Lăng Duệ - Chương 6: Ta Nhớ Ngươi Mọi Lúc Mọi Nơi

  • Khám phá
    • Khám phá
    • Romance
    • Fanfiction
    • LGBTQ+
    • Wattpad Originals
    • Werewolf
    • New Adult
    • Fantasy
    • Short Story
    • Teen Fiction
    • Historical Fiction
    • Paranormal
    • Editor's Picks
    • Humor
    • Horror
    • Contemporary Lit
    • Diverse Lit
    • Mystery
    • Thriller
    • Science Fiction
    • The Wattys
    • Adventure
    • Non-Fiction
    • Poetry
    • Wattpad Chọn
    • Fate & Rebirth 💞
    • Goth Glam & Love 🖤
    • Reading Radar
    • WEBTOON Productions ⭐
    • Wattpad Contests
    • Premium tuyển chọn
  • Cộng đồng
    • Giải thưởng Wattys
    • Community Happenings
    • Đại sứ Wattpad
  • Viết
    • Viết một truyện mớiViết một truyện mới
    • Truyện của Tôi
    • Cuộc Thi Viết
Thử dùng gói Cao cấp Đăng nhập Đăng ký [Thực văn] [Âu Dương Minh Cẩn hệ liệt] Điên Cuồng Lão Sư - Lăng Duệ

[Thực văn] [Âu Dương Minh Cẩn hệ liệt] Điên Cuồng Lão Sư - Lăng Duệ

bởi IchimaruGin510
[Thực văn] [Âu Dương Minh Cẩn hệ liệt] Điên Cuồng Lão Sư - Lăng Duệ
Bảng mục lục
  • Văn án
  • Chương 1: Buổi đầu thực tập
  • Chương 2: Sư đức, mấu chốt là sư đức
  • Chương 3: Lũ học trò đáng yêu của ta
  • Chương 4: Nội tâm che chở
  • Chương 5: Vô tình biết được chuyện xưa của Vương tỷ
  • Chương 6: Ta nhớ ngươi mọi lúc mọi nơi
  • Chương 7: Xin nhiều quan tâm ít oán giận
  • Chương 8: Khiếp sợ với bạo lực gia đình
  • Chương 9: Nan đề Trương Trác lưu lại
  • Chương 10: Ta không tin ta không dạy được
  • Chương 11: Bất đắc dĩ thành lão sư toàn năng
  • Chương 12: Ta theo lời của ngươi suy nghĩ
  • Chương 13: Cuộc sống bình đạm khởi phong ba
  • Chương 14: Bàn về khoảng cách tình yêu
  • Chương 15: Cố nén giận, nhân nhượng vì lợi ích toàn cục
  • Chương 16: Đạm bạc và trữ tình
  • Chương 17: Rắc rối chuyện tình của Vương tỷ
  • Chương 18: Kẹo ngậm từ trên trời rơi xuống
  • Chương 19: Ta làm thiên tài ngốc tử
  • Chương 20: Thiên hạ không có bữa tiệc nào không tàn
  • Chương 21: Thanh xuân tác bạn hảo hoàn hương (1)
  • Chương 22: Mạnh mẽ ương ngạnh cùng dịu dàng mềm mỏng
  • Chương 23: Tình ca trong phòng bếp
  • Chương 24: Cầu cha giải vây
  • Chương 25: Say rượu người yêu hoảng hốt
  • Chương 26: Đêm thâm trầm lưỡng tình y y
  • Chương 27: Kế hoạch trở lại chốn cũ
  • Chương 28: Cảm nhận bình yên nơi đó
  • Chương 29: Hậu quả của ý loạn tình mê
  • Chương 30: Trải qua hình phạt
  • Chương 31: Là do chúng ta suy nghĩ nhiều
  • Chương 32: Nắm tay nhau đi qua những quanh co
  • Chương 33: Nhìn lá rụng cảm thu ngữ
  • Chương 34: Tiểu Minh lúc nhỏ không còn gì để nói
  • Chương 35: Quá vãng bờ sông xưa
  • Chương 36: Tình yêu cỏ đuôi chó
  • Chương 37: Thông minh như Cẩn cũng có lúc sơ hở
  • Chương 38: Mông lung đêm hè mông lung khúc
  • Chương 39: Lều vải trầm ngâm dưới ánh trăng
  • Chương 40: Biến hóa không giải thích được
  • Chương 41: Tài tử cũng không biết nói gì
  • Chương 42: Thu phong thu vũ sầu sát nhân
  • Chương 43: Loạn thất bát tao như ong vỡ tổ
  • Chương 44: Ác nhân tự có ác nhân trị
  • Chương 45: Sơ sót làm đau thấu tim
  • Chương 46: Nhờ cha rút đao tương trợ
  • Chương 47: Lão Chu tiểu Chu cùng nhau ra trận
  • Chương 48: Cuộc gặp gỡ đã được định trước
  • Chương 49: Dùng lý đả thông dùng tình cảm hóa
  • Chương 50: Đồng hồ cát tình yêu
  • Chương 51: Cuộc viếng thăm bất ngờ
  • Chương 52: Văn kiêm võ đấu xử đẹp Hiên
  • Chương 53: Thần giao cách cảm cũng cần thấu hiểu
  • Chương 54: Có đau khổ ta sẽ chịu cùng ngươi
  • Chương 55: Đêm đoàn viên khó quên
  • Chương 56: Ba chén rượu tạ ơn người thân
  • Chương 57: Không biết là say hay tỉnh
  • Chương 58: Nhất kinh nhất sạ nhị đấu Hiên
  • Chương 59: Thỏa thuận sau muôn vàn khó khăn
  • Chương 60: Nói ra miệng 'ta yêu ngươi'
  • Chương 61: Lời nhắn không giải thích được
  • Chương 62: Ta là tới lấy xì dầu
  • Chương 63: Ta trở về ở bên ngươi mãi
  • Chương 64: Lần đầu tiên của chúng ta
  • Chương 65: Chiếc cầu nhỏ, nước reo bên nhà (1)
  • Chương 66: Gió bấc mưa phùn Tây Đường trò chuyện
  • Chương 67: Tây Hồ chơi thuyền cười nói chuyện phiếm
  • Chương 68: Tài Tài tại Hàng Châu bị 囧
  • Chương 69: Linh Ẩn tự trung tự ẩn linh
  • Chương 70: Rắc rối nhỏ trên tàu
  • Chương 71: Lão nhân hai nhà khác biệt.
  • Chương 72: Tri nhân giả trí tự tri minh [1]
  • Chương 73: Kế hoạch thay đổi nhanh
  • Chương 74: Nghĩ đến và không nghĩ đến
  • Chương 75: Toàn tâm toàn ý trọn đời yêu
  • Chương 76: Bức thư không đề tên
  • Chương 77: Tức phụ ta tập kích bất ngờ
  • Chương 78: Cảm nhận ấm áp đã lâu không gặp.
  • Chương 79: Việc gì nên đến thì sớm muộn cũng sẽ đến.
  • Chương 80: Chờ kết quả của chuyện chưa biết
  • Chương 81: Một ngày một đêm dài dằng dặc
  • Chương 82: Ước định của ta cùng Lễ ca
  • Chương 83: Ba người điên cuồng đi Hong Kong
  • Chương 84: Kim cương vì ngươi mà vĩnh cửu
  • Chương 85: Điên cuồng lão sư giải điên cuồng
  • Lời cuối sách
  • Tác giả có lời muốn nói
Danh Sách Đọc Mới Bình chọn

BẠN ĐANG ĐỌC

[Thực văn] [Âu Dương Minh Cẩn hệ liệt] Điên Cuồng Lão Sư - Lăng Duệ

Romance

Tên: Điên Cuồng Lão Sư. Tác giả: Lăng Duệ. RAW: Hoàn. Dịch: QT ca ca và Google tỷ tỷ. Edit: - Chương 1 đến 70 do bạn dywind edit và bạn I gồ iu vấu không bị đen beta - Từ chương 71 về sau do ta edit :D

#minh #điên

bởi IchimaruGin510 Theo dõi Chia sẻ
  • Post to Your Profile
  • Share via Email
  • icon warningBáo Cáo Truyện
Gửi Send to Friend Chia sẻ
  • Post to Your Profile
  • Share via Email
  • Report Story

Ta tự nhiên hiểu rõ lần này Vương tỷ tự thuật có vẻ đơn giản như thế nhưng bên trong xen lẫn rất nhiều cảm xúc hỗn loạn. Người sống trên đời gặp phải rất nhiều khó khăn cùng đau khổ, tình cảm hẳn là một cửa ải hội đủ mọi thứ cảm xúc hỗn tạp khó vượt qua đi."Cuối cùng không cố níu kéo một chút sao?" Không biết ta nói những lời này có đủ chuẩn mực hay không. Chuyện tình cảm, ta cuối cùng là đem sự tình suy nghĩ một theo hướng đơn thuần. Luôn cảm thấy, hai người yêu nhau sẽ không đi đến chia tay. Cho dù có, không phải bởi vì không còn yêu, mà là có lý do bất đắc dĩ nào đó."Vô ích. Con đường này, không phải ai cũng có thể đi đến tận cùng. Phải đối mặt với rất nhiều chuyện. Nàng lựa chọn cùng một nam nhân ở cùng một chỗ như vậy, ta không còn gì để nói. Bại bởi nam nhân, ta nhận!" Vương tỷ uống một ngụm trà cầm trên tay."Còn ngươi? Xem ra, ngươi hẳn là so với ta hạnh phúc hơn đi!" Vương tỷ rất nhanh liền từ trong u buồn khôi phục lại, vẻ mặt bát quái nhìn ta."Người ta yêu còn chưa nói yêu ta, nhưng là, ta nghĩ, sẽ nhanh thôi!" Ta cười nói. Đúng vậy, ta biết, Cẩn là yêu ta. Cái chúng ta thiếu, chính là một câu tuyên ngôn "Ta yêu ngươi". Ta yêu nàng. Hơn nữa ta biết, nàng cũng yêu ta. So sánh rõ ràng, thật sự cảm thấy được chính mình thật hạnh phúc."Lúc ngươi vừa gọi điện khi nãy, thần thái không giống với bình thường. Về sau ở thời điểm có người ngoài, nhớ rõ thu liễm một chút, đừng đem ngọt ngào đều hiện lên trên mặt!" Vương tỷ cười đùa ta."Có sao?" Ta vừa rồi không có vừa gọi điện thoại vừa soi gương, thật đúng là không biết lúc ta gọi điện thoại là dạng gì."Ngươi thích người ta bao lâu rồi?""Bảy năm!""Bảy năm? Oa!" Vương tỷ la một tiếng. Ta vội nhìn chung quanh. Dù sao đây là phụ cận trường học, cũng đừng làm cho người quen bẳt gặp."Nhìn đoán không ra, ngươi thật đúng là người si tình!""Bởi vì ngươi chưa thấy qua nàng. Nếu ngươi gặp nàng một lần, chậm rãi hiểu biết nàng, ngươi sẽ cảm thấy được, vì nàng, chờ đợi bao lâu đều đáng giá!"Chúng ta đều trầm mặc. Vương tỷ có lẽ đang chìm đắm trong quá khứ của chính mình không thể tự thoát ra được, mà ta, lại rơi vào tưởng niệm điên cuồng.Không tiếp tục nói chuyện tình cảm nữa. Vương tỷ đối với đầu tóc của ta cảm thấy rất hứng thú, không ngừng hỏi ta một chút về bệnh "Viêm chân lông". Mà ta, vốn thời gian ở trong trường học không nhiều, đối với học viện kia của các nàng một chút đều không biết, hỏi rất nhiều về chuyện học viện. Một ly trà uống xong, ai về nhà nấy.Khi về đến nhà cũng chưa phải là rất khuya. Vốn nghĩ cái vụ nói chuyện phiếm này thế nào cũng sẽ kéo dài tới khuya. Xem ra, chúng ta đều là người không quen nói nhiều, nhất là chuyện tình cảm.Bật máy tính, avatar QQ của Cẩn không sáng. Nhớ tới lúc ở Australia, mỗi lần lên mạng việc đầu tiên chính là nhìn xem avatar Cẩn. Chỉ cần Cẩn có đó, avatar kia nhất định là phát sáng. Ta còn khuyên Cẩn, lúc không có việc gì không cần luôn login, ẩn là được rồi. Login sẽ có rất nhiều phiền toái.Cẩn trả lời làm cho ta cảm động thật lâu, "Kỳ thật, ta vẫn luôn ẩn. Chính là, chỉ mình ngươi có thể thấy được!"Ta biết, trong lòng Cẩn ta cùng với những người khác bất đồng. Thật ra từ sớm đã như thế. Chính là ở thời điểm đó, ta còn không xác định được như bây giờ.Cẩn hẳn là ngủ rồi. Gần đây hẳn là tương đối mệt mỏi đi. Đi làm đã có rất nhiều phiền toái, phải dạy kiến thức, phải giáo dục người, cuộc sống sinh hoạt, mọi sự đều phải do mình chuẩn bị, còn phải quan tâm ta. Ở trong lòng Cẩn, giống như ta vĩnh viễn là một người không thể khiến nàng yên tâm, làm cho nàng nghĩ đến tiểu hài tử. Nàng dành sự trân trọng, quan tâm dào dạt không ngừng tiếp sức cho ta, khiến ta cho dù một mình ở một thành phố xa lạ cũng sẽ không thấy cô đơn.Thân ái, ta biết, ngươi luôn ở đây, ngươi vẫn luôn ở bên cạnh ta.Ngồi trước máy tính viết Email cho Cẩn."Cẩn, ta về rồi. Dường như hơi trễ. Vừa mới nghe xong một đoạn chuyện xưa, là chuyện tình cảm của một đồng sự. Nghe có chút thương cảm. Một đôi tình nhân ở bên nhau suốt bốn năm cuối cùng lại trở thành người dưng xa lạ. Có lẽ con đường này thật sự không dễ đi! Đột nhiên rất nhớ ngươi. Đang nghe nhạc, một bài ngươi nghe xong sẽ không thực thích. Ngươi luôn thích loại im lặng du dương, mà cảm giác bài này, có chút gào thét cùng điên cuồng. Nghe bài này, hồi tưởng lại rất nhiều chuyện trẻ người non dạ. Muốn viết một chút gì, lại cảm thấy ngòi bút có chút không lưu loát. Ta không tìm thấy từ ngữ thích hợp để miêu tả cảm xúc của mình. "Mặc kệ người khác ủng hộ hay chê trách, chi cần ngươi dũng cảm, đi theo ta," ca từ này dù không hoa mĩ, lại thật thật tại tại viết ra lời độc bạch sâu trong nội tâm ta. Tình cảm hay đổi thay. Mặc kệ là một hài tử hay người trưởng thành, một khi thay đổi, này yêu, này dũng cảm, liền tất cả đều làm như không thấy. Ta hiểu sự sợ hãi trong lòng ngươi. Thân ái, ta không muốn hứa hẹn điều gì; tình yêu của ta, lời hứa của ta, ở thời điểm ta 18 tuổi tất cả đều đã nói qua. Hiện tại, ta chỉ muốn ngươi cho ta thời gian thực hiện chúng.Ta sẽ ở đây, vẫn đều ở đây, giống như ngươi, chờ đợi!"Một hồi viết xong, gửi đi, cầm chén trà đứng trước cửa sổ, xem náo nhiệt bên ngoài. Nơi thành phố này mỗi ngày có bao nhiêu người đang yêu say đắm? Ta không biết. Ta chỉ hi vọng mỗi người đều có thể tìm được hanh phúc cho chính mình.Tình cờ vừa quay đầu lại, thấy được gương nhỏ để trên bàn. Đó là lúc mới tới vì luyện khẩu ngữ và khẩu hình mua. Nhớ tới lời Vương tỷ, nói ta lúc điện thoại tổng hội đem ngọt ngào hiện ở trên mặt. Lần sau gọi điện thoại ta nhất định nhìn xem chính mình là cái bộ dáng gì.Ngọt ngào, đó là bởi vì yêu. Cẩn, ta thật yêu ngươi...Ngủ một giấc không ngờ đến giữa trưa. Vốn đang tính đầu buổi đi cửa hàng mua CD. Xem ra, lại nhỡ việc.Rửa mặt xong, ăn lung tung lấp đầy bụng, đi làm mới phát hiện thời điểm đi học thật tốt, có lượng lớn thời gian có thể tiêu pha, muốn làm cái gì, trốn học nên thời gian đều có. Hiện tại, cũng chỉ có cuối tuần.Nhìn nhìn di động, không có cuộc gọi nhỡ cùng tin nhắn. Cuối tuần, không biết Cẩn đang làm gì. Có thể ở nhà đọc sách, có thể cùng con trai đi ra ngoài, có thể...Cười, cảm thấy chính mình thật là có thể lại mê gái thành cái dạng này.Mở hòm thư, không thấy thư trả lời của Cẩn, có điểm lở mờ thất vọng. Có lẽ nàng còn chưa đọc. Cẩn a Cẩn, ngươi luôn đem ta làm cho xoay vòng vòng, biết ta là kẻ thích đoán tới đoán lui, thỉnh thoảng cho chút ám hiệu đi.Vừa lên QQ, avatar Cẩn liền nhấp nháy. Máy tính chết tiệt cố tình hoạt động với tốc độ con rùa, làm cho ta sốt ruột không được. Mở ra khung đối thoại, là một dòng trả lời."Minh nhi, thấy được tin nhắn của ngươi, chỉ muốn nói cho ngươi biết, đối với ngươi, ta rất yên tâm!"Chỉ là vài chữ ngắn ngủi lại làm cho ta cảm động vô cùng. Mẹ trước kia có nói qua, Cẩn không phải là người dễ dàng đi tin tưởng tình yêu. Nhưng là, hiện tại ta có thể kiêu ngạo tuyên cáo, Cẩn tin tưởng tình yêu ta đối với nàng.Đột nhiên cảm thấy chính mình tràn đầy sinh lực, muốn lớn tiếng rống một tiếng, muốn chạy nhảy. Có người nói, người ta khi yêu đều là ngốc tử. Như vậy, thời khắc này, ta chính là một tên đại ngốc tử.QQ lại chợt hiện, vô số tin tức hệ thống hiện ra. Thật kì quái, như thế nào nhiều người như vậy thêm ta, đột nhiên nhớ tới hình như đem số cho Trương Trác. Ai, người này yên tĩnh không được...Bị kéo đến phòng chat QQ 10-3. Mấy đứa nhỏ này, xem ra mỗi đứa đều là cao thủ internet, QQ cùng Email sử dụng điêu luyện... Hồi ta học lớp 10 còn không biết lên mạng là cái gì đâu! Ai, thật sự là già rồi...Sau đó ta phát hiện trong phòng chat đang thảo luận bài tập, trọn bộ đáp án đều được đưa ra. Ai, quả nhiên là thời đại thông tin, chính là không giống nhau, không cần lén lút ở trường học sao chép bài tập. Giỏi, thật là giỏi!Đột nhiên nghĩ tới, ai nha, ta hình như là lão sư nha, loại tình huống này, có phải hay không hẳn là ngăn lại một chút..."Các ngươi có vẻ bận rộn quá ta!" Đánh một câu.Bên trong chợt im lặng, một hồi, biểu tượng mặt cười kinh điển của QQ bắt đầu xuất hiện."U, Chu lão sư, ngài đã tới!"Ta biết tên một nửa học sinh trong lớp. Chính là hiện tại có biết cũng vô dụng. Người người đều là đủ loại nickname, giản thể có, phồn thể có, ký hiệu có, biểu tượng có, còn có đốm lửa...Ngất, phỏng chừng chính là bị mắng cũng không biết là ai mắng a."U, Chu lão sư, ngài cũng là phi chủ lưu (1) a!""?" Ta cảm thấy cũng không có theo xu hướng này a, này... sao lại nói thế a?"Chữ kí của ngài, 'tình yêu quá ngắn, lãng quên quá dài!"Bất tỉnh. Đấy là tối hôm qua nghe xong chuyện Vương tỷ, nhớ tới một câu như vậy không biết đã nghe hay đọc ở đâu, tùy tiện liền viết lên..."Cảm thấy rất kinh điển, không nghĩ cùng chủ lưu hay phi chủ lưu có quan hệ!"Chỉ chốc lát, phòng chat lại tán gẫu. Đủ chủ đề trời nam đất bắc, so với khi đi học càng náo nhiệt. Màn hình chuyển động rất nhanh, mấy hài tử này, thật là có sức sống a."Trương Trác có đó không?" Diễn đàn có người hỏi một câu khiến cho ta chú ý. Ta cũng thực muốn biết Trương Trác có online hay không. Đối với đứa bé này ta tràn ngập nghi hoặc cùng tò mò."Hình như không online đi! Ngươi tìm nàng có chuyện gì sao?" Trầm mặc một hồi, một người nói."Nga, không có việc gì. Ngày hôm qua thấy nàng ngồi bên đường, bộ dáng thực tức giận. Không biết làm sao, muốn hỏi một chút!"Những lời này rất nhanh đã bị các dòng khác bao phủ, nhưng là, ta nhìn thấy được.Trương Trác, tổng cảm thấy được đứa nhỏ này trên người tựa hồ ẩn giấu cái gì đó. Giống như Vương tỷ vừa thấy được ta liền biết ta là T, vừa thấy được Trương Trác, ta sẽ có một loại cảm giác không đồng dạng. Mơ hồ cảm thấy được, đứa nhỏ này tính cách cùng ta có phần tương tự. Chính là ta còn không xác định, phần tương tự này chính là cái gì.Chỉ chốc lát diễn đàn lại sôi nổi trao đổi bài tập. Ta không có ngăn lại. Có lẽ ta còn thật không phải là một lão sư đủ tư cách... Hài tử lớp này thật sự thông minh, hơn nữa toàn bộ lớp đều thực đoàn kết, nếu so với thời điểm ta đi học tốt hơn nhiều. Cái gì gọi là lớp thực nghiệm, thực sự rất lạnh lùng hời hợt, mỗi ngày đối mặt đều là thứ hạng danh tranh ám đấu. Trong lớp này, điều ta cảm thấy quý giá nhất - đó chính là nhân nghĩa. Tình bạn thời trung học là tốt đẹp nhất, chính là, vừa không như lúc còn bé đơn giản là bạn bè chơi đùa, cũng không phải như lúc sau thành thục hư tình giả ý. Giống như, vài bằng hữu tốt nhất của ta đều là bạn một lớp cùng nhau lớn dần xuất hiện. Về phần thành tích, ta không biết mấy đứa nhỏ này đối với học tập nghĩ như thế nào. Chỉ cần dùng phương pháp thích hợp hướng dẫn, ta tin tưởng, bọn họ đều có thể tiến bộ.Tốt hơn là nên hảo hảo suy xét phương pháp giáo dục một chút, nhớ lại trước kia thấy Cẩn vào ngày nghỉ ở nhà soạn bài một bộ dáng minh tư khổ tường liền minh bạch. Giáo dục là một môn giảng giải, phương thức so với nội dung còn quan trọng hơn.Lại là Cẩn, lại nghĩ tới Cẩn. Bất kể khi nào, mặc kệ làm gì, đều nghĩ tới Cẩn, nghĩ tới Cẩn đã làm như thế nào, nghĩ tới Cẩn đã nói qua cái gì, nghĩ tới nếu là Cẩn, Cẩn sẽ làm như thế nào. Ta muốn làm cho mình cũng vĩ đại như Cẩn, cũng thấu hiểu lòng người. Ta muốn làm một lão sư tốt, muốn xứng với người ta yêu.Cẩn... Rất nhớ ngươi!Chú thích:Chủ lưu và phi chủ lưu:非主流非 主流 (non-mainstream) vốn là khái niệm trừu tượng, chỉ những gì mà một bộ phận thiểu số người đi theo, ngược lại với 主流,theo nghĩa hẹp và phổ biến trong giới trẻ bây giờ thì khái niệm này để chỉ một hiện tượng chủ yếu lan truyền qua mạng của giới trẻ, thường được viết tắt là FZL. Vậy đặc điểm của 非主流 là gì?Đặc điểm hành vi:1. Nơi giao lưu chủ yếu là QQ và blog QQ (QQ空间) và game Audition.2. Phần lớn là chơi Audition và thích nhạc Au.3. Văn hóa thấp, kĩ năng kém, nhưng thích thể hiện mình theo lối sống emotion.4. Trong vài trường hợp, những người FZL thường không nhận mình là FZL.Tư duy và chữ viết:1. Thường hay post những entry liên quan đến tình yêu, đặc biệt là thất tình.2. Từ ngữ tản mạn lê thê, thường khó mà nắm được ý chính trong bài viết.3. Rất giỏi dùng kiểu viết kì quặc (火星文) – tiếng Việt gọi là chữ viết xì-tin.4. Không có nhu cầu gì rõ ràng đối với xã hội, thường thì bàng quan với những vấn đề xã hội, đôi khi có thái độ chế nhạo.5. Cho mình là trung tâm, không quan tâm tới suy nghĩ của người khác.6. Tuy trong nhiều trường hợp, những người FZL không nhận mình là FZL nhưng cũng rất dễ nhận ra.Thị giác:1. Thường mặc quần áo lòe loẹt (phần lớn là giá thành rẻ), trên áo có hoa văn màu hoặc đen và có chữ kiểu Gothic, mặc quần bò hoặc quần vải kiểu Converse.2. Thích post ảnh tự chụp chân dung bằng di động, hay chụp ở góc nghiêng bên trên, phồng mồm trợn mắt, mặt cười hoặc mặt lạnh, ảnh được xử lí bằng Photoshop (bao gồm làm mịn da, mắt to, chuyển tông màu, đổi màu mắt, màu tóc, tô má hồng…) – tiếng Việt gọi là post ảnh “tự sướng”.http://www.tiengtrung.org/kinh-van-h...h-van-hoa/fzl/

[Thực văn] [Âu Dương Minh Cẩn hệ liệt] Điên Cuồng Lão Sư - Lăng DuệNơi câu chuyện tồn tại. Hãy khám phá bây giờ Đăng nhậpĐăng ký

Từ khóa » Phi Chủ Lưu Là Gì