Drop] SoiXamKa - Chương 47: Sẽ Lại Vô Lo - Wattpad
Chương 47: Sẽ Lại Vô Lo.
Bóng dáng những lá cờ đen trắng phấp phới giữa trời mây được phản chiếu trên mặt nước, khiến cho biểu tình vốn đang tuyệt vọng của Mộ Dung Thanh Hà nhất thời biến mất, thay vào đó là tia kinh hỉ hiện hữu nơi đáy lòng.
Nàng bỏ lại sau lưng một mớ hỗn độn, chạy như điên lao về phía nam nhân vận huyết y ngồi ở trên cao.
Mặc kệ Vương Quyến Ngọc ra sức ngăn cản khuyên can nàng hãy cảnh giác, nhưng cảm giác quen thuộc cứ không ngừng thoi thúc đôi chân nàng bước tiếp. Để rồi khi đã nằm gọn trong vòng tay người nọ, nàng mới yên tâm thở dài một hơi rồi ngất lịm đi.
Người nọ đặt bàn tay lên mái tóc ướt sũng của nàng đau lòng vuốt ve, cảm thụ hơi nóng đang hừng hực lan tỏa trong người nàng, tránh không khỏi xót xa...
Mị Nghi đứng một bên quan sát nên rất dễ dàng phát hiện ra khóe mắt Dương Hiểu Ân ẩn hiện hơi nước, liền bước đến muốn đỡ lấy thân thể Mộ Dung Thanh Hà: "Cung chủ, cứ để Mị Nghi giúp người chăm sóc nàng."
"Không cần, cứ để nàng ấy nằm yên trong lòng ta là được." Dương Hiểu Ân phất tay thẳng thừng từ chối, cởi xuống cung bào mà mình đang mặc khoác lên người Mộ Dung Thanh Hà, bảo hộ nàng trong lòng ngực một đường đi đến trước mặt Lăng Di Hân hiện tại vẫn còn đang trầm mình dưới dòng nước lạnh.
Lăng Di Hân thấy vậy hai mắt liền tỏ sáng, khoé môi vì vui vẻ mà khẽ cười, một nụ cười rạng rỡ hệt như một đoá mẫu đơn nở rộ về đông. Cứ ngỡ người trước mặt chung quy vẫn là Sen Nhỏ trong lòng mình, nhưng hết thảy đều bị một câu nói, một ánh nhìn hời hợt phá vỡ.
"Ta nợ Trưởng công chúa một mạng, nay xem như đã trả, ân tình giữa chúng ta từ nay chấm dứt!"
Lăng Di Hân chết lặng, dòng nước dưới thân cho dù có cỡ nào băng lãnh, cũng không bằng một lời tuyệt tình mà người nói ra.
Lồng ngực nàng không ngừng nhói lên từng hồi thống khổ, nàng nghẹn ngào kiềm nén giọt nước mắt, lắc đầu khó khăn nói: "Ngươi chỉ trả ta một chữ 'Ân' thế ai sẽ trả lại ta một chữ 'Tình' đây?"
Trông thấy bông hoa trân quý của Lăng Quốc khốn khổ vì một nam nhân vong ân phụ nghĩa, khóc đến hoa lê đái vũ ai lại không đau lòng, binh sĩ đều thay nàng bất bình, ngay cả Ngư Nhi đã từng rất thân thiết với Dương Hiểu Ân cũng không ngờ đến mà dần trở nên căm ghét nàng.
Tất cả mọi người đều rất phẫn nộ, mỗi người một viên đá ra sức ném về phía Dương Hiểu Ân, không ngừng mắng nhiếc. Nhưng nàng không hề phản kháng hay trống trả chỉ lặng lẽ xoay người, một mình hứng chịu, để những hòn đá vô tri kia không va phải Mộ Dung Thanh Hà.
Chúng đệ tử Hải Nguyệt Cung rút ra trường kiếm muốn đi lên ngăn cản đám người điên cuồng đó, giúp Cung chủ lấy lại công đạo liền bị nàng dùng ánh mắt doạ cho sợ hãi, không dám động đậy, lùi về sau.
Đợi khi một dòng máu đỏ tươi chảy từ đỉnh đầu Dương Hiểu Ân xuống nhuộm đỏ cái cổ trắng ngần của nàng, Lăng Di Hân lúc này mới ý thức được vấn đề, lập tức hét lớn: "Dừng tay! Các ngươi mau dừng tay lại cho bổn cung!"
Từ khóa » Nịch ái Vong ân
-
NỊCH ÁI VONG ÂN (CA VÈ CỤ SÁU) | Quang Minh NGUYEN
-
Nịch ái Vong ân - Bài Ca Vè Dành Cho Gia đình Trẻ Công Giáo Của Linh ...
-
NỊCH ÁI VONG ÂN - Bài Ca Vè Dành Cho Gia đình Trẻ Công Giáo Của ...
-
Nịch Ái Chương Mới Nhất | SSTruyen
-
Nịch Ái - Chương 17: Động Phòng 1 - Truyện FULL
-
Linh Mục Trần Lục, Nhà Văn Công Giáo - Tài Liệu - Hoa Xương Rồng
-
Truyện Nịch Ái - Giai Nhân - Doc Truyen Online
-
Quân Môn Kiêu Sủng: Nịch Ái Hoàn Khố Thê - Mê Truyện Chữ
-
[BHTT][NP]{Tự Viết} Nịch Ái Đào Hoa - Soisamka - Pinterest
-
Sách Các Thánh - Regina Gift Shop
-
Trọng Sinh Chi Nịch Sát - Mijia - Truyện Đam Mỹ
-
Đọc Truyện [BHTT][NP]{Tự Viết}Nịch Ái Đào Hoa -[Drop] SoiXamKa