Hoàn Khố By Công Tử Hoan Hỉ - Goodreads
Có thể bạn quan tâm
Jump to ratings and reviews
Want to ReadBuy on AmazonRate this book
Hoàn khố
1 person is currently reading

24 people want to read
T O À N P H A N517 reviews796 followersFollowFollowMarch 22, 2020Đọc lại lần hai sau 7 năm.•"Thế gian có ngàn ước vạn cầu mong không được, nhưng chỉ cần được bình bình lặng lặng sống bên cạnh người mình yêu cả đời cũng là một loại hạnh phúc."•Trải ba trăm năm, cái bình lặng đã lấp đầy cái tàn tận của thời gian, cùng hỉ hả ôm người thương trong lòng, quần quây sớm tối, đó là hạnh phúc.•Đôi mắt đen sẫm thấm lam ngày ấy vốn phong lưu đa tình, giờ nhuộm đầy ánh vàng rực chói mắt như bình minh, kinh qua ba đào, vượt ngót vạn trùng khổ ải, đã biết thế nào là thực lòng, biết thế nào là quý trọng. Còn gì tốt bằng?•Chính cái bể tình mắc mứu ba trăm năm này, mới khiến nhân thế rỡ ràng thứ gọi là tình ái. Tình ái, chỉ đơn giản là một lời thích hay không thích, yêu hay không yêu mà thôi. Nên nếu đã gặp đúng người, đừng dây dưa, hãy cứ an ổn mà trao lời.
Vân77 reviews7 followersFollowFollowJune 16, 2021“Nhân gian có ngàn vạn cầu mong không được, nhưng chỉ cần được bình bình lặng lặng bên nhau sống một đời, cũng là một loại hạnh phúc.”Hắn là nhị thái tử của thiên giới, trăm kẻ ngóng trông, ngàn người thương nhớ. Tiếc là đôi mắt lam sẫm hay cười, miệng ngọt ngào quan tâm nhưng phút chốc quay lưng lại rơi vào cả tháng dài quên lãng. Hắn phong lưu, vô tâm vô tình, đem chân tâm giao ra cho hắn, đổi lại chỉ có tan nát thương tâm. Lan Uyên..Y là vương của Hồ tộc, cạo ngạo, lạnh lùng, ngay cả em trai còn chẳng muốn lại gần. Vậy mà hắn, không tiếc thứ gì, chỉ cầu Mặc Khiếu mời được y. Buông lời tán tỉnh, cũng chẳng màng hành động trêu ngươi “Hồ vương đây mới thực là trang tuyệt sắc!”.Ly Thanh..Là ai dịu dàng từ trong đêm tối ôm lấy y, cười nói một câu đến tạ lỗi. Là ai kiêu ngạo phớt lờ những từ chối, cứ một mực muốn tiến vào thế giới lạnh lùng của y. Quan tâm y đã đi đâu, sao người lại lạnh. Lại chỉ vì y thích hay không thích mà dốc lòng chuẩn bị.“Có đôi khi chỉ cẩn làm một người phàm nho nhỏ không tham lam cao xa không ước cầu quá đáng, bình thản trôi qua một đời thôi cũng đã đủ mãn nguyện.”Là ai giữa nhân gian náo nhiệt kẻ đến người qua cười nói “Nương tử nhà ta tính tình giản dị, không thích những thứ này đâu. Ta cũng muốn mua cho người một đóa, nhưng lại sợ người không vui, sẽ không cho ta đến gần nữa.”Là ai giữa hội đèn hoa đăng bao ước nguyện, nhờ ông lão gánh hàng rong gọi to “Tiểu nương tử nhà Lan Uyên công tử có ở gần đây không? Tướng công đến tìm đây này, đừng giận dỗi nữa mà.”Là ai cứ một mực gặng hỏi, trên hoa đăng, ngươi đã viết tên ai?“Yêu hay không yêu không cần biết. Chỉ tiếc nuối một hơi ấm áp, vì cho dù là kẻ có cứng cỏi mạnh mẽ đến mấy, cũng sẽ có lúc sâu trong đáy lòng âm ỉ dội lên ước mong được ai đó đặt vào lòng bàn tay mà nâng niu chiều chuộng.”Cho đến khi Ly Thanh y ngây ngốc mở rộng cửa lòng mình, liền nghe hắn bảo, chỉ là hứng thú nhất thời.Y, lạnh lùng đến mấy cũng sẽ không đau sao!.Y hỏi hắn: “Nhị thái tử, người lấy cái gì mà đòi thực tâm của Ly Thanh?”. Hắn nói với Mặc Khiếu, là hắn nhất thời hứng thú, nào có hay, hình như trái tim mình, đã để quển ở chỗ y mất rồi.Bất giác mấy trăm năm qua, đặt y ở trong lòng. Với bất cứ ai đều có thể cuồng si thoáng qua, chỉ có y, là lẳng lặng yêu lấy, nâng trong tim. Đến khi hắn khẽ khàng nhận ra, y chịu thiên kiếp cũng không muốn tìm hắn. Lan Uyên hắn biết, mọi thứ đã mất đi rồi.“Có một số việc, nếu không thật lòng thì chớ đòi hỏi đối phương phải thật lòng.”Hắn nói hắn thật lòng. Y bảo y không tin.Hắn hỏi rốt cuộc trên hoa đăng đó, ngươi đã viết tên ai? Y bảo đừng chấp nhất.Hắn nói lỗi ở hắn. Y bảo, nhị thái tử, tàn cuộc thôi.Làm sao hắn có thể cam tâm, nghịch thiên xoay chuyển về quá khứ, vớt lấy ngọn đèn hoa đăng trong lễ hội nhân gian năm nào, từng nét từng nét chữ theo ngọn đèn nhỏ lan ra, tràn qua tim hắn, nhói đau từng hồi.Lan Uyên..Hắn nói “Nếu như có một loại phép thuật khiến thời gian đảo ngược, cho dù bắt ta phải đền bằng công lao tu hành cả đời hay thậm chí phải trả giá bằng hồn phi phách tán, thì chỉ cần trong khoảnh khắc cho ta được làm lại từ đầu, ta cũng cam nguyện.”Nếu như có thể quay lại, hắn nhất định không để rơi mất đoạn tình cảm này, nhất định phải giữ chặt người đó ở trong lòng.Bị thích chữ lên tay, cũng đâu đau bằng việc thiên lôi đánh, càng không đau bằng bị hắn dối lừa, Ly Thanh, Ly Thanh.Ta yêu ngươi.“Bình sinh chẳng biết tương tư, vừa vướng tương tư, là khổ vì tương tư.”Ly Thanh.Tin ta thêm một lần nữa có được không…?.Mặc Khiếu nói với Ly Thanh: “Chuyện tình cảm càng nghĩ nhiều sẽ chỉ càng thấy mệt mỏi mà thôi, yêu là yêu, không yêu là không yêu, chẳng lẽ ngươi nghĩ mình có thể nhờ suy nghĩ mà hiểu ra thế nào là yêu thế nào là không sao?”Ba trăm năm ấy, kẻ phong lưu bạc tình, người dịu dàng trông ngóng, từng ấm áp, từng tổn thương oán giận, từng ăn năn chờ đợi, cũng từng tan nát tận cõi lòng, cũng để chỉ nhận ra “hai chữ ái tình chẳng qua chỉ là một câu yêu hay không yêu, thích hay không thích.”
Chee119 reviews53 followersFollowFollowApril 30, 2020Phải nói rằng câu chữ của Công Tử Hoan Hỉ rất đẹp, dù là viết câu chuyện ở bối cảnh cổ trang hay hiện đại cũng đều khiến mình yêu thích, ở văn phong của cô có cái gì đó vừa dịu dàng lại tha thiết, mọi tình tiết không tuồn tuột phô bày ra, mỗi câu thoại mỗi hành động đều có ẩn ý tinh tế không hề trực tiếp bộc bạch, đôi lúc phải cảm thán sao viết chữ cũng có thể khéo léo tài tình tới vậy. Đặc biệt là những tác phẩm bối cảnh cổ trang, văn phong cổ điển hoa mỹ nhưng không sáo rỗng, sử dụng điển cố điển tích thơ xưa để thể hiện một chữ tình ấy vậy mà sâu sắc lạ, trước là một áng văn đẹp, sau mới là một áng văn tình…“Hoàn khố” là câu chuyện thuộc Linh thần hệ liệt của Công Tử Hoan Hỉ, dù không được đánh giá xuất sắc như Diễm quỷ, không đủ ngược tâm như Tư Phàm, thế nhưng Hoàn Khố lại là cuốn mình thích nhất trong hệ liệt của cô.
tinh tinh175 reviews8 followersFollowFollowJune 18, 2021Văn của Hoan Hỉ Công Tử miêu tả tỉ mỉ cả cảnh cả người đều rất phong vị, ngược nhẹ nhàng mà sắc như dao đọc đến cuối cùng sẽ cảm thấy mừng rỡ vì khổ tận cam lai.Còn nữa, tên của các nhân vật đều rất hay luônnnnnn~Cuối cùng, thích là thích thôi đừng nghĩ nhiềuuuuu (๑・̑◡・̑๑)
Nguyễn Hạnh54 reviews8 followersFollowFollowJune 20, 2016Trước tiên, tôi không phải là một hủ nữ. Và điều mà tôi tìm kiếm ở một tác phẩm nói về tình cảm yêu đương của những người cùng giới là bởi vì tôi vô cùng muốn biết họ đã phải đấu tranh thế nào cho tình yêu khác thường của mình, họ dằn vặt thế nào, có thấy tội lỗi không, có sợ hãi và mất niềm tin không, hai cá thể cùng là nam thì họ hạ cái tôi của mình xuống thế nào để chấp nhận lẫn nhau, họ đấu tranh với gia đình, xã hội và với chính bản thân họ ra sao, diễn biến tâm lý tình cảm, hành trình tìm kiếm tình yêu hạnh phúc của họ thế nào...Thế nhưng câu chuyện này lại thật đẹp, ở đó là một thế giới thần tiên, những người yêu nhau đến với nhau không phân biệt giới tính tuổi tác thậm chí cả chủng loài. Điều duy nhất họ phải đấu tranh là nhìn thấu lòng mình, là chấp nhận bản chất của nhau và quá trình biến đổi để hòa hợp nhau như con cá mọc thêm cánh và con chim có thêm đôi vây vậy.
Dau Anh29 reviews2 followersFollowFollowDecember 19, 2019Tại sao phải đau lòng như vậy.Mình rất muốn hỏi Lan Uyên: Bất chấp tất cả nghịch thiên, dùng mạng đánh cược với luân hồi, với số mệnh, với thiên quy, chỉ để nhìn xem người thương viết tên ai trên chiếc đèn hoa đăng cầu nhân duyên năm ấy, có đáng không? Chịu khổ hình, chịu cô tịch, chịu lạnh lẽo, chịu năm năm tháng tháng nhìn về một người lòng dạ chẳng rõ, có đáng không?Vì tình yêu, vì muốn đổi lấy một thứ mơ hồ như "chân tâm" của một người mà phải đau đớn đến thế, có đáng không?
Duyên Anh41 reviewsFollowFollowAugust 5, 2021Truyện này vô tình lại hợp với sở thích của mình. Đau thương có, luyến tiếc có, lạnh lùng có, chân tình có.
Want to ReadBuy on AmazonRate this book
Hoàn khốCông Tử Hoan Hỉ, An Nhiên (-Translator)
3.93Want to ReadBuy on AmazonRate this bookHoàn Khố là chuyện về phong lưu, chuyện về những kẻ mang độ bạc tình ra mà ganh đua tỉ thí.Kẻ hư hỏng khét tiếng thiên hạ, kẻ lãnh đạm cách biệt chúng nhân.Quan hệ giữa họ bắt đầu từ hứng khởi nhất thời, rồi trải dài như giao tranh định mệnh. Mấy trăm năm giày vò lẫn nhau, có cười, có khóc, có phụ rẫy, có sầu hận. Cuối cùng, thế nào mới gọi là chân tình, thế nào là giả ý?“Ngươi muốn ôn nhu, ta cho ngươi ôn nhu, cớ gì còn muốn đòi đến chân tâm của ta?”. Trong câu chuyện này, bất kể Ly Thanh hay Lan Uyên, đều có chút ngây ngốc, lúc nào cũng chỉ sợ thương tổn đến thân nên thận trọng khác thường, cứ luôn do thám lẫn nhau, giấu giếm lẫn nhau, dằn vặt lẫn nhau đến cả mấy trăm năm mới bắt đầu thấu hiểu. Đây có thể coi như một vố chơi khăm của tạo hóa, khiến người trong cuộc nhìn lại muốn cười cũng không thể nhếch môi.Trong câu chuyện này, ngay nhân vật phụ cũng chứa đựng ít nhiều suy tưởng và đặc sắc, dù là Thú vương, là kẻ hầu người hạ hay bình dân bách tính. Có kẻ thiện lương, có kẻ nhiệt tình, có cả những kẻ ngồi lê đôi mách… đều là chấm phá sinh động cho thế giới phong lưu của những thế gia tử đệ này.- GenresLGBT
264 pages, Paperback
First published April 29, 2013
Book details & editionsAbout the author

Công Tử Hoan Hỉ
13 books2 followersFollowFollowRatings & Reviews
What do you think?Rate this bookWrite a ReviewFriends & Following
Create a free account to discover what your friends think of this book!Community Reviews
3.935 stars29 (33%)4 stars30 (34%)3 stars23 (26%)2 stars3 (3%)1 star2 (2%)Search review textFiltersDisplaying 1 - 7 of 7 reviews
T O À N P H A N517 reviews796 followersFollowFollowMarch 22, 2020Đọc lại lần hai sau 7 năm.•"Thế gian có ngàn ước vạn cầu mong không được, nhưng chỉ cần được bình bình lặng lặng sống bên cạnh người mình yêu cả đời cũng là một loại hạnh phúc."•Trải ba trăm năm, cái bình lặng đã lấp đầy cái tàn tận của thời gian, cùng hỉ hả ôm người thương trong lòng, quần quây sớm tối, đó là hạnh phúc.•Đôi mắt đen sẫm thấm lam ngày ấy vốn phong lưu đa tình, giờ nhuộm đầy ánh vàng rực chói mắt như bình minh, kinh qua ba đào, vượt ngót vạn trùng khổ ải, đã biết thế nào là thực lòng, biết thế nào là quý trọng. Còn gì tốt bằng?•Chính cái bể tình mắc mứu ba trăm năm này, mới khiến nhân thế rỡ ràng thứ gọi là tình ái. Tình ái, chỉ đơn giản là một lời thích hay không thích, yêu hay không yêu mà thôi. Nên nếu đã gặp đúng người, đừng dây dưa, hãy cứ an ổn mà trao lời.
Vân77 reviews7 followersFollowFollowJune 16, 2021“Nhân gian có ngàn vạn cầu mong không được, nhưng chỉ cần được bình bình lặng lặng bên nhau sống một đời, cũng là một loại hạnh phúc.”Hắn là nhị thái tử của thiên giới, trăm kẻ ngóng trông, ngàn người thương nhớ. Tiếc là đôi mắt lam sẫm hay cười, miệng ngọt ngào quan tâm nhưng phút chốc quay lưng lại rơi vào cả tháng dài quên lãng. Hắn phong lưu, vô tâm vô tình, đem chân tâm giao ra cho hắn, đổi lại chỉ có tan nát thương tâm. Lan Uyên..Y là vương của Hồ tộc, cạo ngạo, lạnh lùng, ngay cả em trai còn chẳng muốn lại gần. Vậy mà hắn, không tiếc thứ gì, chỉ cầu Mặc Khiếu mời được y. Buông lời tán tỉnh, cũng chẳng màng hành động trêu ngươi “Hồ vương đây mới thực là trang tuyệt sắc!”.Ly Thanh..Là ai dịu dàng từ trong đêm tối ôm lấy y, cười nói một câu đến tạ lỗi. Là ai kiêu ngạo phớt lờ những từ chối, cứ một mực muốn tiến vào thế giới lạnh lùng của y. Quan tâm y đã đi đâu, sao người lại lạnh. Lại chỉ vì y thích hay không thích mà dốc lòng chuẩn bị.“Có đôi khi chỉ cẩn làm một người phàm nho nhỏ không tham lam cao xa không ước cầu quá đáng, bình thản trôi qua một đời thôi cũng đã đủ mãn nguyện.”Là ai giữa nhân gian náo nhiệt kẻ đến người qua cười nói “Nương tử nhà ta tính tình giản dị, không thích những thứ này đâu. Ta cũng muốn mua cho người một đóa, nhưng lại sợ người không vui, sẽ không cho ta đến gần nữa.”Là ai giữa hội đèn hoa đăng bao ước nguyện, nhờ ông lão gánh hàng rong gọi to “Tiểu nương tử nhà Lan Uyên công tử có ở gần đây không? Tướng công đến tìm đây này, đừng giận dỗi nữa mà.”Là ai cứ một mực gặng hỏi, trên hoa đăng, ngươi đã viết tên ai?“Yêu hay không yêu không cần biết. Chỉ tiếc nuối một hơi ấm áp, vì cho dù là kẻ có cứng cỏi mạnh mẽ đến mấy, cũng sẽ có lúc sâu trong đáy lòng âm ỉ dội lên ước mong được ai đó đặt vào lòng bàn tay mà nâng niu chiều chuộng.”Cho đến khi Ly Thanh y ngây ngốc mở rộng cửa lòng mình, liền nghe hắn bảo, chỉ là hứng thú nhất thời.Y, lạnh lùng đến mấy cũng sẽ không đau sao!.Y hỏi hắn: “Nhị thái tử, người lấy cái gì mà đòi thực tâm của Ly Thanh?”. Hắn nói với Mặc Khiếu, là hắn nhất thời hứng thú, nào có hay, hình như trái tim mình, đã để quển ở chỗ y mất rồi.Bất giác mấy trăm năm qua, đặt y ở trong lòng. Với bất cứ ai đều có thể cuồng si thoáng qua, chỉ có y, là lẳng lặng yêu lấy, nâng trong tim. Đến khi hắn khẽ khàng nhận ra, y chịu thiên kiếp cũng không muốn tìm hắn. Lan Uyên hắn biết, mọi thứ đã mất đi rồi.“Có một số việc, nếu không thật lòng thì chớ đòi hỏi đối phương phải thật lòng.”Hắn nói hắn thật lòng. Y bảo y không tin.Hắn hỏi rốt cuộc trên hoa đăng đó, ngươi đã viết tên ai? Y bảo đừng chấp nhất.Hắn nói lỗi ở hắn. Y bảo, nhị thái tử, tàn cuộc thôi.Làm sao hắn có thể cam tâm, nghịch thiên xoay chuyển về quá khứ, vớt lấy ngọn đèn hoa đăng trong lễ hội nhân gian năm nào, từng nét từng nét chữ theo ngọn đèn nhỏ lan ra, tràn qua tim hắn, nhói đau từng hồi.Lan Uyên..Hắn nói “Nếu như có một loại phép thuật khiến thời gian đảo ngược, cho dù bắt ta phải đền bằng công lao tu hành cả đời hay thậm chí phải trả giá bằng hồn phi phách tán, thì chỉ cần trong khoảnh khắc cho ta được làm lại từ đầu, ta cũng cam nguyện.”Nếu như có thể quay lại, hắn nhất định không để rơi mất đoạn tình cảm này, nhất định phải giữ chặt người đó ở trong lòng.Bị thích chữ lên tay, cũng đâu đau bằng việc thiên lôi đánh, càng không đau bằng bị hắn dối lừa, Ly Thanh, Ly Thanh.Ta yêu ngươi.“Bình sinh chẳng biết tương tư, vừa vướng tương tư, là khổ vì tương tư.”Ly Thanh.Tin ta thêm một lần nữa có được không…?.Mặc Khiếu nói với Ly Thanh: “Chuyện tình cảm càng nghĩ nhiều sẽ chỉ càng thấy mệt mỏi mà thôi, yêu là yêu, không yêu là không yêu, chẳng lẽ ngươi nghĩ mình có thể nhờ suy nghĩ mà hiểu ra thế nào là yêu thế nào là không sao?”Ba trăm năm ấy, kẻ phong lưu bạc tình, người dịu dàng trông ngóng, từng ấm áp, từng tổn thương oán giận, từng ăn năn chờ đợi, cũng từng tan nát tận cõi lòng, cũng để chỉ nhận ra “hai chữ ái tình chẳng qua chỉ là một câu yêu hay không yêu, thích hay không thích.”
Chee119 reviews53 followersFollowFollowApril 30, 2020Phải nói rằng câu chữ của Công Tử Hoan Hỉ rất đẹp, dù là viết câu chuyện ở bối cảnh cổ trang hay hiện đại cũng đều khiến mình yêu thích, ở văn phong của cô có cái gì đó vừa dịu dàng lại tha thiết, mọi tình tiết không tuồn tuột phô bày ra, mỗi câu thoại mỗi hành động đều có ẩn ý tinh tế không hề trực tiếp bộc bạch, đôi lúc phải cảm thán sao viết chữ cũng có thể khéo léo tài tình tới vậy. Đặc biệt là những tác phẩm bối cảnh cổ trang, văn phong cổ điển hoa mỹ nhưng không sáo rỗng, sử dụng điển cố điển tích thơ xưa để thể hiện một chữ tình ấy vậy mà sâu sắc lạ, trước là một áng văn đẹp, sau mới là một áng văn tình…“Hoàn khố” là câu chuyện thuộc Linh thần hệ liệt của Công Tử Hoan Hỉ, dù không được đánh giá xuất sắc như Diễm quỷ, không đủ ngược tâm như Tư Phàm, thế nhưng Hoàn Khố lại là cuốn mình thích nhất trong hệ liệt của cô.
tinh tinh175 reviews8 followersFollowFollowJune 18, 2021Văn của Hoan Hỉ Công Tử miêu tả tỉ mỉ cả cảnh cả người đều rất phong vị, ngược nhẹ nhàng mà sắc như dao đọc đến cuối cùng sẽ cảm thấy mừng rỡ vì khổ tận cam lai.Còn nữa, tên của các nhân vật đều rất hay luônnnnnn~Cuối cùng, thích là thích thôi đừng nghĩ nhiềuuuuu (๑・̑◡・̑๑)
Nguyễn Hạnh54 reviews8 followersFollowFollowJune 20, 2016Trước tiên, tôi không phải là một hủ nữ. Và điều mà tôi tìm kiếm ở một tác phẩm nói về tình cảm yêu đương của những người cùng giới là bởi vì tôi vô cùng muốn biết họ đã phải đấu tranh thế nào cho tình yêu khác thường của mình, họ dằn vặt thế nào, có thấy tội lỗi không, có sợ hãi và mất niềm tin không, hai cá thể cùng là nam thì họ hạ cái tôi của mình xuống thế nào để chấp nhận lẫn nhau, họ đấu tranh với gia đình, xã hội và với chính bản thân họ ra sao, diễn biến tâm lý tình cảm, hành trình tìm kiếm tình yêu hạnh phúc của họ thế nào...Thế nhưng câu chuyện này lại thật đẹp, ở đó là một thế giới thần tiên, những người yêu nhau đến với nhau không phân biệt giới tính tuổi tác thậm chí cả chủng loài. Điều duy nhất họ phải đấu tranh là nhìn thấu lòng mình, là chấp nhận bản chất của nhau và quá trình biến đổi để hòa hợp nhau như con cá mọc thêm cánh và con chim có thêm đôi vây vậy.
Dau Anh29 reviews2 followersFollowFollowDecember 19, 2019Tại sao phải đau lòng như vậy.Mình rất muốn hỏi Lan Uyên: Bất chấp tất cả nghịch thiên, dùng mạng đánh cược với luân hồi, với số mệnh, với thiên quy, chỉ để nhìn xem người thương viết tên ai trên chiếc đèn hoa đăng cầu nhân duyên năm ấy, có đáng không? Chịu khổ hình, chịu cô tịch, chịu lạnh lẽo, chịu năm năm tháng tháng nhìn về một người lòng dạ chẳng rõ, có đáng không?Vì tình yêu, vì muốn đổi lấy một thứ mơ hồ như "chân tâm" của một người mà phải đau đớn đến thế, có đáng không?
Duyên Anh41 reviewsFollowFollowAugust 5, 2021Truyện này vô tình lại hợp với sở thích của mình. Đau thương có, luyến tiếc có, lạnh lùng có, chân tình có. - online
Join the discussion
Adda quoteStarta discussionAska questionCan't find what you're looking for?
Get help and learn more about the design.Help centerTừ khóa » Hoàn Khố La Gì
-
Đến Hôm Nay Hẳn Các độc Giả Tại Hà Nội đã Cầm được "Hoàn Khố ...
-
Hoàn Khố Nghĩa Là Gì Trong Từ Hán Việt? - Từ điển Số
-
IPM - Facebook
-
Tra Từ: Hoàn Khố - Từ điển Hán Nôm
-
Hoàn Khố Là Gì - Tử Vi Khoa Học
-
HOÀN KHỐ – CHƯƠNG 1 | »-(¯`v´¯)-»TIÊU DAO CUNG-(¯`v´¯)-»
-
Hoàn Khố – Công Tử Hoan Hỉ
-
Khố – Wikipedia Tiếng Việt
-
Hoàn Khố | Tiki
-
Hoàn Khố - Nguyệt Cầm Vân
-
Chương 13: [Review] Hoàn Khố – Cái Gọi Là Chân Tâm - Truyện FULL
-
Chiếc Khố - Trang Phục Truyền Thống Của Người M'nông