Huấn Văn || Anh Hai - Shot 1 - Page 4 - Wattpad

"Hức, đau, anh hai. Em không dám nữa, hức, coi, coi anh hai mấy chục kg. Coi ra gì, hức, sợ anh hai, thương nữa, hức"

Chát

"Tự sờ cái trán xem còn nóng không. Bản thân bị bệnh mà không biết lo, không thương anh hai không thương mọi người cũng phải thương mình. Ai dạy cái thói cứng đầu đó. Muốn gì là phải được có đúng không. Anh hai nói vài bữa khoẻ bác sĩ cho về vậy mà muốn về là phải về bằng được. Cấm cái tật đó nghe chưa Khôi"

Chát

Nãy giờ cũng đã mười mấy roi, đứa nhỏ đau đến không dám thở. Bình thường lúc trước anh hai bắt nó cúi trên giường, cái giường thấp nên có hơi bất tiện, cũng vì thế mà anh hai đánh cũng không mạnh lắm. Hôm nay lại là cúi trên bàn, anh hai bên cạnh vô cùng vừa tầm đánh, roi nào roi nấy quất xuống đều mạnh vô cùng, mông thằng nhỏ qua hai lớp quần đều đã nổi lằn cả rồi.

"Anh hai chăm em từ nhỏ đến lớn, em đứt tay hay là bị thương anh hai đều không chịu được. Bây giờ vì chuyện như vậy mà đêm tối bỏ đi lỡ có bề gì thì sao hả. Anh hai phải sống làm sao, em không nghĩ cho anh hai cũng phải nghĩ cho ba mẹ. Bao nhiêu tuổi rồi, lời anh hai nói không còn nghe nữa hay sao" Thanh Nghĩa ngưng đánh em trai rồi ngồi xuống giường bên cạnh, Đình Khôi có thể thấy được mắt anh hai đã đỏ lên rồi. Nó thật sự đã doạ sợ anh hai.

Đình Khôi từ trên bàn trèo xuống rồi lại khoanh tay quỳ gối trước mặt anh hai, đứa nhỏ cứ nấc lên không ngừng làm việc nói chuyện cũng trở nên khó khăn " Hức, anh hai. Đình Khôi hức, không dám nữa, hức, không làm anh hai lo, hức, không quậy nữa, anh hai đừng có, hức, có buồn Khôi"

"Có thương anh hai không?"

"Dạ thương nhất, hức"

Thanh Nghĩa đặt roi lên giường, như có như không cười một cái rồi bẹo má em trai. Anh nhất định sẽ không bao giờ giận đứa nhỏ này lâu được.

"Mai mốt không bỏ đi ra ngoài một mình như vậy nữa, có chuyện gì phải nói với anh hai. Đi như vậy lỡ anh hai không tìm được rồi sao hả. Còn nữa, hôm nay biết cãi lời rồi, còn một lần nữa anh hai đánh đau ráng chịu biết chưa. Bệnh chưa hết mà bị đòn rồi"

"Tại, hức, em chán, hức, không muốn ở trong đó, hức, buồn nhiều nữa"

"Dù có chuyện gì cũng còn anh hai thương. Mai mốt không có như vậy nữa, bây giờ mấy roi" Thanh Nghĩa nhìn em trai một lát lại cầm cây roi bên cạnh lên. Đình Khôi biết trận đòn này vẫn chưa kết thúc mà.

"Anh hai đau"

"Bao nhiêu roi nữa?"

"Dạ năm roi" Đình Khôi biết vô phương cứu chữa, bản thân thấy anh hai đứng lên liền biết ý mà trèo lên giường nằm sấp xuống, dù sao bị đòn trên giường cũng không đau bằng nằm trên bàn đâu.

Thanh Nghĩa kéo quần em trai xuống gần gối lại nhịp nhịp roi trên mông em nó " Bỏ chưa Khôi. Còn dám hết"

Thằng bé không trả lời, cái đầu chôn xuống gối khẽ dụi dụi như nói không bao giờ dám nữa, nó có thể nghe thấy tiếng anh hai khẽ cười. Anh hai là lại định chọc quê nó chứ gì.

Chát

Lúc nó năm tuổi về quê ngoại chơi, vì nghịch ngợm mà té xuống sông, lúc đó chỉ có mỗi anh hai, anh hai lại không bơi giỏi vậy mà cứ như thế phóng xuống cứu nó. Sau này lớn lên nó mới biết nếu lúc đó không có dây lưới người ta giăng gần đó, anh hai không kịp nắm lấy kéo cả hai vào bờ thì có lẽ cả hai đứa đều đã không còn mạng rồi.

Chát

Năm nó lên lớp 6 anh hai 21 tuổi, lần đầu tiên anh hai đánh đòn nó tại nhà của một người bạn. Nó còn nhớ tối ngủ anh hai ôm nó đến muốn ngạt thở, còn liên tục nói xin lỗi nó, hỏi nó có ghét anh hai không. Chát

Năm nó lớp 9 vì nổi loạn mà có uống chút bia, anh hai lập tức mang nó về nhà chỉnh một trận sưng cả mông. Cũng nhờ vậy mà đến tận bây giờ nó vẫn không dám đụng đến thứ đó nữa.

Chát

Năm nó lớp 10 anh phát hiện nó ăn thứ có hại cho sức khoẻ lại còn cứng đầu đòi sống đòi chết. Anh hai nổi giận đè nó ra đánh đến phát khóc năn nỉ thì thôi.

*****

"Anh hai, em xin lỗi. Em không dám vậy nữa đâu, anh hai, hình như hôm nay anh hai đẹp trai lắm á" Đứa nhỏ ăn đau nằm sấp trên giường, cái miệng lại không biết mệt mà nhiệt tình dỗ ngọt anh hai.

"Còn dám nữa hết Đình Khôi"

Anh hai, cái tay anh hai thật nguy hiểm đi. Là lại đang nhịp định đánh người ta nữa chứ gì.

"Em hông dám nữa, đau lắm. Anh hai đừng có đánh á nha"

Đình Khôi có thể nghe thấy tiếng cười khẽ ở phía sau. Èo ơi, Anh hai tưởng nó sợ chứ gì, mà thật ra nó sợ thật.

"Đi vô nhà tắm rửa cái mặt mèo đi. Anh hai nấu cháo cho ăn. Bao lớn rồi còn phá để bị đòn, mai mốt mà để bị đòn nữa anh hai kể với mấy đứa bạn rồi mắc cỡ ráng mà chịu"

Nó lật đật ngồi dậy, như có như không ôm anh hai một cái rồi bĩu môi đi vô nhà tắm " Liu liu, anh hai không dám nói đâu. Dụ thôi à"

Trận đòn ngày hôm đó, anh hai cuối cùng chỉ đánh nó bốn roi...

#

vòng tay anh hai không lớn lắm đâu, chỉ đủ để sưởi ấm nó cả một đời...,

...cái ôm nó dành cho anh hai không quá chặt đâu, chỉ đủ trở thành cục nợ đeo lấy anh hai đến hết quãng đường phía trước.

anh hai!

một đời hạnh phúc

vạn kiếp bình an

.

Truyện này chỉ được đăng duy nhất tại wattpad _nhkgita_. Không mang đi nơi khác dưới bất cứ hình thức gì.

#kita

21h40_21/11/2018

Từ khóa » Truyện Bị Anh Hai đánh đòn