Mr.Bu Không Phải Idol Của Tôi - 009~012 - Wattpad

Cua và cam không thuộc về nhau, thế mà đồ tham ăn như tôi có lần lại quên mất điều này, ăn mấy cái càng cua to tướng xong còn uống cả cốc nước cam tươi đầy, tự mình khóc than

" Thôi xong, thế là xong, em chết chắc rồi! "

Mr. Bu cũng ăn không ít càng cua, điềm nhiên nói:

" Hàm lượng chưa vượt quá mức cho phép, không chết được đâu "

Tôi không tin, khóc lóc nức nở, còn đòi viết cả di thư.

Anh không còn lời nào để nói, đành tu ừng ực hết cốc nước cam đầy, rồi nói

" Thế này đã hết sợ chưa? Nếu chết thì anh chết cùng em! "

Anh luôn luôn tự tin kiên định như vậy, duy chỉ có một lần anh do dự, đó là trước khi chúng tôi lĩnh giấy chứng nhận kết hôn. 

Mr. Bu hỏi tôi, " Em thực sự đồng ý kết hôn với anh sao? "

Tôi trả lời, " Em vốn là người chậm chạp, sau này mới phát hiện ra, từ lần đầu tiên nhìn thấy anh, em đã trúng tiếng sét ái tình rồi ".

" Em thích anh ở điểm nào? "

" Nếu như bắt buộc phải có một lí do, thì chắc là em thích cặp lông mi dài của anh. Thực ra nếu mà lông mi của anh ngắn đi một chút, có lẽ chúng ta còn có thể làm bạn bè. Nhưng bây giờ em chỉ có thể yêu anh thôi ".

" Tình yêu thì có thể dựa vào cảm giác, nhưng kết hôn thì phải xét đến tam quan ".

" Tam quan cái gì chứ! Em chỉ cần xét tam vi* thôi! "

(* Tam vi chỉ số đo 3 vòng =)) )

Anh không cười nữa, mặt mày nghiêm túc, không chút do dự. Rời khỏi Cục dân chính, tôi đưa tay ra: " Mr. Bu, xin hãy chỉ giáo nhiều hơn! ".

Bàn tay to rộng của anh nắm trọn lấy tay tôi: "Mrs. Bu, xin hãy chỉ giáo nhiều hơn.

010.

Nửa năm trước khi bố của Mr. Bu qua đời, chính là giai đoạn tăm tối nhất trong cuộc đời anh. 

Có một lần đứng ở trạm chờ xe buýt, tôi nhìn thấy biển quảng cáo to đùng: Du lịch Tây Tạng. 

Tôi lập tức gọi điện cho Mr. Bu, " Anh có muốn em cùng anh đi hành hương ở Tây Tạng không? Nghe nói cầu phúc ở đỉnh núi thiêng Kailash linh lắm ".

Hành hương rất nguy hiểm, có biết bao người Ấn Độ khuynh gia bại sản vì muốn đến đỉnh núi thiêng Kailash, cuối cùng tử nạn trên đường hành hương. 

Nhưng lúc đó trong tôi chỉ có một tâm niệm duy nhất " Tôi không muốn để anh một mình ".

Kết quả, tôi lại trở thành gánh nặng của anh. 

Không khí trên cao nguyên khiến tôi khó thở, tim đập nhanh, Mr. Bu cho tôi uống thuốc, trông chừng tôi suốt cả đêm. 

Chúng tôi thuê một phòng trọ chung lạc hậu, đơn sơ, có năm người đàn ông, chỉ mình tôi là phụ nữ. Mr. Bu để tôi nằm ở góc ngoài cùng tay trái, cả đêm nắm chặt tay tôi, bảo vệ cho tôi.

Trên đỉnh núi cao 5000 mét so với mặt nước biển, Mr. Bu quỳ xuống bái lạy thần linh cùng các giáo đồ, sau khi xong xuôi, anh bật khóc.

Mr. Bu nói, " Anh thực sự rất sợ, sợ bố anh sẽ rời xa thế giới này ".

Tôi mãi mãi không bao giờ quên được hình ảnh đó, anh vùi mặt vào lòng bàn tay tôi, tôi ngẩng đầu lên ngắm nhìn trăng sao đang không ngừng rời xuống.

011

Mr. Bu đã tự tay trang trí nội thất cho ngôi nhà đầu tiên thuộc về riêng chúng tôi mà không cần phải thuê công ty thiết kế, chỉ thuê người ta thi công và lắp đạt điện nước.

Phương châm của anh là: Nhà ai người nấy làm.

Chiếc gương treo bên trên bồn rửa mặt cũng là do anh lắp.

Khi đứng trước gương kiểm nghiệm thành quả, tôi mới phát hiện vị trí của nó hoàn toàn phù hợp với chiều cao của tôi, còn soi được cả cổ và vai.

Lúc đó Mr. Bu bước vào đặt tay lên vai tôi.

Qua gương, tôi thấy hình ảnh anh đang khom người xuống, còng cả lưng mới có thể soi hết đầu tóc của mình.

Chiều cao của chúng tôi chênh lệch tới tận hai mươi lăm phân, chiếc gương này chỉ phù hợp với tôi, còn anh muốn soi lại vô cùng vất vả.

Nhìn mặt gương bơ phờ tiều tụy sau nhiều ngày lắp đặt, thiết kế hết cái này đến cái kia của anh, đột nhiên tôi thấy mình muốn khóc.

012.

Người hâm mộ trên Weibo lập cho tôi một nhóm chat, admin của nhóm này có nickname là " Em Gái Fan Girl ".

Hôm sinh nhật Mr. Bu, tôi rủ anh vào nhóm chat cho vui. 

Anh còn chưa nói gì, các tình yêu trong nhóm đã xôn xao gửi tin nhắn thoại, đủ các phiên bản của ca khúc Chúc mừng sinh nhật, sau đó còn nhất loạt hô vang: " Oppa nói gì đi! Oppa nói gì đi! ". 

Mấy dòng chữ đó không ngừng nhảy lên trong nhóm chat. 

Lúc này, Mr. Bu mới điềm nhiên gõ một dòng, " Hình như ngày trước anh từng thu âm giọng nói trên Lichi TV ".

Các tình yêu ngay lập tức dùng biểu tượng dở khóc dở cười. Em Gái Fan Girl nói, "Oppa, là Lichi FM ".

Sau đó, Em Gái Fan Girl nhắn tin riêng cho tôi, " Vụ này có thể khiến chúng em cười suốt năm năm được đấy, oppa lạnh lùng lúc ngây ngô cũng làm cho người ta chết mê chết mệt ".

Có một chuyện mà cô ấy không biết, đó là Mr. Bu thường nói với tôi, " Em phải thường xuyên vào nhóm trò chuyện với các fan. Các bạn ấy đa số còn là học sinh, áp lực học hành rất lớn, thi cử liên miên, bài tập làm mãi không hết, còn có những bạn đang chuẩn bị thi tốt nghiệp, thi đại học. Các bạn ấy cũng mệt mỏi, căng thẳng, hoang mang, cô độc hệt như anh ngày xưa, còn em, lại có thể mang tới niềm vui cho các bạn ấy ".

Từ khóa » Mr Bu Không Phải Idol Của Tôi Wattpad