[Cảm Nhận] Nhất Đao Xuân Sắc - Hồng Vân Các

Cái này vốn là review Hải viết sau khi đọc xong chương cuối của Nhất Đao Xuân Sắc của Trần Tiểu Thái do Lạc Hữu Cung edit. Nhưng vì lúc bấy giờ cảm xúc dạt dào quá ( =)) ), lại onl điện thoại, nên cả cái comment lỗi chính tả, viết tắt tùm lum.

Khụ. Do đó tôi quyết định đem về sửa chữa một chút, để lưu trữ (sau này buồn buồn lôi ra xem lại xem mình trước đây quá khích thế nào chẳng hạn, lolz), cũng như………….một món quà nho nhỏ cho Phúc Vũ – my favorite editor.

Warning: Gọi là một review, nhưng đọc đi đọc lại tôi chỉ cảm thấy đây giống với một bài cảm nhận hơn, và là một bài cảm nhận về tuyến nhân vật, chứ cũng chẳng phải về tác phẩm. Mà cảm nhận là sao? Là tập hợp những suy nghĩ, cảm xúc của cá nhân trước những sự việc diễn ra trong truyện, và/hoặc về nhân vật yêu thích. Nên lẽ dĩ nhiên, trong đây sẽ có spoilers! Nếu các bạn vẫn chưa đọc truyện thì tôi khuyên các bạn đừng nên đọc bài này, kẻo lại mất đi cái thú tự khám phá dòng cảm xúc mà tác giả mang lại.

@Vũ: Nếu có lúc nào đó Vũ có hứng đọc lại review cũ thì đọc cái này nha, cái kia nhiều lỗi quá, Hải xấu hổ. :”>

*

.

.

Nhất Đao Xuân Sắc

.

Ba ngày, đó là thời gian cần thiết để đọc hoàn Nhất Đao Xuân Sắc. Dù khi đọc có cảm giác truyện thật dài thật dài, nhưng khi thật sự kết thúc rồi, tôi chỉ cảm thấy sao mà luyến tiếc…

Một cái kết thật ngọt thật dịu, ngọt tận tâm can, dịu tận phế phủ. Cả chung chương chỉ nói đến đoạn giang hồ nhàn thoại qua những câu chuyện kể trong tửu lâu, nhưng tôi lại thấy hạnh phúc đến lâng lâng, một loại thoả mãn kì quái. Nếu chương trước khép lại với một tình tự ngọt ngào còn pha lẫn chua xót, ẩn ẩn đau lòng cùng tiếc nuối, thì cảnh cuối của chương này thật sự giống với cơn mưa Xuân ấm áp triền miên, từng giọt từng giọt rơi nhẹ vào tim, thấm sâu vào lòng người. Thật là, cảm động đến muốn khóc… Quả là một kết thúc rất đẹp, dẫu không toàn vẹn – chuyện tình giữa hai người Bích Khuyết còn lâu mới trọn vẹn được. Đến tận lúc này đây, vẫn còn quá nhiều xúc cảm đan xen vào nhau, quá nhiều suy nghĩ xung động dồn nén tích tụ suốt dọc theo mạch truyện, khiến tôi không biết nên bắt đầu từ đâu.

Nếu phải nói điều gì khiến tôi ấn tượng nhất ở tác phẩm này, thì đó là tuyến nhân vật hết sức đồng đều và đặc sắc của tác giả. Và nếu hỏi tôi thích nhân vật nào nhất, thì tôi sẽ không hề do dự mà hô to cái tên – Tạ Thiên Bích.

Đúng vậy, tôi thực thích Thiên Bích. Từ tạo hình đến tính tình, từ phong cách đến thái độ hành xử, từ tâm tư đến ngôn từ…tôi đều rất thích. Thích cách anh thật thâm tình thật ôn nhu thật trân trọng mà đối xử với Tiểu Khuyết, kể từ những ngày đầu tiên trên Bạch Lộc sơn đã vậy, trên Xích Tôn Phong cũng vậy, mà sau này lại càng như vậy. Ngay cả khi anh tính kế Tiểu Khuyết tôi cũng chỉ thấy anh thật khổ sở…đến khiến người phải thương tiếc. Tôi không nghĩ anh sai, bởi vì đúng như những gì anh đã nói, đó chẳng qua chỉ là thủ đoạn đấu đá nhau trên giang hồ mà thôi, chính tà bất lưỡng lập, đạo đã bất đồng rồi, bên thua sao lại oán trách kẻ thắng? Nếu phải tiếc hận, đó là anh lại dại dột như vậy, ra tay tàn nhẫn như vậy, vì lòng sinh bất an mà tự tay bẻ gãy tín nhiệm của người mình yêu nhất. Khi anh nói ra tâm tư mình, chỉ vẻn vẹn hai chữ, “Ta sợ…” lại giống như một mũi dao nhọn, đâm vào lòng tôi nhức nhối.

Nhưng so với cái lỗi lầm đó, tôi cảm thấy Thiên Bích đã phải trả giá quá nặng. Mới hơn hai mươi tuổi mà tóc mai đã nhuộm phong sương, thế sự tang thương âm mưu tính kế gì cũng trải qua cả rồi. Anh bỏ thời gian bồi Tiểu Khuyết hai năm trong âm thầm lặng lẽ, chỉ mong có thể từ xa nhìn thấy thân ảnh, nghe âm thanh, cùng ăn một bữa cơm, hay bồi người cùng nói cùng cười. Lặng lẽ như vậy, cô độc như vậy để rồi nhìn Tiểu Khuyết từng bước từng bước một ngả vào lòng người khác…làm sao có thể cam tâm, lại chỉ có thể âm thầm thở dài mà nghĩ, “Là ta phụ ngươi…”

Như vậy không khỏi quá tàn nhẫn đi… Những chương trải qua ở Thất Tinh Hồ tôi đọc trong một nỗi khó chịu day dứt, vừa thấy tội cho những con người ở đấy – hệt như những con Moolight Jellyfish luôn vùng vẫy khao khát, sống chết vươn tới ánh trăng trong trẻo êm dịu mang tên Tô Tiểu Khuyết; lại đau lòng cho con sói cô độc là Thiên Bích, cũng đồng dạng khao khát được tắm mình trong ánh sáng nhu hoà ấy, nhưng chỉ có thể từ trong một góc tối của rừng rậm mà lặng lẽ gặm nhấm tương tư. Đôi khi tôi cảm thấy nếu không có những khoảnh khắc ngắn ngủi nhưng bình lặng giữa Tiểu Khuyết và Thiên Nhất, tôi sẽ thực sự bỏ ngang, hoặc giả lướt thẳng đến khi hai người thực sự mặt đối mặt, bởi khoảng thời gian này thật khiến lòng tôi bức bối đến khó tả; nhưng đến cuối cùng tôi cũng chỉ có thể không cam tâm mà tiếp tục… Dù sao đi nữa tôi thật sự rất hiếu kì về việc hai người vượt qua khúc mắc như thế nào…

Lại nói, Tiểu Khuyết a Tiểu Khuyết, em đúng là quá ngoan rồi. Người ta trả nợ như vậy còn chưa đủ sao? Em đau bao nhiêu, người ta bị giày vò bấy nhiêu. Em bị nhát đao phản bội hành hạ, người ta chẳng phải đã luôn bị đè nặng bởi tảng đá hối hận hay sao? Người ta đâm em một đao, chém em một đao, khiến em bị cắt đứt gân mạch, nếm trải nỗi đau nối cốt; em cũng đã bắt người ta ăn trọn sáu đao ngay khi người ta đang liều mạng bảo vệ em, để người ta nằm hấp hối trong khi em ôm người khác, khóc vì người khác, thương tâm lo lắng thề thốt luyến tiếc người khác… Như vậy còn chưa đủ sao?

Rồi cả việc cầu xin Tử Khiêm, cả việc dỗ dành em mỗi lần độc phát, hay như những lần ôm em khi em mê mang trên xe ngựa lúc đào vong…tâm ý người ta như vậy, em không cảm động, không đau lòng sao?

Sao cứ mãi cố chấp, gạt người gạt mình…?

Dù biết rõ Tiểu Khuyết trọng tình trọng nghĩa, người ta tốt với em một, em sẽ tốt với người ta mười – mà còn là khắc ghi cả đời, nhưng tôi thừa nhận vẫn phần nào trách Tiểu Khuyết. Dù cho em tuyệt tình trả thù là đúng, yêu hận đến triệt để là đúng, tính cố chấp bướng bỉnh cũng coi như là trời sinh rồi; nhưng có hai việc tôi không thể đồng tình với em được. Một, em cư nhiên lại động chân tình với Thẩm lão hồ ly; và hai, em sống chết không chịu tin tưởng Thiên Bích, dù anh đã làm nhiều đến vậy… Lòng tin một khi mất đi, thật sự khó gây dựng lại đến vậy sao? Có lẽ là tôi ích kỉ, thuỷ chung thiên vị Thiên Bích, nhưng tôi thật sự thấy em đối với Thiên Bích sao mà tàn nhẫn, sao mà…bất công.

Do vậy tôi cũng đã từng có ý nghĩ, tôi thực chán ghét lão hồ ly, tôi thực giận Tiểu Khuyết, lại trách Thiên Bích bất lực. Thật là ấu trĩ phải không? Cho đến tận cái chết của Mặc Câu, tôi cũng không thấy bi thương gì cả, chỉ thấy đó như một sự giải thoát, cho cả ba người. Tôi thậm chí còn thấy khó chịu khi Tiểu Khuyết nhớ thương Mặc Câu nữa cơ…. Đúng là hảo cực đoan mà.

Nhưng tất cả chung qui cũng vì tôi cảm thấy, Thẩm Mặc Câu chỉ có thể làm cha của Tô Tiểu Khuyết, tình cảm của hai người chỉ thật sự “đẹp” khi đó là thứ tình cảm thuần khiết chân thật giữa phụ tử với nhau, mà không lẫn bất kì tạp chất ái ý tư tình nào. Có lẽ tôi quá vọng tưởng rồi, nhưng tôi thật sự hi vọng không có những màn triền miên trên giường đó, không có những lần nóng lòng muốn sà vào lòng Mặc Câu đó, không có những ý niệm nhớ nhung hay suy nghĩ luyến tiếc đó. Giết một người có bao nhiêu cách, chẳng lẽ thật sự phải như vậy mới được sao?

Thôi thôi, tôi cũng không dám than trách nữa, dù sao cũng đại đoàn viên đại viên mãn rồi. Tôi chỉ mong đọc được nhiều hơn những màn ôn nhu nắm tay tâm tình, hay những phút giây hạnh phúc vô tư của hai người Bích Khuyết. Dù sao hai người cũng đã định phải sống chết đối đầu nhau mới hài lòng thoả ý rồi, tôi chỉ mong trong chua xót đắng cay có nhiều hơn một chút tình nồng ý mật, coi như là hảo hảo an ủi cho trái tim hủ bị giày xéo đến thê thảm là tôi đây.

Trong các nhân vật phụ, tôi thích nhất Nhất Dã. Vì sự trọng tình nghĩa của anh với Tiểu Khuyết, vì cả con người cương trực và tính tình có chút ngây ngô của anh nữa. Chương nào có Nhất Dã là chương đó lại có vẻ dịu đi nhiều lắm, lại sáng sủa ấm áp hơn. Tôi thật sự rất thích, rất trân trọng tình cảm giữa ba người Bích Khuyết Dã, từ tình bạn – đồng môn thời niên thiếu, đến quan hệ sóng vai – đối lập về sau. Dù ở hai bờ chính tà, nhưng tình cảm đó lại luôn tỏa sáng thật đẹp mà nối kết ba người bọn họ. Tôi thật sự rất vui khi đến cuối cùng Nhất Dã cũng tìm được hạnh phúc cho riêng mình.

Ngoài ra tôi cũng đặc biệt thích Tử Khiêm, vì sự si tình không chút tính toán của anh. Còn có Tạ thúc thúc, một người cha đáng tự hào. Và Niếp thúc thúc…ân, một người thật sự quá tuyệt vời, quá đáng kính trọng, quá thâm tình. Hình ảnh 13 và 15 nắm tay nhau ấy, tôi xem mà cảm động đến câm lặng; khó trách cả Tiểu Khuyết lẫn Thiên Bích đều khó nén mà rơi lệ. Tôi rất vui khi cả hai người Bích Khuyết đều kính trọng thúc ấy như vậy – người mình thích được người mình thích thích, một cảm giác hảo dễ chịu a.

Cuối cùng, tôi phải tỏ lòng bội phục với tác giả. Phải nói là ngay từ những dòng đầu tiên đọc vào tôi đã ngây ngất với những miêu tả rất đẹp rất tinh tế rất dịu dàng rất ám ảnh trong truyện; và thuật dùng từ cũng quá mức chuẩn xác. Tôi thích phong cách dẫn truyện này, cách hành văn này, lối dùng từ này, kĩ thuật miêu tả này, những lời thoại từ giản dị đến phóng túng này, và đặc biệt là việc bộc lộ nội tâm nhân vật. Nếu nói những đoạn trực tiếp miêu tả nội tâm nhân vật của tác giả đặc biệt động lòng người, đặc biệt là Thiên Bích, một con người vốn trầm lặng ít nói, nên tâm tư càng tinh tế sâu sắc hơn; thì việc khiến người đọc cảm nhận gián tiếp tâm tư của nhân vật, như Tiểu Khuyết, qua cách lý giải của người khác cũng thập phần thuyết phục. Và cả những cảnh H không toàn vẹn, những nụ hôn từ nhẹ nhàng đến triền miên, những cái ôm chắc chắn, hay cảnh thân mật ngắn ngủi vỏn vẹn có mấy dòng giữa hai người Bích Khuyết; tất cả đều rất đẹp, rất lấp lánh, rất đáng trân trọng.

Tôi rất hài lòng về bản chuyển ngữ của Lạc Hữu Cung; số lỗi sai có thể đếm trên đầu ngón tay (thậm chí có thể nói là không có, vì Vũ rất chăm ngồi soát lỗi), hành văn lưu loát trôi chảy, câu văn  mượt mà, tình cảm ý tứ cũng được truyền tải vô cùng trọn vẹn. Tôi thật sự khâm phục và cảm kích hai nàng Lưu Thủy và Phúc Vũ đã bỏ nhiều công sức tâm tư như vậy vì tác phẩm tuyệt vời này.

.

Charlotte.

Chia sẻ:

  • X
  • Facebook
Thích Đang tải...

Có liên quan

Từ khóa » Giang đường Dã đã Thấy Xuân Sắc Như Thế Review