đồ từng thuộc về anh ta. Vậy nên, sau tai nạn, anh ta thà chìm vào hôn mê, để trong đó, anh ta lại có được giấc mơ mà anh ta từng bỏ lỡ.

Cuối câu chuyện, Tư Đồ mơ về một giấc mơ, có lẽ đó chính là giấc mơ của Diêu Khởi Vân, chiếc vòng ngọc vẫn chưa vỡ, hai người vẫn có thể quay về bên nhau. Nhưng giống như Tư Đồ nói với Lâm Tĩnh, đó là giấc mơ không liên quan đến cô, hai người trong đó, một là Diêu Khởi Vân, nhưng người kia đã không còn là Tư Đồ, Tư Đồ của bảy năm trước lựa chọn ra đi, đạp bể chiếc vòng ngọc trong phòng chờ sân bay đã chết, bị chính cha mẹ và người cô yêu ép đến con đường cùng.

Nghe nàng Mộc sì poi thì Ngày Đã Hứa, Tân Di Ổ để Tư Đồ và Ngô Giang đến với nhau, trong đó có một phần nhẫn tâm của Tân Di Ổ với một người con gái ( mọi người chờ đọc đi nhá, chứ ta cũng chưa đọc nên chưa biết) nhưng lại là đền đáp xứng đáng cho Tư Đồ, ai bảo trong câu truyện trước, Tân Di Ổ làm mẹ kế, ngược Tư Đồ quá nhiều. và đó theo tôi, cũng là kêt hợp lý cho cuộc đời Tư Đồ, bởi người duy nhất chịu tin cô trong chuyện xưa, lại chỉ có mình Ngô Giang, và “ngoài bản thân chỉ còn một người biết được mùa hè đó đã đánh mất những gì.” .

Tác giả: Phùng Thảo

p/s: Thank for sharing 😀

Chia sẻ:

  • X
  • Facebook
Thích Đang tải...

Có liên quan

Từ khóa » Tư đồ Quyết Diêu Khởi Vân