Chiều Quê Mẹ - Thơ Buồn

Chiếc xuồng nhỏ, đưa tôi về xóm nhỏ Khói đốt đồng như lam tỏa triền đê Bến sông xưa, nay có dịp trở về Miền châu thổ, của vùng quê yêu dấu

Xưa nơi đây, qua rồi thời thơ ấu Rặng Trâm bầu cũng mấy độ thay hoa Cây sầu đâu, nghiêng bóng đổ sau nhà Chòm điên điển, đơm hoa vàng trước ngõ

Chiếc cầu tre bắt qua bờ kênh nhỏ Nước lũ về, đàn cá đỏ tung tăng Mắt mẹ tôi sâu đậm nét in hằn Vai gầy guộc, bởi gánh quằn sương gió Chiếc chõng tre, dáng mẹ ngồi nhỏ thó Tiếng khua dầm, con chó cỏ ùa vang Mẹ tươi vui, vươn mắt lệ hai hàng Lòng quặn thắt, bẽ bàng bên gối mẹ

Chiều quê tôi, cơn mưa mùa buông nhẹ Bông súng đồng, mẹ nấu mẻ làm chua Cá linh kho, bông điên điển nửa mùa Hương gạo mới, bữa cơm chiều đạm bạc

Hoàng hôn buông, mưa mùa thêm nặng hạt Mẹ tôi buồn, đưa mắt dõi nhìn xa Phút phân ly, tôi bật khóc vỡ òa Vai trĩu nặng, bởi lệ nhòa mẫu tử

+Nguyễn Nhân

Chia sẻ với bạn bè

Từ khóa » Chiều Quê Thơ