Mây đâu Vần Vũ Lả Lơi, đàn Khuya Nhuốm Lạnh Buông Rơi Phím Chờ

Lang thang gió quấn chân mềm Vi vu lác đác sương đêm gọi mời Mây đâu vần vũ lả lơi Đàn khuya nhuốm lạnh buông rơi phím chờ

Những mong thoáng mộng dật dờ Sóng lòng chao động còn ngờ ru hoang Bao la lớp lớp tình loang Chập chờn ảo lộng thênh thang chớp nhòa

đàn khuya
Đàn khuya nhuốm lạnh buông rơi phím chờ… Ảnh: pinterest.com.

Riêng mang từng giấc nồng qua Vơi vơi trọn trọn lòa xòa hương xưa Mồng tơi dậu đổ lưa thưa Nụ manh tím ngắt ngóng mưa ùa về

Sớm trưa từng khúc tỉ tê U hoài khắc khoải đê mê lặng thầm Ngọt bùi thương trải ca ngâm Sắt son thắm đỏ thăng trầm sẻ chia…

đàn khuya
Sớm trưa từng khúc tỉ tê, u hoài khắc khoải đê mê lặng thầm. Ảnh: pinterest.com.

Nguyên Trân

Bạn đang đọc bài thơ: “Mây đâu vần vũ lả lơi, đàn khuya nhuốm lạnh buông rơi phím chờ” tại chuyên mục Nghệ thuật của Đại Kỷ Nguyên. Để cập nhật thêm nhiều bài viết hay, quý độc giả vui lòng truy cập Fanpage chính thức của chúng tôi: facebook.com/DaiKyNguyenVanhoa/. Mọi ý kiến phản hồi và tin bài cộng tác xin gửi về hòm thư: [email protected]. Xin chân thành cảm ơn!

Clip ý nghĩa:

videoinfo__video3.dkn.tv||830fd9b79__

Có thể bạn quan tâm:

  • Tự hối
  • Thơ: Gọi người
  • Thơ: Đến từ kiếp trước
  • Thơ: Một nửa
  • Tôi yêu…

Từ khóa » Thơ Vần Vũ