GS Nguyễn Đăng Mạnh - Kẻ Sĩ, Một Nhân Cách Trí Thức

TRANG CHỦ TIN TỨC TÌM KIẾM TÁC GIẢ Ủng hộ VCV Ủng hộ VCV Số tác phẩm 29.736 tác phẩm 2.787 tác giả Giới thiệu sách Thư từ & Liên lạc Số khách đangtruy cập 1.028 Khách thăm 132.861.616
Tiểu luận
GS Nguyễn Đăng Mạnh - kẻ sĩ, một nhân cách trí thức Phan Văn Thạnh

Gs Nguyễn Đăng Mạnh sinh ngày 18/3/1930 tại làng Quần Phương Hạ,huyện Hải Hậu,tỉnh Nam Định.Nguyên quán:làng Thổ Khối,tổng Cự Linh,huyện Gia Lâm,tỉnh Bắc Ninh - (nay thuộc phưởng Cự Khối,quận Long Biên,Hà Nội. Ông từ giã cõi đời chiều ngày 9/2/2018,hưởng thọ 89 tuổi.Thời điểm đó cách đây 2 năm,hình như chỉ mỗi Vietnamnet đưa tin cùng hai bài viết “Nguyễn Đăng Mạnh:Từ bục giảng đến văn đàn”,“Ngậm ngùi tiễn đưa GS Nguyễn Đăng Mạnh”.

Tôi bật nhớ cái thời cải cách giáo dục(năm 1989),rất ngưỡng mộ người chủ biên sách giáo khoa văn học lớp 11,12 THPT - GS Nguyễn Đăng Mạnh .Ông quan niệm văn chương phải được là văn chương, học sinh phải được học văn chương đích thực.Chính ông lần đầu tiên trong nền giáo dục cách mạng đã đưa vào chương trình hàng loạt các tác giả Thơ Mới, Tự lực văn đoàn, các nhà văn hiện thực khác. Lần đầu tiên “dưới mái trường XHCN” các thầy/trò mới dám công khai dạy/học Vội vàng,Thơ duyên,Tràng Giang,Tống biệt hành,Chữ người tử tù,Hai đứa trẻ, Số đỏ, Tây Tiến…Tất cả những tác giả, tác phẩm“có vấn đề” ấy đã đường hoàng bước vào học đường như những tác phẩm văn chương đich thực.

Dạo ấy dạy/học Văn như nhai trấu nên tôi tỏ rất phấn khích với công cuộc “Đổi mới hay là chết”trong lãnh vực giáo dục phổ thông với bộ môn Văn.Tôi đã có bài viết “Thơ tình yêu từ giáo án đến trang vở học trò” (ký bút danh Phan Phạm Mê Linh) – báo Phụ Nữ TP.Hồ Chí Minh 18/4/1990, gọi sự điều chỉnh đó là cơn gió phần nào quạt mát chương trình:

“Có thể nói kể từ năm học 89-90,hai mảng thơ tình trước và sau CM tháng Tám được đưa vào trường phổ thông như cơn gió quạt mát chương trình giáo khoa văn lớp 11,12 vốn khô khan,khuôn cứng …nhiều năm qua.Từ Đây mùa thu tới (Xuân Diệu),Tràng giang(Huy Cận),Đây thôn Vĩ Giạ(Hàn Mặc Tử),Tương tư(Nguyễn Bính)…đến Biển(Xuân Diệu),Sóng(Xuân Quỳnh)… là những hình tượng cảm xúc đầy sức sống rất “người”,của con người đang hiện diện trong những giao tình nồng ấm với đời,với người.với nơi ta chôn nhau cắt rốn…”

Rồi đến khoảng năm 2008,tình cờ được đọc tập Hồi ký GS Nguyễn Đăng Mạnh (302 trang) - post lên không gian mạng,tôi lại càng bị thu hút bởi chất tài hoa,sắc bén,thẳng thắn của một tính cách “can trường”, đầy bản lĩnh !

Phần Mở đầu tập Hồi ký,ông tự hỏi :“Viết hồi ký để làm gì nhỉ? Viết hồi ký thì ích gì cho mình và cho người khác?Hình như tỏ bầy hết sự thật của đời mình cũng là một khoái thú riêng của con người ta .Khoái thú được giải tỏa.Có ai đó nói rằng,mọi khoái cảm trên đời đều là sự trút ra khỏi bản thân mình(décharger)một cái gì đó.Với mình thì thế.Nhưng còn với người?Người ta thích đọc hồi ký của những danh nhân,của những nhà hoạt động chính trị tầm cỡ quốc gia,quốc tế hay của những nhà văn hóa lớn… Biết được bí mật của cuộc đời danh nhân là biết được những thông tin có ý nghĩa quốc gia đại sự,biết được kinh nghiệm của nền văn hóa một dân tộc.”(trang 2)

Phần kết lông dự báo hệ lụy có thể xảy ra với bản thân :“Tôi năm nay 77 tuổi (tính đến 2007).Tuổi âm lịch 78(Canh Ngọ).Nhìn lại,thấy cuộc đời mình cũng có thể xem là may mắn.Đất nước đánh nhau 30 năm,hàng triệu người chết.Mình không chết.Thế là một cái may.Xã hội mình,pháp luật lỏng lẻo.Bao nhiêu người bị bắt oan.Mình không bị bắt.Thế là hai cái may….Nhưng rồi cũng chẳng sao.Vẫn được đủ thứ: giáo sư,nhà giáo nhân dân,giải thưởng Nhà nước.Đúng là số tôi có quý nhân phù trợ.”(trang 299)

Giáo sư bị chỉ trích,phê phán kịch liệt. Làm “độc giả” qua những trang viết trên mạng,tôi chỉ biết chảy nước mắt cho nhân vật trên sân khấu.

Chẳng biết nói sao cho phải đạo,chỉ xin phép được bày tỏ lòng ngưỡng mộ với GS Nguyễn Đăng Mạnh.Bởi dù gì đi nữa, tôi vẫn là dân Saigon,giáo viên “lưu dung”còn sót lại sau 75 – ngơ ngác bên lề thời cuộc,nào biết đầu cua tai nheo gì đâu “nỗi niềm-cơn cớ” của những nghịch lý khó hiểu : “xác tín”rồi “chối bỏ”.Tò mò xem thử toàn tập hồi ký,tôi có cảm giác mọi phán xét “tỉnh thức” dường như bật ra từ khe nứt này.Và, “đồng tiền hai mặt” có thể đã phái sinh từ đây (?)

Tôi rất tâm đắc với phương châm sống của ông : “biết quý trọng cái tài,cái đẹp,lòng tốt.Người tài,người đẹp,người tử tế là của quý hiếm trên đời.Không biết quý trọng ba loại người đó là thiếu văn hóa,là thô bỉ”…

Với ông hai việc và cũng là hai nghề ông rất thích: “dạy học và nghiên cứu,phê bình văn học…Lên lớp được nói những điều tâm đắc với thế hệ trẻ,sướng lắm ! – Viết xong một bài văn vừa ý ,ngồi đọc lại,sửa câu này,chữ khác cho thật hoàn chỉnh,cũng rất sướng”.

Tôi chia sẻ với Chị Trang Nhung, giáo viên một trường THPT chuyên cho hay khi nghe tin GS Nguyễn Đăng Mạnh từ giã cõi đời,chị và nhiều cựu sinh viên của khoa Ngữ văn,Trường ĐHSP Hà Nội cảm thấy trống trải, như mất đi một điểm tựavì thấy mất đi một bản lĩnh kẻ sĩ, nhân cách trí thức và một nghệ sĩ tài hoa".

Đọc lời điếu tiễn đưa,GS.TS Nguyễn Văn Minh,Hiệu trưởng Trường ĐH Sư phạm Hà Nội nói: “Hôm nay,chúng ta tới đây để tiễn đưa một con người ưu tú,một người thầy,nhà khoa học lớn, tác giả phê bình văn chương xuất sắc văn học Việt Nam hiện đại”.Đó cũng là "một người thầy đầy tâm huyết,lúc nào cũng trẻ trung thân thiện,với bao bài giảng,giờ giảng sâu sắc,thông tỏ,đã khai mở cho họ những chân trời tri thức,dẫn dắt họ khám phá và tiếp nhận những giá trị thẩm mỹ chân chính của bao tác giả lớn,tác phẩm lớn trong nền văn học hiện đại Việt Nam,tiếp cho họ niềm say mê văn học và niềm trân quí những phẩm giá con người”.

Dịp 20/11,nhớ đến Gs Nguyễn Đăng Mạnh,lòng thành xin thắp nén tâm hương kính bái.

Thầy ơi ! “Thác là thể phách,còn là tinh anh”.

(Saigon,16/02/2018,viết lại 15/11/2020)

Phan Văn Thạnh
Số lần đọc: 2291 Ngày đăng: 23.11.2020 [ Trở lại ] [ Tiếp ]
In tác phẩm Góp ý Gửi cho bạn
Cùng thể loại
Huỳnh Phan Anh và hành-trình văn chương mới - Nguyễn Vy Khanh
Nhà văn Nhật Tiến thời hải-ngoại - Nguyễn Vy Khanh
Sắc tố của hư cấu - Võ Công Liêm
Đọc sách:”Trò chuyện với thiên thần” - Trần Văn Chánh
“Hát trên quê hương tôi” Giai điệu đẹp và thơ - Võ Quê
Nghìn năm mai cốt chẳng mai danh - Nguyễn Anh Tuấn
Chữ Quốc Ngữ dưới mắt một nhà cai trị Pháp cuối thế kỷ XIX - Thiếu Khanh
Cái nhìn tham chiếu về văn học Việt Nam đổi mới của TS. Phan Tuấn Anh - Hoàng Thị Thu Thủy
Ý thức mới trong văn học nghệ thuật - Võ Công Liêm
Dấu ấn trong tác phẩm Mang Viên Long - Trần Trung Sáng
Cùng một tác giả
Buồn ơi,giã từ hàng cây năm cũ (thơ)
Dòng sông siêu thoát (tạp văn)
Cũng đành (thơ)
Gửi về em cao nguyên xanh (thơ)
Chiều mưa em về tinh khôi (thơ)
Khi về ngang cà phê bách tùng diệp (thơ)
Trở về chiều Cổ Ngư (thơ)
Đi suốt Bãi Dâu gặp một thời dấu yêu (thơ)
Khi hạ về (thơ)
Lại nói chuyện thi cử (tiểu luận)
Nhớ nắng Saigon (thơ)
Mùa trăng tháng Bảy (thơ)
Thương xá TAX–rồi ra chỉ còn là tiếng vọng xưa … (ký)
Hình như thu về (thơ)
Gió và tôi tha nhau đi cùng trời cuối đất (thơ)
Chiều Đông nào sương khói (thơ)
Thôi ta về chiều cuối năm đã muộn (thơ)
Tưởng rằng đã quên (thơ)
Lại bàn chuyện thi cử - nên gộp hay tách ? (tiểu luận)
Còn lại mùa đông (thơ)
Thức với Lũng Cú (thơ)
Nắng hạn (thơ)
Miên man trời Hà Nội (thơ)
Mưa đêm Mèo Vạc (thơ)
Về qua đại ngàn (thơ)
Saigon, phút nhớ thầm (thơ)
Hệ lụy chữ Hán (ngôn ngữ)
Noel muộn (thơ)
Về qua cửa Định An / Chừng ấy thôi đủ rồi (thơ)
Xao xác gà trưa … * (thơ)
Gợi nhớ một thời (tạp văn)
Cõi người - cõi tình (thơ)
Gửi em dăm sợi nắng mưa (thơ)
Mảnh vụn ký ức (phê bình)
Thơ sẽ chẳng là gì cả (thơ)
Nhạc tình Boléro trở lại (âm nhạc)
Mẹ và Chữ (thơ)
Nhặt trên bến nước Bình Khánh (thơ)
Lại nói về Sách : Tin hay Ngờ ? (nghệ thuật)
Nghìn trùng xanh sắc không (thơ)
Chiều cuối Đông đọc thơ Chu Trầm Nguyên Minh (*) (phê bình)
Gửi chiều Đông nào nhung nhớ ! (ký)
Cho em đoản khúc cuối năm (thơ)
Lại nhớ Saigon (tạp văn)
Tháng Giêng chạm vào mây Tam Đảo (thơ)
Rong chơi miền Yên Tử (thơ)
Bản Giốc, chiều biên cương day dứt (thơ)
Chiều vắt qua Ba Bể (thơ)
Bỏ lại Hà Nội trên mây (thơ)
Biển chiều xa nữa vòng quả đất (thơ)
Thưa Mẹ - lần giỗ thứ bảy mươi (thơ)
Những thanh âm ngày cũ (tạp văn)
Hà Nội như mảnh ghép tạng của chính tôi … (ký)
Chánh Tả Việt Ngữ với hai phụ âm đầu d/gi(1) (ngôn ngữ)
Nhớ Thầy tôi – Nhà văn Nguyễn Xuân Hoàng (ký)
Qua cầu Bình Lợi / Tháng Chạp Ngấm Vào Tôi Như Rượu (thơ)
Vớt thiền trong vườn Bái Đính / Ngày đầu 67 (thơ)
Chiều Đông nghe vẳng tiếng thơ Tạ Ký (phê bình)
Tự khúc cuối năm (truyện ngắn)
Chùm thơ của Phan Văn Thạnh (thơ)
Đà lạt & Tôi (tạp văn)
Một thoáng Định Quán (thơ)
Tản mạn với CAFE (tiểu luận)
Gặp ở Lake Hills Library – Seattle,WA (điểm sách)
Vẫy tay chào / Cởi trói / Buông (thơ)
Nhớ những mùa thánh vọng (thơ)
Dọc đường Bắc Kạn- Cao Bằng (thơ)
Nỗi nhớ bạc màu (tạp văn)
Qua đèo Mã Pí Lèng (tạp văn)
Tháng Tư nhớ Trịnh Công Sơn (tạp văn)
Chiều trên bến nước Vàm Cống (*) (thơ)
Dắt tay ngày xưa đi giữa ban mai (thơ)
Nỗi lòng người nhập cuộc (phê bình)
Chiều buông (thơ)
Lại nói về nhân vật THÚY KIỀU (phê bình)
Nhân sinh thất thập : “cổ lai hi” hay “nhi tòng tâm bất du củ” ? (tiểu luận)
Chiều qua Hà Nội (thơ)
Chiều đông nhớ lan man (thơ)
Trăm năm “Việt Nam phong tục”(*) (điểm sách)
GS Nguyễn Đăng Mạnh - kẻ sĩ, một nhân cách trí thức (tiểu luận)
Ghi chép – tản mạn những ngày ở Seattle (ký)
“Dẫu xa muôn trùng … ” (tiểu luận)
Tháng Chạp bay đi ! (thơ)
Sao đi mà không bảo gì nhau ? (thơ)
Little Saigon - Thăm một lần cho biết (ký)
Tháng giêng và em (thơ)
Từ nhạc sĩ Dzũng Chinh hiểu thêm nỗi lòng thi sĩ Hữu Loan (tiểu luận)
Đọc thơ Nguyễn Lương Vỵ(*) (phê bình)
Saigon - tháng Tư ghim vào ký ức (thơ)
Nhặt trên đường thể dục sớm mai (truyện ngắn)
Thơ Cao Vũ Huy Miên (tạp văn)
Từ hình tượng trăng – lan man về phía Hàn Mặc Tử (phê bình)
Saigon nhìn tôi làm “mặt lạ” … (tạp văn)
Lẽ ra Saigon giờ này bình yên… (thơ)
Lan man về phía cõi mẹ (tạp văn)
Đà Lạt hương đêm nồng nàn (thơ)
Văn Khoa ngày ấy - Nhớ Thầy Bửu Cầm (chân dung)
Qua phà Đại Ngãi (thơ)
Thương về Phú Lễ Bến Tre (thơ)
Dầu Tiếng – ký ức miền thơ ấu (ký)
Theo dấu trường xưa (tạp văn)
Về nơi sinh Quán (tạp văn)
Đọc lại“Nhà Văn Hiện Đại” của Vũ Ngọc Phan(1904-1987) (tiểu luận)
Ra Giêng (thơ)
Giai phẩm xuân Đinh Mùi - những vần thơ “già trước tuổi” (nghệ thuật)
Dưới bóng Thiền (phê bình)
Tháng Ba Saigon vu vơ (thơ)
Phạm Công Thiện - “Bay đi những cơn mưa phùn” (tiểu luận)
“Văn Hóa Đọc” phương Nam có tự bao giờ ? (tạp văn)
Nhà thơ Chế Lan Viên (phê bình)
Phút phóng cuồng độc ẩm (thơ)
Lại nói về bộ môn Lịch Sử (tiểu luận)
Rụng xuống đời chút hoài niệm ngày xưa (thơ)
Xa rồi cái thời mông muội (tạp văn)
Trôi trong mơ (truyện ngắn)
Giáo dục trong tầm nhìn thế kỷ (tiểu luận)
Về qua phố cũ (thơ)
Chuyến nào về không em (thơ)
Saigon theo mùa đi cùng năm tháng (thơ)
Ngày em rời cõi tạm (thơ)
Gặt đầu non (ký)
Ý nghĩ rời - đêm bão rớt (thơ)
Đêm Túc Trưng * (thơ)
Giữa hai bờ niên kỷ … (thơ)
Chiều cuối năm về qua Tao Đàn (*) (thơ)
Năm Mão – đi tìm hình tượng “chú mèo” trong tiếng Việt (tiểu luận)
Bay theo gió chiều (thơ)
Chiều muộn (thơ)
Đọc lại những trang viết trải lòng (phê bình)
Lan man “Saigon & tôi” (truyện ngắn)
Màu thời gian (thơ)
Thả thơ theo gió (thơ)
Một thoáng đời nhau (thơ)
Nhớ Ba lúc lâm chung (thơ)
Vẫn còn có nhau (thơ)
Mưa qua Saigon (thơ)
“Cứu cánh” – nghĩa gốc là gì ? (tiểu luận)
Nhật tụng sáu tám (thơ)
Saigon thao thức (tạp văn)
Lần theo vết em đi (thơ)
Nhặt thơ trong mưa (thơ)
Lại nói về chữ nghĩa : “Kiển” hay “Kiểng”? (tiểu luận)
Tháng mười chấp cánh (thơ)
Ngôi trường sánh đặc trong tim (thơ)
Saigon – tháng chạp - một thoáng dòng trôi (thơ)
Monica – một thoáng nhớ (thơ)
Chào ta sang tuổi mới (thơ)
Thơ thả thính chỉ toàn là mật ngữ (thơ)
Ngủ đi em mùa Valentine muộn (thơ)
Đánh rơi tôi giữa phố (thơ)
Dấu thời gian / Không tưởng (thơ)
Nhìn lại “Vòng Tay Học Trò” (phê bình)
Có tiếng thở dài vòng quanh xích đạo ! (thơ)
Chào cây mưa đầu mùa xối xả (thơ)
Vũ Bằng “Nói có sách” (phê bình)
Hà Nội - Nhìn thoáng qua Hồi Ký Vũ Ngọc Phan (ký)
Trời phương này - mưa khóc thâu đêm ! (thơ)
“Từ Quan - từ chức” xưa và nay (tạp văn)
Thả thơ về miền thiên thu (thơ)
Lần đầu chạm mặt Trần Đề, Định An (*) (thơ)
Mẹ mãi yêu con (thơ)
Tháng mười rồi đó em (thơ)
Biển chiều Phan Thiết (thơ)
Cảm ơn tiết trời đông đã cho ta thèm hơi ấm ! (thơ)
Tiếng thơ Kim Tuấn - “Thời của trái tim hồng”(*) (tuyển thơ)
Theo dấu hư vô (thơ)
Tàu xa dần rồi … (tạp văn)
Cho người tình xa (thơ)
Nhật ký hóa thạch (thơ)
Saigon vẫn còn đây ! (tiểu luận)
Nép mình bên lề thế kỷ … (thơ)
Hoài cố nhân (thơ)
Theo trục đường 28 qua chiều Gia Bắc (thơ)
Qua Đức Trọng (thơ)
Saigon chớm đông (thơ)
Bát canh cần bay xa! (tạp văn)
“Sóng sau xô sóng trước” (thơ)
Ban mai bạt gió,sóng gào … (tạp văn)
Vũng tàu ngày ấy trong tôi… (thơ)
Theo bén gót bóng thời gian  (thơ)
Các địa chỉ khác: http://vanchuongviet.org - http://vannghesongcuulong.org @2004 - 2026 Thực hiện: Nguyễn Hòa vcv

Từ khóa » Nguyễn đăng Mạnh Xuân Diệu