Chùm Thơ Của Du Nguyên

Tác giả Du Nguyên

ngơ ngác ấy

vân vê rồi thả đám rêu xuống kỷ niệm phốnhìn đôi tình nhân lững thữnglững thững cá cảnh nhiều màukiếm mồichao đi chao lại rồi làm tình rồi đẻ ra các đôi tình nhân khác rồivà rồi kỷ niệm bất tậnvân vê mân mêbuổi sáng chiếc khăn voan rớt từ nơi cao nhất của khu nhà như bài hát trong nhất của thành phốcó đàn bò đeo lục lạcnhư vừa qua đây

tôi thèm gió thèm ngửi mùi nước đái bò, mùi phân bò, mùi lông lá bò, mùi ợ của bòký ức của bò vương vãi nơi đây mùi nhạt nhẽo chân thậtmùi lòng tôi chân thậtchân thật bốc mùimùiìhì hì

ngơ ngác ấylà tuổi trẻ của tôirơi tõm từ căn nhà ngập tràn hang hốcđàn bò về buồn khôngcánh đồng buồn khôngkhông còn ai hỏi thămđàn bò đi qua thành phố mất rồingơ ngác ấy

 

sự bóc trần và tóc bay 

tôi bóc trần người bạn của tôi

bằng những câu chuyện tưởng tượng

điều gì đó xáo trộn

điều gì như là tưởng tượng

 

họ nói về tôi

như một kẻ lang thang trong thế kỷ

tuổi hai mươi trên đường

tóc bay và gió thổi

chỉ có nỗi buồn nằm nguyên

 

tôi bóc trần chính mình

như cởi từng lớp áo, lớp da, lớp lòng ruột

để mơ về những điều tinh khiết nhất

tự do nhất

 

quay về đi, tuổi hai mươi ngủ ngoan trong giấc mơ đóng hộp

quay về đi, gia đình, bạn bè, cơ quan, đồng nghiệp

quay về đi, nắng rất nồng và mưa rất say

vì sao ta bỏ đi?

 

vẫn có ai đang nói về tôi

bằng sự tưởng tượng đóng hộp của họ

ngột ngạt quá

giấc mơ của người khác cũng khiến mình ngột ngạt

 

đám đông hát ca ồn ào

về những sở thích hợp thời, hàng hiệu cao cấp

về giấc son phấn

tôi thấy mình như một mảng bê tông đông cứng

tôi thấy mình mất tích trái tim

tôi bóc trần những lớp sơn

qua nhiều thế kỷ của thành phố này

rồi ra đi

mang theo những điều buồn nhất

 

họ đã vẽ nên bức chân dung về tôi

đứa buồn cười nhất của cuộc đời

mà người mẫu không hề có mặt

trong thế kỷ của họ

Tập thơ khúc lêu hêu mùa hè

 

qua miền phụ khoa em buồn

qua miền phụ khoa em buồnđi trong cơn tù mù lả lảèo èo uột uộtnỗi buồn nữ tính nguyên sinhcha, gieo vào đất một mầm trũng sâu là em đâymẹ, chở đi qua những cánh đồng hoa lạc nở xòe xòerồi em ra phốgặp những miền phụ khoa khác nhaurồi em yêu anhđi qua vùng phụ khoa thất lạcrồi em yêu đất nước của những hòn vọng phu và người đàn bà đẻ trăm con từ bọc trứng của rồngđất nước của 3 miền phụ khoa bắc trung nambắt nguồn từ dòng sông cáimột đời phù sa khó nhọc

em ngồi đâydưới vùng phụ khoa ẩm ướt ê ẩmnhững cánh rừng nguyên sinh bị cắt xénnhững lòng sông bị nạo hútmặt đất buồn rầu câu chuyện đô thị vùng phụ khoa đaurồi qua vùng phụ khoa hai mươi sáuhớ hênh em buồnem buồn một miền phụ khoa

 

khúc lêu hêu mùa hè

đêm nay, hãy viết khúc lêu hêu mùa hèngày đã chán chườnglại đây, lêu hêu ý nghĩsự bỏ đi của thân xáccó hề chili ti ti tí

quay cuồng xẩm tối là ngọn gió giàmơ về thời thiếu nữchết ngạt trong thang máy số 10

thế hệ tôi chỉ biết kêu cala cà quán xálong nha long nhongkhông ngày tháng

thế hệ tôi là một bọn ba láp, nhởn nhơ, châu chấu, chuồn chuồnsáng buồn rầu, tối co rodiện trang phục rực rỡthế hệ tôi nhợt nhạtvới nỗi buồn nhờ nhờnhờ nhờ xếp hàngđi qua tuổi trẻ

đêm nay, cùng tôi say một khúc lêu ha lêu hêucuộn tròn chăn lạiđi vào giấc mơ của nhauchín rộ nỗi buồn thế kỷ

bạn lại ba láp mất rồibạn biết quái gì về nỗi cô đơn ngoài kia thời gian gặm mòn sự sốngngoài kia lịch sử vẫn còn đỏ rựngbác gì lớn tuổi vẫn đeo huân chương mỗi lần ra đường

thôi đừng về đuổi gió trên đồi caolại đây lêu hêu nỗi buồn bỏ vào tủ lạnhlại đây cầm một que kem mùa hè tan chảylêu lêu lêu lêu

 

những chiếc hộp di tản

tối qua nằm mơ. hộp đựng tôi.tôi nằm, tôi ngồi, tôi đứng, nhảy lò cò, tôi gào thét, tôi mơ mộng trong hộp. hộp hộp hộp và hộp. nằm cạnh nhau trong ngôi nhà hình hộp.

tối qua, nhìn ra ô cửa sổ thành phố.thấy linh hồn kéo theo những chiếc hộp bay lên. hộp quần áo, hộp phấn son, hộp sọ người, hộp bàn chân bàn tay. hộp hộp hộp và hộp. cùng bay lên tứ tung.

đêm đêm, tôi nhìn những chiếc hộp di tản về bên kia thành phố. nơi tuổi thơ mất tích. nơi nụ cười mất tích. nơi tình yêu mất tích. trong một chiếc hộp thủng

 

 toàn thân run lên như sắp mọc mầm

hôm nhớ gió quáchạy ra ngã bathành phố không có mặt ngườithành phố không còn tình yêuthành phố mặt trời đỏ ốithành phố thu lu trên caohành phố buồn, thành phố hát lêu ngêu

hôm phố nhạt quáđi tìm chút phấn son mùa này chỉ còn cúc vàngmùa này chỉ có mây bay mùa này những ngôi nhà phố cổ tự hoạimùa này vài ba sở thích cổ điểnmùa này em phù phiếm váy hoa

chạy về ngõ tạm thươngmới hay tình yêu đã trôi về năm trướcchẳng còn chút hương thơmbăng qua cánh đồngmùi ấu thơ ế ẩm

trôi về cuối phốtoàn thân run lên như sắp mọc mầmcuối phố đầy khuôn mặtsắp mọc mầm

thành phố đầy những mầm thất tha thất thểu những thất thểu thất thathành phố tha hươngtừ nghìn năm trước

hôm buồn quángồi mãi ngã bachẳng biết đi đâuthành phố không mùathành phố ăn xinthành phố toàn rácthành phố lạnh ngắtvì mưa bay bay

 

 

thơ, chiếc quần lót và nỗi buồn không địa chỉ

 tôi không còn làm thơ được nữanữa không tôi còn làm thơ đượcthơ còn làm được nữa tôi khôngthơ tôi không còn làm được nữa

thơ tôi chết chậmvới nỗi buồn màu trođừng nhìn nghiêngvì một nửa nụ cười đi vắngphải không lê vĩnh tài?

nơi đây, mùa đông treo từng chùm mây bạcquần tụ dưới những chiếc quần lót sặc sỡ trên dây phơi từng khuôn mặtnhững khuôn mặt sặc sỡ dưới dây phơidây phơi nỗi buồnnỗi buồn không địa chỉ

tôi đã bỏ chiếc quần lót của mình lẫn vào nơi nào đó trên chiếc dây phơinghĩ về sự giải thoát

 

nhìn ngắm 365 ngày trôi quatrong một ngày mưa ảm đạmnhững chiếc quần lót phấp phớinhững khuôn mặt phấp phớitôi cũng phấp phớinhưng không còn làm thơ được nữa

vì sự giải thoátchỉ dành cho những nỗi buồn có địa chỉTheo hoinhavanvn 

Từ khóa » Cuộc Sống Lêu Hêu Là Gì