LỜI CHÚA THỨ TƯ TUẦN XXXII THƯỜNG NIÊN NĂM LẺ (15/11 ...
Có thể bạn quan tâm
“KHÔNG THẤY AI TRỞ LẠI TÔN VINH THIÊN CHÚA, MÀ CHỈ CÓ NGƯỜI NGOẠI BANG NÀY”.
BÀI ĐỌC I: Kn 6, 2-12 (Hl 2-11) “Hỡi các vua chúa, hãy lắng nghe và học biết sự khôn ngoan”. Trích sách Khôn Ngoan.
Hỡi các vua chúa, hãy nghe và hãy hiểu. Hỡi các thủ lãnh trần gian, hãy học biết. Hỡi các vị lãnh đạo quần chúng, các ngươi kiêu hãnh, vì dân các ngươi đông đảo, xin lắng nghe: Quyền bính của các ngươi là do Chúa ban, và uy lực của các ngươi cũng do Đấng Tối Cao. Người sẽ chất vấn mọi hành động và kiểm soát những tư tưởng các ngươi. Vì nếu các ngươi là những quản lý nước Chúa mà không xét xử công minh, không giữ luật công bình, không sống theo thánh ý Thiên Chúa, thì Người sẽ xuất hiện trên các ngươi cách kinh hoàng mau lẹ. Vì đối với những kẻ cầm quyền, Người sẽ xét xử nghiêm nhặt. Đối với những kẻ thấp hèn, thì Người sẽ thương xót, còn những người quyền thế, Người sẽ lấy quyền thế mà trừng trị. Thiên Chúa không lùi bước trước mặt ai, chẳng sợ chức bậc nào, vì kẻ hèn người sang đều do chính Người tác tạo, và Người săn sóc tất cả đồng đều. Nhưng Người sẽ xét xử nghiêm nhặt hạng quyền thế. Vậy hỡi các vua chúa, đây là lời ta nói với các ngươi, để các ngươi học biết sự khôn ngoan và khỏi sa ngã. Vì chưng, những ai kính cẩn nắm giữ những điều công chính, sẽ nên người công chính, và những ai học hỏi các điều này, sẽ biết cách trả lời. Vậy các ngươi hãy say mến lời ta, thì các ngươi sẽ được giáo huấn.
Đó là lời Chúa.
ĐÁP CA: Tv 81, 3-4. 6-7 Đáp: Ôi Thiên Chúa, xin Chúa đứng lên xét xử địa cầu (c. 8a).
1) Hãy bầu chữa kẻ bị ức và người phận nhỏ; hãy bênh vực quyền lợi người khốn khó và kẻ cơ hàn. Hãy cứu chữa người bị áp bức và kẻ bần cùng; hãy giải thoát họ khỏi bàn tay đứa ác. – Đáp. 2) Ta đã nói: các ngươi là những bậc chúa tể, và hết thảy các ngươi là con Đấng Tối Cao. Tuy nhiên, cũng như người ta, các ngươi sẽ chết, cũng như một quân vương nào đó, các ngươi sẽ té nhào.- Đáp.
ALLELUIA: 1 Tx 2, 13 Alleluia, alleluia! – Anh em hãy đón nhận lời Chúa, không phải như lời của loài người, mà là như lời của Thiên Chúa và đích thực là thế. – Alleluia.
BÀI TIN MỪNG: Lc 17, 11-19 “Không thấy ai trở lại tôn vinh Thiên Chúa, mà chỉ có người ngoại bang này”. Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.
Khi Chúa Giêsu đi lên Giêrusalem, Người đi qua biên giới Samaria và Galilêa. Khi Người vào một làng kia thì gặp mười người phong cùi đang đứng ở đàng xa, họ cất tiếng thưa rằng: “Lạy Thầy Giêsu, xin thương xót chúng tôi”. Thấy họ, Người bảo họ rằng: “Các ngươi hãy đi trình diện với các tư tế”. Trong lúc họ đi đường, họ được lành sạch. Một người trong bọn họ thấy mình được lành sạch, liền quay trở lại, lớn tiếng ngợi khen Thiên Chúa, rồi đến sấp mình dưới chân Chúa Giêsu và tạ ơn Người: Mà người ấy lại là người xứ Samaria. Nhưng Chúa Giêsu phán rằng: “Chớ thì không phải cả mười người được lành sạch sao? Còn chín người kia đâu? Không thấy ai trở lại tôn vinh Thiên Chúa, mà chỉ có người ngoại này”. Rồi Người bảo kẻ ấy rằng: “Ngươi hãy đứng dậy mà về: vì lòng tin của ngươi đã cứu chữa ngươi”.
Đó là lời Chúa. ____________________________
GIỚI THIỆU CÁC BÀI ĐỌC:
Các Bài Đọc hôm nay dạy con người phải biết học hỏi suy xét về nguyên do những gì mình có.
TRONG BÀI ĐỌC I Trích sách Khôn Ngoan, tác giả Sách Khôn Ngoan xác quyết về nguồn gốc của quyền hành: Mọi quyền bính đều bắt nguồn từ Thiên Chúa. Ngài ban quyền bính cho con người để lãnh đạo và cai trị. Ngài cũng sẽ xét xử công minh cho những người nắm quyền cai trị trong các quốc gia; vì thế, họ phải cai trị dân chúng theo thánh ý của Thiên Chúa.
TRONG BÀI TIN MỪNG theo thánh Luca, Chúa Giêsu chữa lành mười người phong hủi; nhưng chỉ có một người ngoại đạo biết nguyên do của việc được chữa lành và trở lại cám ơn Thiên Chúa. Chúa hỏi: ” Không phải cả mười người đều được sạch sao? Thế thì chín người kia đâu? Sao không thấy họ trở lại tôn vinh Thiên Chúa, mà chỉ có người ngoại bang này?”
(theo Lm. Anthony Đinh Minh Tiên, OP)
Chúng ta bắt đầu bước vào Bài Tin mừng: ___________________________
BÀI CHIA SẺ (Lc 17, 11-19).
BỐI CẢNH BÀI TIN MỪNG:
Hôm nay thứ Tư tuần XXXII Thường niên, ta vẫn tiếp tục với Chương 17 Phúc âm Luca.
Bài Tin mừng hôm nay chỉ có mình Luca tường thuật, nên sẽ là bài Tin mừng tiêu biểu của ông.
Bài Tin mừng hôm nay Chúa Giêsu muốn dạy cho các Kitô hữu bài học: “LÒNG BIẾT ƠN”.
Bài học được cụ thế hoá trong câu truyện 10 người phong hủi được Chúa Giêsu chữa lành, nhưng chỉ duy nhất 1 người quay trở lại tạ ơn Chúa.
Điều này quá chua xót và phũ phàng.
Nhưng nó sẽ phũ phàng hơn khi Luca viết: “CÒN CHÍN NGƯỜI KIA ĐÂU? KHÔNG THẤY AI TRỞ LẠI TÔN VINH THIÊN CHÚA, MÀ CHỈ CÓ NGƯỜI NGOẠI NÀY”.
Như vậy chỉ có 1 người trở lại và người này là DÂN NGOẠI.
Như vậy, ta có thể hiểu 9 người kia là dân Chúa chọn, dân Do Thái.
Đọc đến đây làm ta nhớ lại câu kết trong Dụ ngôn “Người Quản gia bất lương”, Chúa nói: “Quả thế, con cái đời này khôn khéo hơn con cái ánh sáng khi xử sự với người đồng loại” (Lc 16, 8).
Trong Bài Tin mừng hôm nay ta thấy rõ:
+ 9 người không quay trở lại tạ ơn là con cái sự sáng. + 1 người trở lại là con cái đời này.
Hình như trong nhận thức của CON CÁI SỰ SÁNG có cái gì đó lấn cấn, chưa thông được. Nó như đám mây che mờ nhân cách. Trong khi CON CÁI ĐỜI NÀY rất nhạy bén.
CÁM ƠN:
Đó là cụm từ luôn xuất hiện trên miệng lưỡi của người thành công. Đó là thứ dầu bôi trơn trong các quan hệ xã hội. Ai biết nói “CÁM ƠN”, người đó chắc chắn sẽ thành công trên đường đời, dù không cần phải có bằng cấp cao trong xã hội, cũng không cần phải có địa vị.
Tại sao ta lại không cám ơn chứ!
Vì đôi giầy ta đang đi, cái áo ta đang mặc, ổ bánh mì ta đang ăn, đều là kết quả công sức của biết bao người lam lũ.
Mặc dù ta đã trả tiền sòng phẳng khi mua nó, nên có kẻ nghĩ, ta không cần phải cám ơn người bán.
Thật NGU NGỐC! Nếu không có người bán kia, thì đôi giầy, chiếc áo, ổ bánh mì làm sao xuất hiện ở đây để ta có nó.
Người bán chính là người lưu chuyển sản phẩm trong xã hội, nhờ có họ mà sản phẩm mới đến được người tiêu dùng.
Ta cám ơn người bán, tức ta sẽ cám ơn tất cả những người đã lam lũ để có những sản phẩm đó.
Như vậy, CÁM ƠN KHI MUA BẤT KÝ CÁI GÌ, ĐÓ LÀ ĐIỀU HỢP LÝ.
Hãy dẹp cái lý luận SÒNG PHẲNG sang một bên, tốt nhất là vất nó vào sọt rác để học biết cám ơn mọi người từ viêc nhỏ đến việc lớn.
Ở đời mà cứ nói đến sòng phẳng, nói đến chuyện tiền bạc thì không có gì nhạt nhẽo và vô duyên hơn.
BIẾT ƠN – CÁM ƠN:
Mặc dù nhìn bên ngoài chúng có vẻ giống nhau, nhưng thực chất chúng khác xa nhau một trời một vực.
+ CÁM ƠN: là biểu lộ sự biết ơn ngay lúc đó, nó không đòi phải trả ơn sau này, đó là phép lịch sự trong xã giao, là chìa khoá của sự thành công trên đường đời.
+ BIẾT ƠN: có sự ghi lòng tạc dạ, ngầm ý ta phải trả ơn sau này khi có điều kiện, hoặc không có điều kiện thì ta hãy sống làm sao cho xứng với ơn mình đã lãnh nhận.
Vì thế Bài Tin mừng hôm nay là một câu truyện rất sâu sắc và ấn tượng về LÒNG BIẾT ƠN mà Luca đã cống hiến cho chúng ta.
Ước gì cuộc đời ta luôn biết ơn Chúa, vì Chúa đã ban ơn cho ta rất nhiều, ban một cách nhưng không và hãy sống làm sao cho xứng với ơn Chúa ban.
Đó là bối cảnh Bài Tin mừng hôm nay.
Chúng ta bắt đầu đi vào Bài Tin mừng: ________________________
“KHI CHÚA GIÊSU ĐI LÊN GIÊRUSALEM, NGƯỜI ĐI QUA BIÊN GIỚI SAMARIA VÀ GALILÊA.”
Chúng ta đang ở trong cuộc hành trình của Chúa Giêsu lên Giêrusalem. Cuộc hành trình này được Luca mô tả rất chi tiết, nó kéo dài từ Chương 9 đến Chương 19 (tất cả 11 chương).
Bài Tin mừng hôm nay (Lc 17, 11-19), coi như Chúa Giêsu đã đi được 2/3 chặng đường và Ngài đã tới ranh giới giữa Samari và Galilê.
Mặc dù Chúa Giêsu không đi qua ngã Samari vì dân làng từ chối không đón tiếp, Ngài đi theo ngã khác, đi dọc theo sông Giocđan để đến Giêricô , sau đó leo núi lên Giêrusalem.
Như vậy, trước tiên Ngài phải ra khỏi Galilê, và bây giờ Ngài đã đến ranh giới giữa Samari và Galilê, đến ranh giới chứ không vào Samari.
VÙNG BIÊN GIỚI SAMARIA VÀ GALILÊA
Có nghĩa đó là một vùng tách biệt giữa hai nền văn hóa, tách biệt giữa hai tôn giáo. Nó không thuộc về Samari và cũng không thuộc về Galilê.
Sự tuyệt thông giữa người Do Thái và người Samari đã được Thánh sử Gioan mô tả rất rõ: “Quả thế, người Do Thái không được giao thiệp với Người Samari” (Ga 4,9). “Không được giao thiệp”, có nghĩa nó đã được cụ thể hóa bằng luật, người Do Thái nào đi qua Samari sẽ bị ô uế, và khi trở về nhà họ phải phủi bụi chân lại, một hình thức rũ bỏ sự ô uế.
Luca nhấn mạnh Đức Giêsu đi vào vùng biên giới giữa Samari và Galilê. Ngài đã gạt bỏ quan niệm của người đương thời về chủng tộc, Ngài không phân biệt hay kỳ thị, và Tin mừng đã được rao giảng tại đây. Ta có thể nói, Samari là vùng dân ngoại đầu tiên được đón nhận Tin mừng và sau này Tin mừng sẽ được loan báo khắp nơi, cho đến tận cùng thế giới.
“KHI NGƯỜI VÀO MỘT LÀNG KIA, THÌ GẶP MƯỜI NGƯỜI PHONG CÙI ĐANG ĐỨNG Ở ĐÀNG XA, HỌ CẤT TIẾNG THƯA RẰNG: “LẠY THẦY GIÊSU, XIN THƯƠNG XÓT CHÚNG TÔI”.
Luca chỉ nói “NGƯỜI VÀO MỘT LÀNG KIA” mà không xác định đó là làng nào, Luca muốn giấu thông tin này với cả người Samari và người Do Thái, nhưng chắc chắn làng đó thuộc vùng biên giới. Vùng biên giới luôn là vùng hỗn tạp và pha trộn, mà luật pháp tại đó rất lỏng lẻo, chẳng có bên nào muốn quản lý chặt chẽ.
GẶP MƯỜI NGƯỜI PHONG CÙI ĐANG ĐỨNG Ở ĐÀNG XA
Cuộc đón tiếp Con Thiên Chúa đến thăm thật lỳ lạ.
Theo quan niệm của người Do Thái, miền Samari là miền bị chúc dữ, Chúa Giêsu lại được người bị chúc dữ nhất của miền bị chúc dữ đón Ngài, đó là mười người phong hủi.
Tại sao “người phong hủi” là người bị chúc dữ?
Sách Đệ Nhị Luật đã dành hẳn 02 chương 13 và 14 (Lv 13, Lv 14) để nói về người mắc bệnh này.
“Người mắc bệnh phong hủi phải mặc áo rách, xõa tóc, che râu và kêu lên: “Ô uế! Ô uế! “Bao lâu còn mắc bệnh, thì nó ô uế; nó ô uế: nó phải ở riêng ra, chỗ ở của nó là một nơi bên ngoài trại. (Lêvi 13, 45-46). Người phong hủi bị cấm đến nơi dân cư, họ phải ở riêng một chỗ bên ngoài trại, thường là nghĩa trang, đất của người chết. Hơn thế nữa, Kinh Thánh nhìn trong bệnh phong hủi một hình phạt của Thiên Chúa, hình ảnh của chính tội lỗi làm hư hỏng con người. Đó là người bị chúc dữ.
Nhưng ở đây ta cũng không dám khẳng định 10 người bị phong hủi là người miền nào? Thuộc cả về Do Thái hay là người Samari, vì đây là vùng giáp ranh 2 miền.
“họ cất tiếng thưa rằng: “Lạy Thầy Giêsu, xin thương xót chúng tôi”.
“LẠY THẦY GIÊSU, XIN THƯƠNG XÓT CHÚNG TÔI”
Đây là sự kiện hiếm hoi, vì trong Tin mừng, người bệnh không kêu tên Giêsu mà thay vào đó là cụm từ: “Lạy Con vua Đavít”. Nhưng ở đây họ đã gọi đích danh Giêsu, “Lạy Thầy Giê-su, xin rủ lòng thương chúng tôi!”
Tại sao họ không xin được chữa lành hoặc không xin của bố thí, mà chỉ xin Chúa Giêsu rủ lòng thương xót họ?
Xin được chữa lành, xin của bố thí, đó là lời cầu xin chính đáng mà họ có thể thốt ra, nhưng làm sao có thể chính đáng cho bằng lời cầu xin “Lạy Thầy Giê-su, xin rủ lòng thương chúng tôi!”.
Theo Kinh thánh, những ai được Thiên Chúa rủ lòng thương xót, đó là ân phúc lớn nhất đến từ Thiên Chúa, nó sẽ bao hàm tất cả các lời cầu xin khác.
Vì thế lời cầu xin đẹp nhất của Kitô hữu phải là: “Lạy Chúa! Xin thương xót con”.
THẤY HỌ, NGƯỜI BẢO HỌ RẰNG: “CÁC NGƯƠI HÃY ĐI TRÌNH DIỆN VỚI CÁC TƯ TẾ”.
Tại sao lại đi phải trình diện với các Tư tế?
Thưa, Vì Kinh Thánh nhìn bệnh phong hủi là một hình phạt của Thiên Chúa, hình ảnh của chính tội lỗi làm hư hỏng con người, như vậy bệnh phong hủi đã gắn liền với tôn giáo.
Do đó việc xác nhận một người nào đó mắc bệnh hay được khỏi bệnh phải do Tư tế quyết định. Phán quyết của Tư tế sẽ là phán quyết cuối cùng (Lv 14, 2).
Ta thấy Luca không mô tả bất cứ một hành động chữa lành nào của Chúa Giêsu, cho dù chỉ là lời nói chữa lành, mà Ngài chỉ nói: “CÁC NGƯƠI HÃY ĐI TRÌNH DIỆN VỚI CÁC TƯ TẾ”
Độc giả có thể thắc mắc: Mười người phong hủi đó đã được chữa lành chưa mà đi trình diện với các thầy tư tế?
Ngay lúc đó thì chưa, nhưng họ được chữa lành khi vâng theo lời Chúa Giêsu để lên đường.
Nếu họ đến gặp thầy Tư tế mà trong người vẫn còn bệnh thì điều gì sẽ xảy ra? Chắc chắn họ đã vi phạm Luật Cách ly, mà hình phạt của tội này rất nặng vì họ là tác nhân gây bệnh cho người khác?
Nhưng họ vẫn lên đường vì họ tin vào lời của Chúa Giêsu, họ hiểu ngầm câu nói: “CÁC NGƯƠI HÃY ĐI TRÌNH DIỆN VỚI CÁC TƯ TẾ” là một lời hứa chữa lành. Chính vì niềm tin đó họ hăng hái lên đường vì cơ may được khỏi bệnh đã đến, họ tin Chúa Giêsu yêu thương họ. Đây là dịp thử thách lòng tin của họ trước khi đón nhận hồng ân của Thiên Chúa.
“TRONG LÚC HỌ ĐI ĐƯỜNG, HỌ ĐƯỢC LÀNH SẠCH”.
Vì tin tưởng vào lời của Chúa Giêsu họ đã mạnh dạn lên đường và đã được chữa lành, theo như Luca tường thuật.
“MỘT NGƯỜI TRONG BỌN HỌ THẤY MÌNH ĐƯỢC LÀNH SẠCH, LIỀN QUAY TRỞ LẠI, LỚN TIẾNG NGỢI KHEN THIÊN CHÚA, RỒI ĐẾN SẤP MÌNH DƯỚI CHÂN CHÚA GIÊSU VÀ TẠ ƠN NGƯỜI, MÀ NGƯỜI ẤY LẠI LÀ NGƯỜI XỨ SAMARIA.”
“MÀ NGƯỜI ẤY LẠI LÀ NGƯỜI XỨ SAMARIA”
Khi Luca nhấn mạnh đến chi tiết này ta có thể hiểu trong 10 người phong cùi thì có đến 9 người Do Thái và 01 người Samari.
9 người phong hủi Do Thái không trở lại tạ ơn vì họ đã quen được ơn Chúa nên coi đó là việc bình thường. Một người phong hủi xứ Samari trở lại tạ ơn vì nghĩ rằng mình không xứng đáng được ơn, thế mà lại được.
Như vậy trong Phúc âm của Luca, người Samari, mặc dù là dân ngoại nhưng đã được đề cao đến 2 lần:
+ Lần thứ nhất: Trong dụ ngôn Người Samarita nhân hậu (Lc 10, 29 – 37). + Lần thứ hai: Trong Bài Tin mừng hôm nay.
9 người bị phong Do Thái đã không trở lại để tạ ơn Chúa.
Còn người Samari đã trở lại với Đấng ban ơn, quỳ sấp dưới chân Đức Giêsu để tỏ lòng biết ơn.
Luca mô tả bằng 2 hành động: “LỚN TIẾNG NGỢI KHEN THIÊN CHÚA” và “SẤP MÌNH DƯỚI CHÂN CHÚA GIÊSU VÀ TẠ ƠN NGƯỜI”.
Nhờ đó anh còn nhận được một ơn còn cao trọng gấp ngàn lần ơn khỏi bệnh phong, đó là đức tin, là ơn cứu độ, ơn đi vào mối tương quan thân thiết với Đức Giêsu và dĩ nhiên với cả gia đình Thiên Chúa.
ĐỘC GIẢ HÃY NHÌN VÀO 02 CON SỐ: 9 NGƯỜI VÔ ƠN VÀ 01 NGƯỜI BIẾT ƠN.
Như vậy sự vô ơn đã áp đảo lòng biết ơn. Chẳng lẽ trong thế giới này, sự vô ơn nhiều như vậy sao? Sự biết ơn không được con người trân trọng sao?
Có lẽ đúng vậy, vì nếu lòng biết ơn được con người trân trọng, thì thế giới này đã tốt hơn nhiều, chứ không phải đen tối như bây giờ.
Khi ta biết ơn Chúa, ta phải sống thế nào cho xứng đáng với ơn Chúa đã ban cho mình, nhưng chính vì không ý thức ân huệ Thiên Chúa ban, không biết ơn Chúa, nên con người đã sống như không có Thiên Chúa vậy.
Trong cuộc sống hôm nay, con người sống với nhau, khi nhận ơn thì hoan hỷ, vui mừng lấy làm vui sướng, nhưng lại thường quên đi việc cám ơn và trả nghĩa.
Trong đời sống tâm linh của Kitô hữu chúng ta cũng thường vấp phải điều này. Khi gặp những hoàn cảnh éo le, vô phương cứu chữa, ta thường chạy đến với Chúa; Cầu xin Ngài, nhưng khi tai qua nạn khỏi ta lại quên tạ ơn Ngài.
Ước gì trong mỗi ngày sống của ta luôn làm dấu Thánh Giá tạ ơn Ngài, bởi muôn vàn hồng ân Chúa đã ban cho ta.
“NHƯNG CHÚA GIÊSU PHÁN RẰNG: “CHỚ THÌ KHÔNG PHẢI CẢ MƯỜI NGƯỜI ĐƯỢC LÀNH SẠCH SAO? CÒN CHÍN NGƯỜI KIA ĐÂU? KHÔNG THẤY AI TRỞ LẠI TÔN VINH THIÊN CHÚA, MÀ CHỈ CÓ NGƯỜI NGOẠI BANG NÀY”
“CHỚ THÌ KHÔNG PHẢI CẢ MƯỜI NGƯỜI ĐƯỢC LÀNH SẠCH SAO?”
Một câu hỏi đã ẩn chứa câu trả lời, một câu hỏi đầy chua xót, 09 người kia đâu, ta không biết, nhưng ta biết chắc họ không bao giờ quay lại nữa, họ đã quên mất Người đã làm ơn cho họ.
Như vậy, đối với Đức Giêsu, phép lạ này là một thất bại, bởi vì nó không tạo ra hiệu quả mà Ngài có quyền chờ đợi: Đối với chín người kia, phép lạ này không tạo ra “đức tin”. Điều thật sự đáng kể đối với Ngài. Và vì thế Đức Giêsu rất buồn.
“MÀ CHỈ CÓ NGƯỜI NGOẠI BANG NÀY”.
Nỗi buồn của Đức Giêsu còn tăng lên gấp bội, khi 09 người vô ơn kia là người Do Thái, dân Chúa chọn, còn 01 người biết quay trở lại để cám ơn lại là người Samari, dân ngoại.
“RỒI NGƯỜI BẢO KẺ ẤY RẰNG: “NGƯƠI HÃY ĐỨNG DẬY MÀ VỀ: VÌ LÒNG TIN CỦA NGƯƠI ĐÃ CỨU CHỮA NGƯƠI”
Nếu độc giả theo dõi từ đầu Bài Tin mừng đến đây, thì người khỏi bệnh này chưa đi trình diện với thầy Tư tế để xác nhận khỏi bệnh, và Chúa Giêsu cũng không bảo anh ta đi trình diện với Tư tế nữa mà là “NGƯƠI HÃY ĐỨNG DẬY MÀ VỀ”.
Chúa Giêsu muốn khẳng định Ngài còn trên tất cả mọi lề luật.
Cuối cùng công thức: “VÌ LÒNG TIN CỦA NGƯƠI ĐÃ CỨU CHỮA NGƯƠI” như trong bao phép lạ khác cũng được nói lên. Chúng ta cứ nghĩ Chúa Giêsu không nói được câu này trong sự vô ơn của con người, nhưng cuối cùng Ngài cũng nói được.
Như vậy, phép lạ ngày hôm nay không được kể là thất bại hoàn toàn, song đã le lói một tia hy vọng cho con người nhận ra ơn của Thiên Chúa. Như vậy Thiên Chúa vẫn luôn hiện diện, cho dù có lúc ta tưởng không còn Ngài nữa.
Amen. _____________________________ Giuse Nguyễn Viết Tâm.
Từ khóa » Suy Niệm Tin Mừng Lc 17 11-19
-
Thứ Tư Tuần 32 Thường Niên Năm I - Tạ ơn (Lc 17,11-19)
-
Lc 17: 11-19 - GIÁO PHẬN PHÚ CƯỜNG
-
Lc 17: 11-19 - GIÁO PHẬN PHÚ CƯỜNG
-
[Mến Yêu Hằng Ngày]: Thứ 4, 13-11-2019 (Lc 17,11-19) - Dòng Tên
-
Chúa Nhật XXVIII Quanh Năm C ( Lc 17, 11-19 ) - Lời Chúa - Suy Niệm
-
Suy Niệm Tin Mừng Thứ Tư Tuần XXXII Thường Niên Năm C
-
THỨ TƯ TUẦN XXXII THƯỜNG NIÊN: Lc 17,11-19 - Tin Mừng. TV
-
Lời Chúa Lc 17, 11-19: Thứ Tư Tuần XXXII Thường Niên – Năm C
-
Đừng Có Vô Ơn - SimonHoaDalat
-
Giải Nghĩa Lời Chúa Năm C - Suy Niem Loi Chua Chua Nhat Nam C
-
Tin Mừng Lc 17,11-19. Chúa Nhật 28 C Thường Niên: Gặp Gỡ để Tỏ ...
-
Luca 17:11-19 - Gxdaminh
-
Thứ Tư 13.11 Tin Mừng Luca [17,... - Lời Chúa Cho Mọi Người
-
Suy Niệm Tin Mừng Chúa Nhật XXVIII Thường Niên C (Lc 17, 11-19)