Viết Cho Đàm Thiếu Thành - Cát Niên
Có thể bạn quan tâm
Đàm Thiếu Thành (Anh sẽ đợi em trong hồi ức – Tân Di Ổ)
Đã đọc rất nhiều review của mọi người viết về các nhân vật của Tân Di Ổ nhưng tuyệt nhiên chẳng có bài viết nào thấy nhắc đến nhân vật Đàm Thiếu Thành khiến người ta ghét này . Có lẽ, mọi người đều nhìn nhận chung là cô ta đáng ghét, cô ta thủ đoạn, nhưng, không hiểu sao khi mình đọc “Anh sẽ đợi em trong hồi ức”, mình chỉ cảm thấy cô ta đáng thương, cảm thấy đau lòng, xót xa và thương cảm .Bởi lẽ một phần hoàn cảnh xuất thân của cô, một phần vì tình yêu đơn phương cô dành cho Ngô Giang kia.
Hoàn cảnh với cô gái với cái tên mạnh mẽ Thiếu Thành này cũng khá là giống với Tạ Cát Niên, cô là đứa con gái không được hoan nghênh, ra đời bởi sự không chào đón của gia đình, cái tên của cô cũng được đặt qua loa như chính con người cô vậy, có chăng vì sự khác biệt bởi chữ “Tiểu” và chữ “Thiếu”, mà cô, vốn dĩ trở thành nông phụ bình thường như chị cô hay như bao người ở chốn thôn quê nhỏ bé này, có được dũng khí và sự trưởng thành trước tuổi, cô đã thoát khỏi lớp lông gà kia để trở thành phượng hoàng, bay lên trời, thoát khỏi cái lồng cơ cực năm xưa, đáp xuống mảnh đất được xây đắp bởi ước mơ và hoài bão của chính mình. Cô vui vẻ, cô đắc ý, cô đắc ý, cô tự hào, dẫu cho vết thương giựt đi lông vũ trước kia vẫn còn nhói đau âm ỉ, cô ước ao được trở thành họ, ước ao được trở thành phượng hoàng chân chính, ước ao được đứng ngang hàng, được ngẩng đầu kiêu hãnh. Nhưng cho dù cô có trút bỏ triệt để quá khứ cơ cực, mọc ra bộ lông mới y hệt bọn họ, thì những vết thương trong hồi ức tuổi thơ vẫn sẽ mãi còn tồn đọng bên dưới bộ vũ y giả tạo mà cô khoác lên mình kia.
Có đoạn Ngô Giang đã nói với Tư Đồ Quyết về Đàm Thiếu Thành như thế này: “Chỉ là bảy chữ: Không phải loại người như chúng ta.” . Đúng vậy, cô làm sao có thể giống như bọn họ có một cuộc sống không âu lo ngay từ thuở nhỏ, cô chỉ là cô gái nhà quê nỗ lực để trở thành phượng hoàng mà thôi.
Mọi người có thể chỉ thấy mặt yếu đuối bên ngoài của Đàm Thiếu Thành, nhưng thật ra ẩn chứa bên trong cái vỏ bọc giả tạo kia là con người mạnh mẽ và đầy tham vọng, Đàm Thiếu Thành quả thật không đơn giản chút nào, điều đó thể hiện rõ ràng ở chỗ khi cô bị mảnh chai cứa vào chân, đau như vậy. sâu như vậy, mà khi rút ra, nào ngờ cô còn chẳng cau mày lấy một cái, còn cười cười cảm ơn mọi người xung quanh, phải vấp ngã đau đớn và bị thương tổn bao nhiêu mới có thể có được cái thái độ hờ hững dửng dưng như không kia.
Thật đáng thương cho Thiếu Thành mãi chạy theo cái bóng đẹp đẽ Tư Đồ trước mắt, cô ngưỡng mô Tư Đồ, cô khát khao được như Tư Đồ, cô ganh tị sự thanh cao của Tư Đồ, cô coi Tư Đồ là hình tượng mình vươn đến, coi Tư Đồ là đối thủ của mình, nhưng cô sẽ tuyệt vọng và đau đớn biết bao nếu biết rằng Tư Đồ chẳng qua chỉ coi cô là “sâu bọ đáng ghét, tránh được thì cứ tránh, chúng cũng rơi xuống đất rồi, chẳng giẫm lên làm gì nữa.” Không trách Tư Đồ coi khinh Thiếu Thành như vậy, bởi lẽ cô thấy khinh bỉ cả chính mình, sự tự ti và mất mát đã ăn sâu vào gốc rễ con người cô, sự cô độc hoảng hốt đứng giữa ánh mắt bao xung quanh không ngớt tiếng cười chế nhạo. Bạn hiểu cảm giác đó không? Cảm giác như trở thành một người thừa thãi, cảm giác đáng thương mang trên mình bộ đồ nhà quê xoàng xĩnh, và rồi cô nhận ra: “Nhà quê thì vẫn cứ là nhà quê, cần gì phải tự gạt bản thân mình chứ.”
Sự tự ti và hèn mọn ấy càng được nhân lên gấp bội khi cô bắt đầu thầm thương trộm nhớ Ngô Giang, ngay từ giây phút anh giúp cô đóng tiền học phí kia, thật buồn cười, nếu cô biết được rằng sự tốt bụng của anh chẳng phải dành cho cô, đó chỉ là anh tiện tay để tán tỉnh người mà anh yêu mà thôi. Vậy mà cô tưởng thật, rồi một mình ấp ủ mối tình đơn phương ấy nhiều năm như vậy. Nhưng Ngô Giang chỉ có thể giúp cô được một lần, hai lần, anh đâu có thể giúp cô cả đời được, vì anh đâu có yêu cô. Anh không yêu cô cũng được, ghét cô, khinh cô cũng chẳng sao, nhưng ánh mắt anh nhìn cô lạnh lẽo, không quan tâm, không chán ghét, nó khiến cô giật mình hoảng hốt trong những giấc mơ, đúng rồi, là chính tay cô đã tự tay phá hủy chút ánh sáng ấm áp trong đôi mắt kia, phá hủy người con gái anh hết lòng thương yêu. Cô thấy mình làm đúng, nhưng cô đâu có biết rằng, cho dù Khúc Tiểu Uyển có vô liêm sỉ, nhơ nhớp và bẩn thỉu đến thế nào chăng nữa, cô ấy vẫn là người mà Ngô Giang yêu, mà Thiếu Thành cô, tiếc rằng chẳng bao giờ trở thanh Tiểu Uyển được…Cô có sai không khi phơi bày sự thật về Nguyễn Nguyễn, thật ra ban đầu mình đọc đến đoạn Thiếu Thành tặng “món quà nhỏ” cho Ngô Giang, mình cảm thấy cô thật đáng ghét, vì cớ gì mà lại xen vào chuyện người khác như vậy, nhưng sau này thì mình lại hiểu và thông cảm cho cô ấy nhiều hơn, ai mà chẳng muốn người mình yêu hạnh phúc, cô chỉ mong anh có được một nơi dừng chân bình yên, chẳng vì cớ gì cả, chỉ là cô yêu Ngô Giang mà thôi.
Thật ra sự tan rã của Tư Đồ Quyết và Diêu Khởi Vân trong truyện chẳng mấy liên quan đến cô, rui rủi cô chỉ là người chứng kiến bên lề mà thôi, có thể mọi người nghĩ nếu như không có Đàm Thiếu Thành thì chuyện của bọn họ sẽ không như vậy. Thật ra không phải vậy, không có sự hiểu lầm này cũng sẽ có sự hiểu lầm khác, chẳng qua là Diêu Khởi Vân ” không tin” và Tư Đồ Quyết “không chịu thỏa hiệp”, cô chỉ cầu chút công bằng và bảo vệ bản thân mình mà thôi. Đến cuối cùng, Tư Đồ Quyết cũng công nhận đieù cô làm không đúng cũng chắng sai đấy ư?
Và rồi, cô gái bé nhỏ thôn quê ngày ấy đã trở thành lãnh đạo trung tầng trẻ tuổi nhất của E.G, còn là phu nhân họ Phó nổi tiếng, nhưng cô có thật sự hạn phúc không khi giấc mơ thuở nhỏ cứ đeo bám cô? Cô mơ thấy mình trở thành cô bé năm xưa đi mua giấm, chạy thật nhanh, thật nhanh vì sợ mẹ mắng, cuối cùng vấp ngã uỵch một cái, bình giấm đổ vỡ. Không ai quan tâm vết thương và nước mắt của cô, mẹ cô đánh cô. Vết thương thì chẳng sao, rồi cũng sẽ lên da non và lành lại, nhưng giấm và quần áo đều là tiền, bị rách và đổ đều không lấy lại được. Hai mươi năm đã qua đi mà cô vẫn còn là cô bé mua giấm ngày trước, luôn dặn lòng với bản thân mình rằng, dù ra sao đi nữa, bình giấm vẫn luôn quan trọng hơn vết thương.
Cô thật đáng thương, vất vả tranh đoạt. nịnh nọt xun xoe nhưng cả đời không sao thoát khỏi cái bóng đứa con gái nhà nghèo đi mua giấm đó. Giữ chặt lấy bình giấm khỏi đổ ra ngoài nhưng trái tim mỏi mệt và vết thương tan nát đó lẽ nào không đau đớn? Đau chứ, liệu có ai quan tâm mà thấu hiểu. Và rồi vết thương mà cô cố che dấu dưới lớp vải cao sang đólại chẳng thể nào kín miệng liền da được.
Có lẽ Thiếu Thành cô ấy sẽ không đang ghét đến vậy nếu như cô là nhân vật chính. Bởi lẽ chuyện gì cũng có muôn mặt của nó.
Cô là người phụ nữ bỉ ổi, nhưng phụ nữ bỉ ổi cách mấy cũng sẽ thấy đau lòng.
Vì vậy, mọi người có thể bớt chút căm ghét mà thông cảm cho cô gái đáng thương này không?
Cát Niên
Share this:
- X
Related
Từ khóa » Tư đồ Quyết Diêu Khởi Vân
-
Anh Sẽ đợi Em Trong Hồi ức - Chương 40 | SSTruyen
-
Tư Đồ, Chúng Ta Kết Hôn đi! – Đôi Dòng Lảm Nhảm Sau Khi đọc Xong ...
-
Anh Có Thích Nước Mỹ Ko? & Anh đợi Em Trong Hồi ức! - Webtretho
-
Love To Tân Di Ổ - ĐÔI ĐIỀU VỀ NGÔ GIANG Có ý Kiến Cho Rằng
-
Love To Tân Di Ổ - Facebook
-
Anh Sẽ đợi Em Trong Hồi ức - Tân Di Ổ - Wattpad
-
[Cảm Nhận] Anh Sẽ đợi Em Trong Hồi ức | Bạch Đồng Tử
-
Anh Sẽ Đợi Em Trong Hồi Ức - Chương 31: RỐT CUỘC AI NGỐC ...
-
Ngoại Truyện “Anh Sẽ đợi Em Trong Hồi ức” | Nam Cung Điệp Y
-
Đọc Truyện Anh Sẽ đợi Em Trong Hồi ức
-
Đọc Truyện Anh Sẽ đợi Em Trong Hồi ức - Chương 37
-
Anh Sẽ đợi Em Trong Hồi ức (2) | Gia đình Saiya
-
Review Cảm Nhận Anh Sẽ Đợi Em Trong Hồi Ức - Tác Giả: Tân Dĩ Ổ
-
Anh Se Doi Em Trong Hoi Uc Tan Di O - Yêu để đọc Truyện