Đối Diện Tương Tư – Tình Chi Sở Chung, Thân Bất Do Kỷ | Tử Tâm Lang
Có thể bạn quan tâm
Con người, một khi đã sa vào lưới tình, thì thân này liền không còn do mình nữa.
“Hai chữ ‘tương tư’, độc hơn bất cứ độc dược nào trên thế gian này, gặm nhấm lòng người, cào xé ruột gan.”
Biết thế, nhưng vẫn cứ ôm con tim rỏ máu mà “đối diện tương tư” rồi tương tư đối diện.
Ấy, chính là nỗi lòng, nỗi bi ai của Lâm Trầm, và cũng có thể là của vô vàn người khác ở trên cõi đời này.

Bìa Đối diện tương tư. Source: on pic
Lâm Trầm xuất thân danh môn, cha làm võ lâm minh chủ, ngay từ lúc mới ra đời nhân sinh của y dường như đã định trước phải nối bước tổ tiên, truy cầu kiếm đạo, hiệu lệnh quần hùng. Một con đường thật chính chính đáng đáng, vẻ vẻ vang vang, khiến không chỉ công tử thế gia võ lâm mà vô số nam nhi nhiệt huyết cũng đều muốn theo đuổi.
Tiếc rằng, đó chẳng phải nguyện vọng của Lâm Trầm.
Y, chỉ mong được ngâm thơ vẽ tranh, đánh đàn phổ nhạc, những chuyện mà phụ thân y vẫn cho là vô ích, là không nghiêm chỉnh.
Có nhiều người, nhìn bề ngoài tuy phong quang, mẫu mực, làm bao kẻ ngưỡng vọng hay ghen ghét, song kỳ thực, nội tâm họ lại ảm đạm hệt như tro tàn, hoặc thét gào muốn được giải thoát.
Và Lâm Trầm chính là một điển hình trong số đó.

Minh họa Đối diện tương tư. Họa sĩ Tăng Tưởng Nãi.
Cha y, vị võ lâm minh chủ đức cao vọng trọng luôn luôn nghiêm khắc, độc đoán, kỳ vọng rất cao đối với con mình, sẵn sàng buông lời chê bai, ép buộc, tự tay hủy đi cây đàn mà y nâng niu hết mực.
Còn Lâm Trầm, y chỉ biết trơ mắt đứng đó nhìn đồ vật yêu thích bị hỏa diễm hừng hực nuốt gọn rồi từ từ biến thành một nhúm tàn tro. Không phải là không thấy bất cam, không phải là không muốn níu lại chút gì đó, nhưng tất cả rốt cuộc đều chìm xuống trong tiếng thở dài câm lặng và sự kìm nén như đã thành thói quen của Lâm đại thiếu gia.
Y biết bản thân đáng lẽ nên nghe lời cha, chuyện tâm luyện công, từ bỏ sở ái; nhưng mặt khác, thâm tâm y lại khao khát được giải thoát khỏi cái lồng bức bối đó, được tự do thỏa thích làm theo những điều mình muốn. Và vì vậy, Lâm Trầm đã lẻn trốn ra ngoài trong vô thức và tình cờ gặp gỡ người định mệnh an bài sẽ mang đến ánh pháo hoa rực rỡ cho trời đêm u ám đời y, sẽ nhấn chìm y trong biển sâu trầm luân khổ đau ngấm tận cốt tủy, đồng thời cũng cho y nếm thử mật ngọt tình ái, thổi hồn vào nhân sinh vốn quá đỗi tẻ nhạt, để dây đàn cảm xúc đã từng tan nát lại lần nữa ngân nga…
Lý Phượng Lai, người cũng như tên, kiêu ngạo mà diễm lệ, rực rỡ mà xa vời, chỉ xuất hiện trong một thoáng đã đủ để bắt mất trái tim đơn côi của Lâm Trầm rồi liền theo ngọn gió rong ruổi tung cánh vụt bay đến tận chín tầng trời sâu thẳm.
“Đi được một lát, bên tai bỗng nhiên truyền đến tiếng vang.
Y giật mình một chút, vừa định quay đầu đã bị người phía sau ôm chặt lấy.
“Ai nha, rốt cuộc bắt được ngươi.” Thanh âm trầm thấp khàn khàn gần bên tai, ý vị vài phần ngả ngớn, lại rất hoặc nhân.
Lâm Trầm nghe thấy trong lòng nhảy loạn, kinh ngạc vô cùng.
Quay đầu lại, đối diện là một gương mặt xa lạ ── mắt phượng, môi mỏng, khóe miệng hơi nâng lên, như cười như không, thản nhiên ẩn tình.
Lâm Trầm cơ hồ ngây người, trống ngực càng đập càng nhanh.
Mà đối phương cũng hiện ra vẻ mặt có chút kinh ngạc, nhướng mày một chút, hô nhỏ, “Hỏng, ta hình như nhận nhầm người.”
Vừa nói vừa cười hì hì, hai tay ngược lại càng ôm chặt hơn.
Lâm Trầm nghẹn một lúc lâu mới hồi phục tinh thần, nhận ra bản thân hẳn nên vùng tránh khỏi ôm ấp của người nọ mới phải. Vội vàng đẩy hắn ra nói, “Buông tay!”
Người nọ mãi đến lúc này mới buông lỏng tay ra, cười tủm tỉm lui từng bước về sau, quạt trong tay mở ra, thái độ thực phong lưu. “Xấu hổ rồi, ta cùng một bằng hữu chơi trốn tìm, kết quả không cẩn thận ôm nhầm người.”
…… Quả nhiên là nhận lầm người.
Lâm Trầm tính tình vốn ôn hậu thành thật, đương nhiên cũng không muốn truy cứu sai lầm của người khác, chỉ là lòng hiếu kỳ nổi lên không nhịn được hỏi một câu, “Ta với vị bằng hữu kia của ngươi dáng vẻ rất giống sao?”
“Hình dáng cơ hồ giống nhau như đúc, đến cả dung mạo……” Người nọ lấy quạt che khuất nửa mặt, ánh mắt tà mị đối diện với cái nhìn của Lâm Trầm, cười nói, “… cũng quốc sắc thiên hương như nhau.”
Lâm Trầm mặt ửng hồng, lúc này mới rõ mình gặp phải một tên vô lại, vội vàng phất tay áo quay đầu bước đi.
Không ngờ người nọ lại tò tò đi theo, than thở, “Này này, ngươi cứ như vậy mà đi, thì ta biết làm sao? Ta hiện tại tìm không được bằng hữu kia, ngươi phải chịu trách nhiệm đến cùng.”
“Liên quan gì đến ta?” Lâm Trầm đột ngột dừng bước, ra sức trừng hắn.
Người nọ lắc lắc quạt trong tay, ra vẻ hiển nhiên đáp, “Bởi vì bộ dạng ngươi rất giống vị bằng hữu kia của ta, hại ta nhận nhầm người, lại vì ngươi nên ta mới theo qua bên này, hại ta đi lầm đường…… Nói đi nói lại, tất cả đều là lỗi của ngươi.”
“Nói lung tung cái gì? Thật là cưỡng từ đoạt lý!”
“Ha ha.”
Người nọ cũng không phản bác, chỉ cúi đầu cười rộ lên, dứt khoát kéo tay Lâm Trầm lôi y cùng đi về phía trước.
“Đúng rồi, ta họ Lý, Lý Phượng Lai. Không biết mỹ nhân xưng hô thế nào?”
“……”
Lâm Trầm nhếch môi, bất kể người nọ nói gì, tất cả đều lờ đi.
Lý Phượng Lai cũng không để tâm, chỉ triền miên vô nghĩa như cũ, hết sức làm tròn bổn phận cợt nhả của mình.
Sau khi hai người không đầu không đuôi lang thang vài vòng, xa xa bỗng vang một tiếng sáo du dương êm tai.
Như khóc như kể, triền miên sầu muộn.
Theo thanh âm nhìn lại, khỉ thấy bên bờ một chiếc thuyền hoa nho nhỏ ngừng lại, đứng ở đầu thuyền là một nam tử bạch y trẻ tuổi, thân cao thon dài thanh nhã như ngọc, dung nhan như họa. Dưới ánh trăng, thần thái chuyên chú thổi sáo kia, ngũ quan tinh xảo tuấn mỹ kia, thanh tú động nhân nói không nên lời.
Lý Phượng Lai chỉ vừa liếc nhìn, trong mắt liền lóe lên ánh sáng nhàn nhạt, vội thả tay Lâm Trầm, dưới chân điểm nhẹ hướng phía bờ bay vút đi. “Lục thiếu hiệp, ta đang định tìm ngươi.”
Thanh âm trầm thấp lại khàn khàn, cùng ngữ khí ngả ngớn lúc ôm lấy Lâm Trầm không có sai biệt.
Lâm Trầm đứng ngốc tại chỗ, lại qua thật lâu mới hồi phục tinh thần.
…… Thì ra vị bạch y công tử kia mới là bằng hữu của hắn.
Chỉ là một hồi hiểu lầm, từ đầu đến cuối, đều không quan hệ tới mình.”

Fan art Đối diện tương tư
… Mà khởi đầu bằng một sự hiểu lầm, có khi nào về sau cũng vẫn là sai lầm hay chăng?
Nếu như, mọi chuyện chỉ có thế, nếu như, con người hoang đàng hoặc nhân kia cứ xa khuất tận chân trời, thì biết đâu… Thế nhưng, trên đời này còn có cái được gọi là “duyên”, hoặc giả, là “nghiệt”.
Song dù duyên hay nghiệt, thì buổi sơ ngộ ấy, hình bóng ấy, cũng đã sớm KHẮC.CỐT.GHI.TÂM.
“Lâm Trầm nhíu mi, đang muốn tiếp tục dùng sức lại chợt nghe người nọ nhẹ nhàng cười.
Thanh âm trầm khàn, tiếng cười ngả ngớn phong lưu, cực kỳ giống một kẻ trong trí nhớ. Người nọ gọi là gì…?
Lý Phượng Lai.
Ba chữ vừa mới nảy ra trong đầu, đối phương liền thu quạt về.
Lâm Trầm nhất thời bừng tỉnh, mất đà bị lực đạo kia kéo đi, cả người lao thẳng về phía trước gọn gàng ngả vào lồng ngực người kia.
“Ai nha, lại có mỹ nhân yêu thương nhung nhớ rồi, ta thật là diễm phúc không ít.”
Tiếng trêu đùa quen thuộc gần bên tai, Lâm Trầm ngẩn ngơ, giương mắt nhìn lên, quả nhiên đối diện một gương mặt tuấn mỹ tinh tế ── mắt phượng, môi mỏng, như cười như không.
“Lý Phượng Lai, sao ngươi lại ở đây?”
“Thì ra mỹ nhân vẫn còn nhớ tên ta, ” Lý Phượng Lai chớp chớp mắt nhìn, hì hì cười nói, “Chúng ta quả nhiên hữu duyên.”
Khi nói hai tay càng siết càng chặt.
Lâm Trầm vội vàng giãy giụa, đỏ mặt nói, “Nói hươu nói vượn! Mau buông tay!”
“Muốn ta buông đương nhiên có thể, bất quá, trả lời ta một vấn đề trước.” Nói rồi lại cố ý tựa đầu qua, cơ hồ đối mặt với trán Lâm Trầm.
Lâm Trầm ngực nảy lên, vội nghiêng đầu tránh. “Vấn đề gì?”
“Tên.”
“Hả?”
“Ngươi tên là gì?”
“…… Lâm Trầm.”
“Trầm của ‘trầm ngư lạc nhạn’ sao? Quả nhiên người cũng như tên.”
Lý Phượng Lai cười rộ lên một chút, môi mắt cong cong, sau đó quả nhiên giữ lời buông lỏng hai tay.
[…]
Đang do dự, chợt thấy cha từ thư phòng xa xa chạy tới, trung khí mười phần hô to, “Trầm nhi, gia khỏa kia vừa lấy trộm lệnh bài của ta, nhất định không được để hắn chạy!”
Dừng một chút lại cố ý thêm một câu, “Hắn chính là bảo chủ Độc Long bảo, công phu dụng độc rất cao, cẩn thận bị đánh lạc hướng.”
Độc Long bảo?
Đó là người trong tà phái, với mình… tuyệt không đội trời chung.
Lâm Trầm nghĩ vậy, lòng vô thức trầm xuống, ngoan ngoãn nghe theo phân phó cắn răng huy kiếm.
Lâm Trầm biết rõ điểm này, kiếm đâm ra lại mất chính xác, rõ ràng nhắm ngay ngực Lý Phượng Lai, cuối cùng lại yếu ớt trượt đến cánh tay, không hề có lực sát thương.
Lý Phượng Lai bèn mỉm cười, nhân cơ hội thoát khỏi thế công của y, nhẹ nhàng phiêu phiêu nhảy qua tường.
Dưới ánh trăng, khóe mắt đuôi mày lộ ý cười, cố ý chớp mắt với Lâm Trầm, thấp giọng thì thầm một câu, “Đa tạ.” “
Người như Lâm Trầm, sinh ra trong danh môn, đồng thời cũng bị cái tiếng danh môn gò bó vây hãm, làm bất cứ gì đều phải quy quy củ củ, chuẩn chuẩn mực mực, không được phép phụ lòng mong đợi của trưởng bối. Mất mẹ từ nhỏ, cha lại nghiêm khắc khó gần, chẳng đoái hoài đến tâm tư con trai, chỉ nhất mực ép y luyện kiếm kế thừa gia tộc. Sống một cuộc sống đầy khắc chế, tẻ nhạt, cô độc, thiếu thốn tình cảm như vậy, có gì khó hiểu khi Lâm Trầm thầm ôm trong lòng niềm khát khao, ngưỡng vọng đối với tự do và khoái hoạt, hoặc giả, là biểu tượng của tự do và khoái hoạt?
Mà Lý Phượng Lai, lại vừa khéo chính là dạng người như vậy!
Hắn tùy hứng, hắn lả lơi, hắn yêu nghiệt liêu nhân câu dẫn mị hoặc. Dẫu biết rằng rất có thể tất cả chỉ là nhất thời đùa bỡn, nhưng chúng cứ như viên sỏi đã nhanh chóng rơi xuống mặt hồ buồn tẻ của trái tim non nớt, khuấy động bao vòng nước rung rinh nhộn nhạo và ngày một lan xa; như đốm lửa đã bén vào cánh đồng cỏ khô của tâm hồn hoang vắng, làm bùng lên ngọn hỏa diễm rừng rực chẳng gì có thể ngăn cản nổi…
Một viên đá, đủ phá vỡ mặt hồ tĩnh lặng, một tia lửa, đủ thiêu đốt hết cả đồng hoang; và, một nét cười, một câu nói từ Lý Phượng Lai, cũng đủ để câu hồn đoạt phách Lâm Trầm, khiến y nguyện làm thiêu thân lao đầu vào hỏa hải.
“Đến lúc gần chạng vạng, bên tai bỗng vang lên tiếng xé gió, một thanh chủy thủ ngoài cửa sổ bay vào, cắm sâu xuống ba phân trên mặt bàn.
…… Trên chuôi đao quấn một tờ giấy.
Ngực Lâm Trầm ngực đột nhiên nhảy loạn, vội lấy tờ giấy kia xuống cúi đầu nhìn kỹ.
“Tối nay giờ tý, gặp ở rừng trúc ngoại thành.” Nét chữ vô cùng xa lạ, vừa cuồng dã lại tự nhiên, cuối cùng là một chữ Lý rồng bay phượng múa.
Ngoài Lý Phượng Lai ra, còn có thể là ai?
Lâm Trầm vò chặt tờ giấy trong tay, do dự không biết có muốn đến hẹn hay không. Hồi tưởng lại thái độ phong lưu ngả ngớn của Lý Phượng Lai, thật sự không nên để ý hắn, nhưng nhớ đến cái cười nhẹ của hắn lúc gần đi, lại nhịn không được tai nóng mặt đỏ.
Rối đến rối đi, đợi lúc sắc trời sụp tối rốt cuộc vẫn cầm lấy bội kiếm trên bàn, lặng lẽ ra ngoài từ cửa sau.
Lâm Trầm tới sớm hơn thời gian ước định một chút, loanh quanh trong cánh rừng một vòng vẫn chưa phát hiện gì khác thường, chỉ có ánh nến mỏng manh chợt hiện lên trong gian trúc ốc bên cạnh.
Y đẩy cửa vào, vẫn không thấy dấu vết Lý Phượng Lai, liếc mắt một thoáng lại thấy giữa bàn bày một thanh cầm ── hình thức cực kỳ cổ xưa, quanh thân cũng không có trang trí dư thừa, trông rất bình thường.
Lâm Trầm lòng vừa động, không tự chủ tiến lên vài bước, tay gảy lên dây đàn. Tiếng đàn tịch tang lập tức truyền vào tai, âm sắc mượt mà, rất êm ái.
Mấy ngày qua nghe theo cha phân phó ngoan ngoãn luyện kiếm, y đã lâu chưa đánh đàn, nhất thời khó nhịn, rũ mắt thuận tay đàn ra một đoản khúc.
Kết quả vừa tấu xong một khúc, chợt nghe vài tiếng cười khẽ.
Lâm Trầm ngẩn ngơ, quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Lý Phượng Lai vừa vỗ tay tán thưởng vừa từ ngoài cửa vào, chậc lưỡi khen, “Mỹ nhân chính là mỹ nhân, ngay cả đàn ra một khúc cũng không giống người thường.”
Vẫn là cẩm y hoa phục, vẫn là mắt môi hàm tiếu, trong ánh mắt lưu chuyển là phong tình vạn chủng.
Lâm Trầm nhìn đến ngơ ngẩn, trên mặt lại hồng lên, vội vàng ho khan hai tiếng che giấu, hỏi, “Lệnh bài ở đâu?”
“Lệnh bài bị ta đem tặng rồi, e nhất thời không lấy lại được. Chẳng qua để đa tạ ân cứu mạng của Lâm công tử hôm qua, đành dùng ngoạn ý này thay vậy.” Nói rồi tùy tay chỉ vào thanh cầm trên bàn.
Lâm Trầm giờ mới hiểu cầm kia vốn chuẩn bị cho mình, hẳn Lý Phượng Lai sớm đã hỏi rõ thứ y yêu thích. Nói thì nói vậy, nhưng y làm sao thừa nhận. Lập tức nhướng mày, lạnh lùng nói, “Ngày hôm qua ta vì khí lực không đủ mới thất thủ để ngươi đào thoát, cũng không phải cố ý cứu ngươi.”
“Phải phải phải,” Lý Phượng Lai lắc lắc cây quạt, cợt nhả đáp, “Vậy thì phần lễ vật này, xem như ta cố ý chuẩn bị để đa tạ ngươi hôm qua ‘khí lực không đủ’ đi. Nhận được rồi chứ?”
Lâm Trầm trừng hắn một cái, thanh âm vẫn lạnh như băng, “Ta cũng không kết giao bằng hữu lung tung.”
Nghe vậy, Lý Phượng Lai lập tức cất tiếng cười to.
“Ha ha, nói đến điểm này, Lâm công tử cũng không cần lo lắng. Lý mỗ gia thế trong sạch, tuyệt đối không phải loại người lai lịch không rõ ràng.” Nói rồi vươn ngón tay nâng cằm Lâm Trầm, chuyên chú ngắm y, khóe mắt cong lên, cười nói, “Nô gia năm nay vừa hai tám, chưa gả nhà ai, không biết công tử khi nào tới cửa cầu hôn?”
Ngữ điệu triền miên uyển chuyển, con ngươi chớp rồi lại chớp, mang vài phần ý tứ khinh bạc.
Mặt Lâm Trầm đỏ bừng lên, một phen đẩy tay Lý Phượng Lai ra.
Lý Phượng Lai cũng không để ý, chỉ lười biếng nâng quạt lên, cười ha ha.
Lâm Trầm vội vàng quay đầu đi, nhịn rồi nhịn, lại vẫn bị hắn chọc cười, khóe miệng vô thức một đường cong lên.”
Cứ thế, ngày qua ngày, đôi bên gặp gỡ, đánh đàn thổi sáo, du hồ thưởng nguyệt, thậm chí là làm cả những chuyện hoang đường như trèo tường trộm vặt. Thông qua Lý Phương Lai, Lâm Trầm lần đầu tiên khẽ chạm hờ vào cái được gọi là tự do tùy ý, muôn hình vạn trạng, như ngọn gió xuân thổi tới xua đi mùa đông điêu tàn lạnh lẽo, gọi hạt mầm si mê chôn sâu nơi tận đáy tim giật mình tỉnh giấc, đội đất nhô lên, đâm chồi nảy lộc.
Có điều, không phải cây nào cũng cho ra quả ngọt. Thời gian thấm thoắt, nửa năm trôi đi, đến ngày kia Lâm Trầm biết được trong lòng Lý Phượng Lai vốn đã ấp ủ sẵn một bóng hình khác, còn mình, chẳng qua chỉ là một thế thân, một kẻ tháp tùng giết thời gian mà thôi. Thế nhưng, dẫu tỏ tường thì làm sao chứ, cũng đã chẳng còn kịp nữa rồi…
“Y không nghĩ ra vì sao lại thích một nam nhân, chỉ biết bản thân ngay cả giãy giụa còn chưa kịp làm thì đã một bước sa vào, chìm đắm quá sâu.
Y đem hai chữ ‘phải lòng’ mặc niệm một lần, ngọt ngào cùng chua xót tràn lên.
Rồi rất nhanh lại cảm thấy đôi môi ấm áp của Lý Phượng Lai kề sát bên tai, mơ hồ niệm “… Lục Cảnh.”
Tay Lâm Trầm run lên, cảm giác đầu ngón tay bị vật gì đó cứa vào, tâm dường như đau đớn, tiếng đàn cũng đột ngột ngừng lại.
Dây đàn, đứt đoạn.
Từ đầu tới cuối, Lý Phượng Lai chẳng qua chỉ muốn tìm một người dung mạo tương đồng Lục Cảnh, còn thì, y có là Lâm Trầm, Trương Trầm hay Triệu Trầm, vốn dĩ chẳng hề quan trọng. Y có tính cách gì, thích gì, ghét gì, đối phương cũng chưa từng quan tâm, chỉ cần y dáng dấp giống Lục Cảnh, vậy đã đủ.
Ha!
Buồn cười chính là, cho tới bây giờ y mới phát hiện chân tướng.
Càng buồn cười hơn chính là, dù biết rõ chân tướng, y vẫn thích Lý Phượng Lai.”
…
“Bên tai vang lên giọng hét của Trầm Nhược Thủy, “Tên khốn kiếp chết tiệt! Ngươi muốn giết ta cũng được, cần gì phải xuống tay với người không liên quan? Chẳng lẽ người không nhìn ra… y thích ngươi sao?”
Rồi thế nào? Lý Phượng Lai trả lời thế nào?
Vẫn mi mục như họa đó, vẫn nét cười nhàn nhạt đó, quạt phẩy nhẹ, ai chậm rãi đáp, “Thì đã sao? Trên đời này người thích ta nhiều như vậy, chẳng lẽ ta phải một mực đáp lại? Thích hay không là chuyện của y, không liên quan đến ta.”
Giọng điệu lạnh lùng thản nhiên đầy ý trào phúng.
Từng câu từng chữ đó Lâm Trầm đều nghe rành mạch. Trong một thoáng thân thể như mất đi tri giác, ngay cả đau đớn cũng không cảm giác được.
Thì ra, Lý Phượng Lai đã sớm biết.
Biết y thích hắn.
Biết y đã hoài loại tư tình nào mà uống rượu cùng hắn, vì hắn đánh đàn.
── lại cố tình vờ không hay biết.
Lâm Trầm xuôi theo giá gỗ ngã xuống, chỉ hận mắt không mù, tai không điếc, cái gì cũng không thấy, câu gì cũng không nghe. Trong ngực rõ ràng đau đớn đên vậy, đáy lòng vẫn tràn ngập tên người kia.
Lý Phượng Lai Lý Phượng Lai Lý Phượng Lai a…
Ba chữ vô cùng đơn giản đó, lại khiến y như điên cuồng.
…
Hết thảy hết thảy những điều này, kỳ thật sớm biết lại tình nguyện lừa mình dối người. Nhưng mà đến bây giờ ngay cả chính mình còn lừa không được, có thể gạt được ai?
Lý Phượng Lai từ đầu đến cuối chỉ trầm mặc.
Hồi lâu sau mới chậm rãi cười rộ lên, mở quạt ra, ánh mắt phong lưu ngả ngớn như ngày trước, thong thả nhấn rõ từng chữ, “Chẳng qua chỉ là vui đùa mà thôi, ai bảo ngươi phải cho là thật?”
Lâm Trầm tay run rẩy, ngay cả khí lực để đau đớn cũng không có, chỉ thấy lạnh.
Ha ha, thì ra là thế!
Ký ức mà chỉ nhớ đến đã cảm thấy hạnh phúc, thì ra chỉ là một hồi vui đùa của kẻ khác mà thôi.
Từ đầu tới cuối, là y tự mình đa tình.
…… Thật buồn cười.”
Vậy bạn thử đoán xem, sự tình đã đến nước này Lâm Trầm sẽ phải làm sao? Buông tay ư? Cầu xin ư? Theo đuổi ư?
Không, y đã từng vì nhu nhược bất quyết mà đánh mất cây cổ cầm yêu quý, nó vẫn như một vết thương âm ỉ nhức nhối nhắc nhở y về sự vô lực của bản thân. Thế nên giờ đây, Lâm Trầm quyết sẽ không để thứ mình nặng lòng một lần nữa vuột khỏi tầm tay. Y, nhất định phải TRÓI.BUỘC.LÝ.PHƯỢNG.LAI.BÊN.MÌNH.
Khoảng thời gian tiếp đó, Lâm Trầm vẫn tiếp tục bầu bạn cùng Lý Phượng Lai đang buồn rầu thất chí trong nỗi sầu đơn phương; như thể, chưa từng có những lời phụ phàng tàn nhẫn, như thể, y không hề đứt gan đứt ruột, nuốt nước mắt vào tim.
Dần dần, khiến người kia tin tưởng, lơi là cảnh giác, chiếc lưới mà Lâm Trầm giăng sẵn đã lâu rốt cuộc tìm được cơ hội chụp xuống.

Fan art Lâm Trầm. Source: on pic

Ta chính là yandere!!!
“Y hít sâu, mặt không chút thay đổi vận kiếm trong tay.
Kiếm pháp thuần thục như thể đã sớm luyện trăm ngàn lần, chỉ lả tả vài tiếng đã dễ dàng cắt đứt gân mạch tay chân Lý Phượng Lai.
Máu đỏ thẫm uốn lượn chảy xuống.
Lý Phượng Lai vẫn lẳng lặng nằm im, cả hừ cũng không hừ một tiếng.
“Không phải ngươi thích đùa nhất sao?” Lâm Trầm hạ thấp đầu, chậm rãi hôn lên đôi môi mong nhớ ngày đêm, ánh mắt ấm áp dịu dàng, giọng khàn khàn cất lên, “Sau này, ta có cả một đời, chậm rãi cùng ngươi đùa.”
Máu còn đang chảy.
Mặt Lý Phượng Lai trắng bệch, trên trán dần chảy mồ hôi lạnh nhưng khóe miệng lại chậm rãi nhếch lên lộ vẻ phong lưu ngả ngớn như hoàn toàn không biết đau.
“Thì ra là thế.” Hắn chớp mắt nhìn, cũng không để tâm vết thương trên người, chỉ cười nói, “Ai nha, ta đúng là mị lực khôn cùng rồi.”
…
Máu nhanh chóng ngừng chảy nhưng gân mạch tay chân đã đứt, bất kể công phu của Lý Phượng Lai có giỏi đến mấy, bản lĩnh dụng độc cao tới đâu, cũng chỉ còn là một phế nhân.
Rốt cuộc từ nay về sau, Lý Phượng Lai toàn bộ đã trở thành của y.
Lâm Trầm nghĩ đến đó, lại cúi đầu hôn lên môi Lý Phượng Lai.
Đôi môi đã chờ mong bấy lâu quả nhiên mềm mại như trong trí tưởng, nhưng nó lại lạnh lẽo, lạnh đến buốt lòng.
Tâm như run lên, vừa ngẩng đầu đã đối diện với ánh mắt sâu thẳm của Lý Phượng Lai, trong đáy mắt đó rõ ràng ẩn cười, nhưng cũng lạnh như băng khiến người ta chùn bước.
“Lâm thiếu hiệp phế võ công của ta, là định sau này sẽ nuôi ta chăng?” Lý Phượng Lai hai tay mềm oặt xuôi xuống bên người, thoáng nghiêng đầu, nhẹ nhàng cười nói, “Nhưng đáng tiếc, Lâm minh chủ chỉ e rằng sẽ không đồng ý?”
“Ta nói rồi, cả đời này của ta là dùng để đùa với ngươi.”
“Ai, được mỹ nhân ưu ái như vậy, ta quả là tam sinh hữu hạnh……”
Thân thể rõ ràng tựa gần đến thế, nhưng lòng càng lúc càng xa.
Y đột nhiên bừng tỉnh. Bản thân có lẽ đã sai rồi.
Thế nhưng, đã không thể quay đầu lại.
Từng đợt hàn ý dâng lên sau lưng.
Lâm Trầm thở gấp, xả xuống y phục của Lý Phượng Lai. Ngón tay y cứng ngắc, cơ hồ không mở được nút thắt, mất rất nhiều công sức mới xé mở được xiêm y rồi nghiêng người hôn lên đó.
Lý Phượng Lai không phản ứng, chỉ hạ mắt nhìn y, khóe miệng hơi nhếch lên mang ẩn ý khiêu khích.
Ngay cả khi bị Lâm Trầm gần như thô lỗ tiến vào thân thể, Lý Phượng Lai cũng vẫn giữ biểu cảm như vậy, không giãy giụa cũng không kêu đau, chỉ chậm rãi mở trừng hai mắt nhìn chằm chằm Lâm Trầm.
Trong con ngươi đen như mực đó tràn đầy thương hại và trào phúng, duy không có hận ý.
Lâm Trầm chỉ vừa chạm mắt hắn đã vội vã quay đầu đi, không dám nhìn nữa.
Người bị phế võ công là Lý Phượng Lai.
Người bị lăng nhục dưới thân kẻ khác cũng là Lý Phượng Lai.
Nhưng giờ này khắc này, kẻ chân chính đáng thương… tựa hồ lại là Lâm Trầm y.
…
Y làm sao có thể đoán được…
Rằng dù đã trói buộc được kẻ mình yêu bên người, lòng vẫn phải chịu nỗi khổ tương tư.”
Quả thực, trong Đối diện tương tư, những đoạn ngược Khốn Ỷ Nguy Lâu viết rất thấm, hoặc cũng có thể do tôi hợp với giọng văn này, đồng cảm với tâm lý này hay chăng.
Đọc đến câu “Trong con ngươi đen như mực đó tràn đầy thương hại và trào phúng, duy không có hận ý” thì thấy thích thú vừa ý vô cùng. Thậm chí còn tưởng tượng ra cảnh Lý Phượng Lai sẽ cười cợt thừa nhận mình cũng dần thích Lâm Trầm, đang muốn buông bỏ khối tình vô vọng với Lâm Cảnh để đón nhận người khác, nhưng còn chưa kịp làm thì lại xảy ra chuyện đáng thất vọng này. Phải như thế mới đủ thống khổ, hối hận, nghiệt ngã, bi ai, kịch tính chứ!
Tiếc rằng tác giả lại không nghĩ như vậy.
Khốn tỷ để Lâm Trầm giam cầm (nhốt rape) Lý Phượng Lai suốt ba năm trời. Sau đó thuộc hạ của họ Lý tìm kế cứu chủ ra ngoài. Vừa khôi phục được võ công, Lý Phượng Lai liền tìm Lâm Trầm trả thù bằng cách đè ngược lại y. Khi này, hắn tự dưng thấy yêu thương đối phương đến lạ, và từ đó hai người happy forver after với nhau. Tóm lại là nửa sau tác phẩm quay ngoắt một trăm tám chục độ, chỉ toàn hường phấn hường phấn hường phấn x n lần.
Có vẻ như, viết ngược cho tơi bời thảm thiết rồi kết sao cho nó viên mãn tuyệt đối, cũng chẳng phải là chuyện dễ dàng gì.
Nếu đem Đối diện tương tư cắt làm đôi thì phần đầu là hàng xịn, còn phần cuối cứ như đồng nhân do fan viết tự sướng. Tâm lý nhân vật chuyển biến theo một quỹ đạo rất vi diệu mà tôi không tài nào lý giải nổi. Trong suốt thời gian bị “phế võ công, tù thân thể”, Lý Phượng Lai vẫn nhất mực tâm tâm niệm niệm Lục Cảnh chẳng khi nào nguôi. Thế mà đùng một phát, được giải thoát xong liền quên béng luôn gã đó đi, mà chỉ mải mê trêu ghẹo, vui vầy cá nước cùng Lâm Trầm.
Thế hắn không hận sao? Không oán sao? Không khinh sao? Thế ánh mắt, nụ cười trào phúng, thương hại lúc mới đầu thì có ý nghĩa gì?
Xem ra trong đam mỹ luôn tồn tại môt tiên đề không cần chứng minh thế này, hễ cứ ai bị rape thì về sau nhất định sẽ động lòng hồi tâm chuyển ý mà yêu người rape mình! Chuẩn ghê gớm, mấy bạn đọc xong nhớ học tập liền nha!
Lại nói, ngoài chuyện đó ra Đối diện tương tư có một số điểm chưa được hợp lý lắm. Ví dụ như thế giới giang hồ quá đơn giản, quá dễ dãi. Minh chủ cứ muốn lên làm là làm, giáo chủ tà phái thì suốt ngày chơi rông mà vẫn chẳng bị soán vị? Cao thủ dụng độc, bảo chủ Độc Long bảo lại tặng thuốc không có giải dược cho người không quan trọng với mình? Còn dẫn y, con trai của đương kim minh chủ vào tận sào huyệt? (Cũng có não ghê đó chứ!) Hay vì sao đã nắm mê dược đối phó Lý Phượng Lai trong tay mà Lâm Trầm phải đợi nửa năm sau mới dùng? Rồi gân tay gân chân bị cắt đứt suốt mấy năm, nối lại xong ba bảy hai mốt ngày liền khôi phục võ công? (Y học ngày nay đúng là thụt lùi rồi!)
Mà đại khái đây cũng là bệnh chung của truyện đam mỹ. Hầu hết đều để bối cảnh sơ sài đến mức phi lý (đặc biệt là cổ đại võ hiệp, một phần do tôi vốn thích kiếm hiệp nên nhìn thế nào cũng thấy dở), những bộ xây dựng bối cảnh ổn thì lại khắc họa tâm lý không đủ sâu.
Song dầu sao, nửa đầu của tác phẩm vẫn khiến tôi cảm thấy rung động, từng câu từng chữ đập vào trong tim, giống như người viết dùng chính trải nghiệm, cảm xúc của mình để tả ra vậy. Và có lẽ cũng vì lý do đó mà Đối diện tương tư có được mỹ cảm ai thương tinh tế thấm nhập phế phủ, rụng rời chân tay mà những bộ truyện khác của Khốn Ỷ Nguy Lâu như Liễm mi, Tình động, Nhãn ba hoành, Châu ngọc tại trác, Tương tư nhập cốt tri bất tri, Vi quân cuồng… không đạt tới được. Mặc dù, nó có thể không tính là hoàn chỉnh.
PS: Tôi rất ưng những tấm minh họa có cầm và quạt. Đàn tượng trưng cho Lâm Trầm, quạt tượng trưng cho Lý Phượng Lai. Đơn giản và thanh nhã như bìa sách là tuyệt nhất. :”>
Truyện đã có bản Việt ngữ hoàn tất tại Pháo hoa chóng tàn, những phần trích dẫn trong bài này cũng đều được lấy từ blog đó.
Tử Tâm LangVui lòng ghi nguồn nếu đăng lại toàn bộ hoặc một phần bài viết. Cám ơn.
Chia sẻ:
- X
Có liên quan
Từ khóa » đối Diện Tương Tư Wordpress
-
[Review] Đối Diện Tương Tư | MỘT MỐI TƯƠNG TƯ
-
Đối Diện Tương Tư - Truyện FULL
-
ĐỐI DIỆN TƯƠNG TƯ... - Tổng Kết Đam Mỹ Hoàn - Facebook
-
Đối Diện Tương Tư | Khúc Tương Tư ấy Ai đàn Mà đau?
-
[Review] Đối Diện Tương Tư | Khốn Ỷ Nguy Lâu - Minh 冥
-
Riêng Tư: [Phiên Ngoại] Đối Diện Tương Tư - Gekkabijin
-
Đối Diện Tương Tư - Khốn Ỷ Nguy Lâu ~ Đọc Truyện Đam Mỹ Cổ Đại ...
-
[TG] Khốn Ỷ Nguy Lâu - Kurokochii
-
Đọc Truyện List Review Đam Mỹ Ngược - Đối Diện Tương Tư Online ...
-
Đọc Sách Truyện Đối Diện Tương Tư - Khốn Ỷ Nguy Lâu Online
-
Đối Diện Tương Tư - Khốn Ỷ Nguy Lâu L Truyện Đam Mỹ Hoàn DMH
-
Chiết Chi (Giai Hạ Tù) | Rất Nhiều Tiền
-
NHƯ LÂM ĐẠI ĐỊCH | LIÊU LAM