Mr.Bu Không Phải Idol Của Tôi - 005~008 - Wattpad

005.

Tôi chỉ có dịp tới thăm trường cũ của anh đúng một lần, là trường Đại học Paris VI.

 Anh đưa tôi tới phòng máy tính nơi anh thường học tập, chỉ cần ngẩng đầu lên là có thể nhìn thấy toàn cảnh Nhà thờ Đức bà Paris. 

Hồi tưởng lại những ký ức trong suốt hai năm học tập tại Đại học Paris VI, Mr. Bu nói nó giống như việc học ôn để thi lại đại học lần thứ hai vậy.

Một trong những trường đào tạo về khoa học tự nhiên hàng đầu thế giới, nhưng tỉ lệ tốt nghiệp chỉ có 15%, những áp lực mà ngôi trường này tạo ra cho Mr. Bu vượt xa tưởng tượng của tôi rất nhiều. 

Sinh viên trong phòng MIR*, người nào người nấy đều phải thức đêm, cuộc sống du học sinh cô độc, khiến Mr. Bu một dạo còn mắc chứng biếng ăn.

(*Phòng MIR (Multimedia Instruction Room): phòng học cho đa phương tiện, được trang bị rất nhiều trang thiết bị hiện đại phục vụ cho việc học tập của sinh viên).

"Em có biết vì sao anh phải tới Cổ Lãng Tự để tận hưởng thời gian Gap Year** không? Bởi vì khi đó sức khỏe của anh gần như báo động đỏ, cần phải nghỉ ngơi tĩnh dưỡng một năm"

(** Gap Year là thời gian "xả hơi" của học sinh sau khi tốt nghiệp phổ thông, chuẩn bị lên đại học hoặc của các sinh viên đã tốt nghiệp và chuẩn bị học lên cao học, thường kéo dài khoảng một năm. Trong thời gian này, học sinh, sinh viên có thể dành thời gian trau dồi bản thân hoặc đi học thêm những khóa đào tạo ngắn hạn. Mô hình này rất phổ biến ở các nước phương Tây như Anh, Mỹ, Úc, Canada...)

Chúng tôi đứng hóng gió đêm trên sân thượng của tòa nhà cao nhất nằm trong trung tâm Paris, khuôn viên Jussieu tại Tour Zamansky, cùng thưởng thức cảnh đêm hoa lệ của Paris. 

Anh nói, "Khi đó anh vẫn cho rằng bản thân không thuộc về thành phố này".

Tôi ôm lấy cánh tay anh, "Thế bây giờ thì sao?".

"Bây giờ thì anh chẳng cần gì nữa"

"Chỉ cần em thôi à?"

"Em cướp hết lời thoại thế rồi thì anh diễn kiểu gì?"

**********

Mr. Bu học cao học tại Pháp, còn học chuyên ngành ở trong nước.

Năm anh học lớp mười hai, gần ký túc xá có một công trình thi công. 

Anh thường xuyên mất ngủ nên thần kinh suy nhược, cuối cùng thi cử không hề thuận lợi. 

Mùa hè năm ấy, sau khi gọi điện cho tổng đài tra cứu điểm thi, một mình anh ngồi trồng rau củ trong vườn, dùng cành cây để xới đất. Anh ngắm kiến, ngắm giun, ngắm ốc sên, cả ngày chả buồn ăn uống gì.

"Anh không hề khóc, nhưng sau đó mẹ anh ôm lấy anh nói không sao cả, lúc ấy anh mới bắt đầu rơi lệ."

Sau đó là cả quá trình ôn thi lại vô cùng gian nan của anh. Khi đấy, ca khúc Mr. Bu nghe nhiều nhất chính là Exodus của Maksim Mrvica.

"Ở lớp học ôn, ngồi cùng bàn với anh là một cô bạn rất nhỏ bé. Mỗi lần làm đề Toán, cô ấy đều khóc, vừa khóc vừa niệm: Toán là người yêu của mình, Toán là cục cưng của mình. Cuối cùng, cô ấy cũng thi đậu vào Đại học Phúc Đán".

Tôi không đành lòng, nói, "Thực ra, thi đại học đâu phải là con đường duy nhất".

"Nhưng thi đại học là lần cạnh tranh công bằng duy nhất, không cần biết gia thế, mặt mũi ra sao."

"Nhưng rõ ràng là anh có thể dựa vào khuôn mặt mình để kiếm cơm, sao còn cần dùng đến tài hoa với nỗ lực làm gì nữa? Anh làm như thế thì những người vừa không có ngoại hình, lại không tài hoa, cũng chẳng buồn nỗ lực, phải sống làm sao?"

"Hóa ra em cũng biết mình biết người nhỉ."

006.

Món quà đầu tiên Mr. Bu tặng tôi là cuốn sách Phù Sinh Lục Ký của nhà văn Thẩm Phục, anh nói đây mới là ông tổ của sự lãng mạn.

Hôm đó tôi bỗng dưng nổi hứng muốn đi thử chuyến tàu điện ngầm mới khai thông. 

Chúng tôi từ trung tâm thành phố sầm uất ngồi tàu điện ngầm thẳng tiến ra ngoại ô. Hành khách trong toa tàu ngày một thưa thớt, liên tục có người rời đi. 

Giữa toa tàu tràn ngập ánh nắng, chỉ còn lại hai chúng tôi.

Chúng tôi ngồi đối diện nhau cùng ngắm phong cảnh lướt qua ngoài cửa sổ, không nói lời nào, ngay cả nụ cười mỉm cũng cảm thấy thật dư thừa.

Tối hôm ấy, tôi thấy anh đăng một dòng status như sau: "Có lẽ đời người chính là như vậy. Từ thuở thanh xuân đến khi bạc mái đầu, khi huyên náo khi tĩnh lặng, lúc rực rỡ lúc ảm đạm, âm u, khách qua đường vội vã, bao người đến rồi đi. Khi những phong cảnh ngoài kia đã chẳng còn gì mới mẻ, mong sao vẫn còn có em ở bên anh đến cuối con đường".

007.

Bạn trai cô bạn thân Bắp Cải Trộn của tôi là người Pháp. 

Khi còn học làm bánh ngọt ở Học viện Nghệ thuật Ẩm thực Le Cordon Bleu, Bắp Cải Trộn đã quen biết Mr. MOF. 

MOF* là từ viết tắt, chỉ "Nghệ nhân xuất sắc nhất của Pháp", là danh hiệu danh giá nhất đối với những người làm đồ tráng miệng. 

Mỗi lần nghe Bắp Cải Trộn trò chuyện cùng Mr. MOF đều mang tới cho người ta nhiều cảm xúc, bởi vì mỗi câu cô ấy nói đều thêm từ "Chef" vào cuối câu.

(*MOF (Un des Meilleurs Ouvriers de France): giải thưởng danh giá được trao cho những nghệ nhân thủ công xuất sắc của Pháp, được tổ chức 4 năm một lần)

"Bonjour Chef"

"Merci Chef"

"Oui Chef"

Có một thời gian tôi cũng thích thêm từ "Chef" khi nói chuyện với Mr. Bu, anh cũng không phản đối. Tôi hỏi anh vì sao, anh nói, "Bởi vì từ đó nghe rất giống với 'Tạ Phu' trong câu: Đa tạ phu quân!"

Khi đó chúng tôi còn chưa kết hôn, thế nên mặt tôi lại đỏ hết cả lên rồi.

008.

Mr. Bu là người hay "hoài cổ", khi còn nhỏ, anh chơi rất thân với người anh họ bên ngoại, nhưng sau này lớn lên, hai người lại ngày càng trở nên xa cách. 

Đợt Tết chúng tôi cùng về thăm quê, mới nói được hai ba câu đã thấy gượng gạo. Anh lặng lẽ cúi đầu mân mê tách trà, tôi biết anh đang cố gắng tìm chủ đề để nói, nhưng đáng tiếc anh không thuộc típ người hoạt ngôn. 

Thế là tôi đành mở miệng, " Anh họ, em nghe nói hồi nhỏ anh ấy từng phải phẫu thuật đúng không ạ? ".

Lúc ấy tôi mới biết ngày trước Mr. Bu học hành rất chăm chỉ, thần kinh căng thẳng quá độ nên thường xuyên đau đầu, có một lần còn ngất xỉu. Đưa tới bệnh viện kiểm tra mới biết do dị dạng mạch máu hệ thống thần kinh trung ương bẩm sinh dẫn đến xuất huyết não, nên anh phải làm phẫu thuật, hôn mê mất hai ngày.

Tôi nghe mà lòng đau như cắt, buổi tối ôm lấy Mr. Bu từ phía sau.

" Anh đã khỏi hoàn toàn chưa? Liệu có khi nào huyết quản đột nhiên..."

" Không đâu "

Sáng hôm sau tỉnh giấc, tôi thấy anh đang gối đầu trên tay ngắm nhìn tôi.

Mỗi khi tôi tỉnh dậy đều "đơ" mất vài phút mới có thể hoạt động bình thường, mấy phút "đơ" ấy giống như bị điểm huyệt vậy. 

Còn Mr. Bu lại giống như lãng tử phiêu dật bước ra từ tiểu thuyết kiếm hiệp, đưa tay bới tóc tôi, dùng chóp mũi húc vào chóp mũi tôi, kéo lông mày tôi ra, khiến tôi sáng nào tỉnh giấc cũng muốn báo cảnh sát!

Nhưng buổi sáng hôm ấy, tôi tròn mắt nhìn thẳng vào mắt anh, còn anh không làm gì hết, cứ lặng lẽ nhìn tôi như thế.

Từ khóa » Mr Bu Không Phải Idol Của Tôi Wattpad