Ngoảnh Lại Đã Một Đời By 白落梅 - Goodreads
Có thể bạn quan tâm
Jump to ratings and reviews
Want to ReadBuy on AmazonRate this book
Ngoảnh Lại Đã Một Đời
4 people are currently reading

50 people want to read
Lan Chi32 reviews17 followersFollowFollowFebruary 12, 2020Tác giả chọn một lối sống như các vị tao nhân mặc khách xưa, giữa phồn hoa đô thị lại quyết định chọn Giang Nam làm nơi dừng chân. Đây là cuốn tản văn chủ yếu kể về cuộc sống thời thơ ấu một cách đầy hoài niệm những giá trị xưa cũ của tác giả. Tuy nhiên nếu cuốn sách được viết ngắn lại một nửa thì sẽ cô đọng hơn, nhiều ý bị lặp lại nên đọc hơi mệt. Một số quote mà mình thích nhất phải highlight luôn: “Người đến hay đi đều là khách qua đường, cho dù là vợ chồng, mẹ con, cũng có lúc hết duyên. Người chết như đèn tắt, những yêu hận để lại trên thế gian, đều đã không còn nhớ nữa, chẳng qua cũng chỉ là một nấm mồ cô lẻ trên sườn núi, có gì mà buồn bã. Duy chỉ có người sống ngày đêm nhớ nhung, nhiều lần nhớ lại những phân đoạn của quá khứ, buồn đau mãi mãi.” ― Bạch Lạc Mai, Ngoảnh Lại Đã Một Đời“Cả đời có quá nhiều gặp gỡ, vô số tương phùng, nhưng có thể tụ hội với nhau cũng chỉ có mấy người. Tình ý trên thế gian giống như nước trong gió mát, không cần phải dễ dàng hứa hẹn, cũng chớ nên buông lời yêu hận. Bao nhiêu mối tri giao, thanh đạm thì mới có thể giữ lâu bền, tuỳ duyên cũng có thể tự tại.” ― Bạch Lạc Mai, Ngoảnh Lại Đã Một ĐờiPs: btw dạo này mới xem xong một bộ xuyên không của Trung Quốc, tựa là Mộng hồi Đại Thanh và bị mê cái ost. Vừa đọc vừa nghe ost phim cổ trang nó thấm gì đâu.
Nguyet Minh261 reviews150 followersFollowFollowAugust 6, 2025 “Ngoảnh lại đã một đời” của Bạch Lạc Mai như thể một cuốn sách mà khi chạm tay vào đã nghe mùi thời gian. Không ồn ào hay vội vã, chỉ khẽ mở ra một ô cửa nhỏ để hương hoa nhài buổi sớm tràn vào, để bóng dáng bà ngoại chậm rãi bước ra từ ký ức, để những mùa hoa sen, hoa mai, những buổi chợ quê và bữa cơm gạo mới hiện lên như vừa hôm qua. Đọc sách giống như ngồi lại thật lâu bên một ấm trà nóng, nghe tiếng gió luồn qua khóm tre, và để cho những điều đơn sơ mộc mạc neo đậu xuống tâm hồn.Những bông hoa nhài buổi sớm đem pha trà, cài lên tóc hay xâu thành chuỗi vòng vẫn gợi về hình ảnh bà ngoại với tuổi già ập đến, khi bà khẽ nói “thế gian này đã không còn người nào, việc nào khiến bà nhung nhớ cả”. Thế nhưng, với cô cháu gái, ký ức về hoa nhài chưa từng phai, để dù ngụ cư nơi đâu, cô vẫn trồng một khóm hoa nhài cho hương thơm sớm mai đánh thức mình. Cô cũng yêu vẻ đẹp của hoa sen – loài hoa gần gũi trong các thảo mộc nhân gian, “vừa như ẩn sĩ, vừa như giai nhân, vừa như nhà tu hành phổ độ chúng sinh, biết nghe gió, ngắm mưa và say cùng trăng.” Chỉ khi sống giữa vẻ đẹp giản dị, mộc mạc, bình yên của thiên nhiên và hoa cỏ, tâm tình mới vui trọn một ngày. Nhiều khi, để tránh né sự ồn ào, cô sẵn sàng bỏ lỡ muôn vàn phong cảnh của thế gian chỉ để bầu bạn cùng một cây hoa, trò chuyện với vầng trăng sáng.Những trang văn man mác hương vị tuổi thơ, quê nhà và những miền đất đã từng sống, nơi bà ngoại là hình ảnh xuyên suốt vừa đầy thương nhớ vừa trân trọng. Những loài hoa mộc mạc chân quê, khóm măng tre, vườn rau, ngôi nhà cổ… khơi lại ký ức sâu đậm về gia đình. Chính những điều dung dị ấy đã nuôi dưỡng tâm tư một cô gái để khi trưởng thành và bôn ba khắp chốn, vẫn không ngừng ngoái lại và biết ơn. Cả những điều ma mị, tâm linh cũng góp phần vào ký ức ấy như một mảnh ghép không thể thiếu.Kinh Tạp A Hàm viết “Có nhân có duyên tụ hội thế gian, có nhân có duyên thế gian tụ hội. Có nhân có duyên diệt thế gian, có nhân có duyên thế gian diệt.” Và trong đời cô, những nhân duyên ấy không chỉ là con người, mà còn là bốn mùa Xuân Hạ Thu Đông, là những phiên chợ quê và những bữa cơm ấm gạo mới. Cô yêu hoa mai đến mức gọi đó là “cố hương của tâm hồn”, luôn mộng tưởng về những tháng ngày xưa cũ, bởi “tất cả những người và việc tôi đã gặp đều không chất phác giản đơn như nhà nông làng quê”.Có những lời nhắc nhở được đặt giữa trang như một khoảng dừng cho chúng ta thẩm thấu: “Đừng trách gặp gỡ quá muộn, cả đời này, trong thời gian thích hợp, sẽ gặp được người thích hợp. Có những bỏ lỡ đẹp đẽ, còn hơn cả tương phùng nhạt nhẽo.” Và rồi, ta nhận ra phong cảnh đẹp nhất không phải ở phương xa, mà ở năm xưa, chính là nơi những hoài niệm vẫn còn nguyên hương, nguyên sắc.Tác giả sống trong hoài niệm cũ và man mác buồn của hiện tại, không hẳn là tiếc nuối quá khứ, mà bởi chính những ký ức ấy đã thêu dệt nên tận cùng của nội tâm. Tình yêu nhân tình thế thái nhường bước cho tình yêu thiên nhiên, cho những trải nghiệm trong trẻo và sâu lắng với đất trời suốt một đời người. Gấp sách lại, lòng đọng lại một nỗi buồn đẹp, và biết đâu, đến một ngày, chính ta hay một ai đó cũng sẽ bước chân lên, để thoát khỏi mọi ái luyến trần gian, mọi tranh giành hơn thua, mà trở về với sự an nhiên vĩnh cửu.
Lam63 reviewsFollowFollowOctober 2, 2022- **Quyển thứ nhất: Trúc xao tiếng gái giặt, sen động mái thuyền chài** Mỗi loài hoa cỏ đều có linh hồn, từ mấy cành hoa nhài còn đẫm hơi sương đến đôi vạt cỏ bèo dạt theo non nước, tứ cố vô thân. Vào mỗi giai đoạn trong đời, nếu như có thể có một loài hoa cỏ bầu bạn bên mình đi qua vô số ngày đêm thì thật may mắn biết bao. Vươn tay hái một cành nhài, nhớ lại thuở ấu thơ dành dành nở khắp núi, chiêm nghiệm nhân gian ấm lạnh như bèo, gửi gắm thiện duyên vào cành sen dưới chân Phật. - **Quyển thứ hai: Dựng nhà chốn nhân gian, không ngựa xe huyên náo** Dù là người trời sinh lạnh nhạt, cũng không tránh khỏi tình thân trói buộc cả đời. Rõ ràng tác giả đang kể về người thân của cô, người đọc lại như nhìn thấy được người thân của chính mình. Bà ngoại nấu một bàn đầy món ngon, may quần vá áo chờ con cháu trở về. Mẹ cũng là lần đầu làm mẹ, mẹ cũng là con gái cưng của ông bà, nhưng mà việc mẹ làm tốt nhất cũng chính là làm mẹ. Đọc đến một đoạn trong mục "Nhà cổ": "Thường ngày ông ngoại hay nói một câu đó là, cây ngay không sợ chết đứng. Ông nói sơn thần yêu quái cũng lương thiện, nếu như con không xâm phạm đến chúng, thì không có gì phải sợ." Đọc đến đây tự dưng khựng lại, bởi nhớ ra ông ngoại mình cũng từng nói câu tương tự. Bôn ba thật xa, trải qua thật nhiều, đến khi nhìn lại, kí ức rõ ràng nhất chỉ còn là những ngày cùng ông ngoại trông quán, ông nằm trên ghế bố còn mình ngồi cạnh tìm chuyện để nói với ông, nghe ông dạy *"tri túc tiện túc đãi túc hà thời túc"*. Bao bận phong ba, nhìn lại chẳng còn gì, chỉ mong ông bà bình an. - **Quyển thứ ba: Chỉ nguyện người trường cửu, ngàn dặm dưới trăng thâu** Đón Tết, họp chợ, ủ rượu, hái thuốc, hương lúa. Tất thảy đều là những phong tục, hoạt động ở miền quê ngày trước, rõ ràng chẳng có chút liên hệ với mình, vậy mà đọc vào lại thấy quen thuộc như phong cảnh đang diễn ra trước mắt. Đọc đến chương này mới thật sự thấu cái gọi là "tản văn" trong văn Bạch Lạc Mai, thật sự chỉ là pha một ấm trà thô, cắm một bình hoa dại, ngồi kể lại chuyện xưa. Không cảm khái, không oán than, trong cái lạnh nhạt tìm được tình cảm dạt dào, trong vẻ hững hờ thấy được tâm tình sâu đậm. - **Quyển thứ tư: Núi vắng người đi xa, quay đầu hoa mai rụng** Những người rời khỏi cố hương, lưu lạc đất khách, cơ bản đều chỉ có thể báo hỉ không thể báo sầu. Khi còn trẻ hùng tâm tráng chí muốn du ngoạn bốn phương, đến lúc trưởng thành lại phát hiện chỉ có thể tứ cố vô thân, ngoảnh đầu nhìn lại chẳng còn ai thân thuộc. Một đời đã định hợp tan vô số, cho dù là tình thân sâu đậm nhất kiếp này cũng không ngăn cản được bước chân ra đi. Quay lưng cất bước mà không dám nhìn lại vẻ buồn thương không nỡ của cha mẹ, chỉ có thể giả vờ như bản thân đang vui vẻ lên đường. "Con đi khỏi, đừng vấn vương". Một đời dài như vậy, có ai chưa từng làm một "thiên nhai cô hồng, vô căn hành khách" chứ. - **Quyển thứ năm: Núi sông luôn tĩnh lặng, người việc vẫn thong dong** Có một tiệm trà nhỏ, mở tại miền sông nước Giang Nam. Trong tiệm bài trí đơn giản, mấy món vật cũ có linh tính yên lặng trang trí một góc phòng. Khách đến chơi ngắm được một bình hoa còn đẫm sương sớm, uống được một ly trà ấm đậm vị, lúc đầu thấy đắng nghét, sau hồi lại ngẫm được vị ngọt ngào. "Dưới ánh nắng lười biếng ban chiều, uống một chén trà, uống đến không còn mùi vị; nghe một khúc ca, nghe đến không còn giai điệu; đọc một cuốn sách, đọc đến không còn chữ; yêu một người, yêu đến mức không còn trái tim." Ở cái thời đại này mà vẫn còn có duyên gặp gỡ một tiệm trà phong nhã đến vậy, dẫu chỉ tồn tại trên trang giấy, cũng mang theo một mối duyên phận dài lâu. - **Quyển thứ sáu: Núi lặng như viễn cổ, ngày dài tựa một năm** Đây là một chương sách tràn đầy tiên khí và thiền tính: Nghe mưa, mây trôi, trăng trên núi, nước thu, tuyết trên sân, suối rừng. Ấy vậy mà đọc xong gấp sách lại, vấn vương nhất lại là đôi dòng kể về người hàng xóm làm nghề đan sọt thúng tre năm xưa. Ông ấy không có gia đình, sống độc thân, thường ngày chỉ làm một người ngốc nghếch thô kệch, đến khi chết đi cũng là im lìm chiếc bóng. Chắc ông vĩnh viễn cũng không biết cuộc đời giản dị đến mờ mịt của mình lại là kí ức khó quên thuộc về làng quê xưa cũ của cô bé gái nhà hàng xóm sau này lớn lên trở thành nhà văn, rồi sự tồn tại mong manh như khói ấy lại lay động được đến một độc giả ở cách ông một khoảng thời không xa vời vợi. "Có người nói, ông ấy đã đi một chuyến uổng phí trên cõi người, chưa từng nếm trải tình sầu yêu hận, chẳng qua chỉ là phong cảnh của người khác, làm tấm phông nền có cũng được, mà không cũng chẳng sao. Nhưng mỗi lần tôi nhớ lại làng quê xa xôi ấy, trước sau vẫn luôn ghi nhớ từng có một người như thế, đã từng tồn tại một cách nhỏ nhoi, hèn mọn, cô độc mà khổ sở." Sau khi đọc xong Romancing Mister Bridgerton hồi tháng hai, đã hơn hai tháng rồi mình mới đọc sách lại. Lúc đầu mình định đọc ebook quyển Sự an ủi của triết học, nhưng rồi lại có cảm giác muốn đọc sách giấy, hơn nữa cũng đã lâu rồi không đọc sách cô Mai, mình cũng cảm thấy dạo này bản thân khô khan quá, nên đổi ý lấy quyển này ra đọc. Trong lúc đọc, nhận ra bản thân sẽ không bao giờ đạt được đến cảnh giới giác ngộ thiền ý như cô Mai. Thôi thì bình lặng làm một độc giả trung thành, đôi lúc cuộc sống khô khan và mệt mỏi quá, có được một quyển sách của cô bên cạnh bầu bạn là tốt rồi. "Thế sự luôn đổi thay, đã từng khao khát đi thật xa, ngắm đủ mọi phong cảnh thế gian, đến cuối cùng lại được ban cho vận mệnh trôi nổi như bèo dạt. [...] Lúc ban đầu cuộc sống đem lại cho ta biết bao tưởng tượng tươi đẹp, thời gian lâu dần, mới biết rằng đời người có chỗ nào không phải là hồng trần đâu."This entire review has been hidden because of spoilers.Show full review
Nguyễn Thanh HằngAuthor 4 books107 followersFollowFollowJanuary 16, 2025Quyển tản văn gồm 6 phần, đọc như thấy nước chảy mây trôi qua cuộc đời của bao người, trong đó có cả tác giả. Những hoài niệm, những câu chuyện cổ, những bóng người xưa,… đều lần lượt đi qua bốn mùa trong từng chi tiết, hoa cỏ, mây trời, bóng nước,… Bạch Lạc Mai có văn phong chậm rãi nhã nhặn, dùng nhiều kinh điển Phật giáo, viết về thiền ý,… nhưng rồi vẫn là hoài dừng chân trong quá khứ, không thể bước ra những mảnh truyện đau buồn tuyệt vọng, bù lại tạo ra được không gian bảng lảng đầy ý thiền để vơi dịu đi những nỗi niềm còn chưa nói ra được hết. Mình chấm 3,7/5 cho văn hay, nội dung phong phú và tao nhã, chỉ mong tác giả ngoài đời thật có được cuộc sống giản đơn, đừng “vứt bỏ hiện tại” mà phí hoài vẻ đẹp trước mắt, sẽ vui vẻ với sự tinh khiết nhận được dù tháng năm đã bị bào mòn.
_thuyduong_7 reviewsFollowFollowMarch 25, 2020Sách kể hồi ức của tác giả về một tuổi thơ xa vãn, có những hạnh phúc và có cả những nuối tiếc về một thời xưa cũ không thể níu kéo.Tuy nhiên, nhiều đoạn còn lặp, văn chương hay, bình đạm nhưng cả sách lại có phần lê thê, nhiều lúc đọc đâm ra mệt mỏi.
Want to ReadBuy on AmazonRate this book
Ngoảnh Lại Đã Một Đời白落梅, Lục Bích (Translator)
3.96Want to ReadBuy on AmazonRate this book“Đời người trăm năm, qua đi vội vã, bao nhiêu phong cảnh đợi bạn đến chiêm ngưỡng, bao nhiêu câu chuyện đợi bạn đến lấp đầy. Những gặp gỡ, truy cầu, được mất trong hành trình, đều là tu hành. Tuế nguyệt dần dần qua đi, lúc như vô tình, lúc lại như hữu ý, không cố chấp đối với mọi việc, thì sẽ không vui quá hóa nhàm, buồn quá thành tuyệt vọng. Đời người giống như là chèo thuyền trên sóng khơi, nên giữ vững nội tâm, mới có thể thong dong điềm tĩnh, từ gấp gáp đến chậm rãi, từ ồn ã đến yên ả.”318 pages, Hardcover
Published June 1, 2019
Book details & editionsAbout the author

白落梅
61 books38 followersFollowFollowBạch Lạc Mai tên thật là Tư Trí Tuệ, sống ở Giang Nam, đơn giản tự chủ, tâm như lan thảo, văn chương thanh đạm.Những tác phẩm đã xuất bản:- Hết thảy gặp gỡ trên thế gian đều là cửu biệt trùng phùng, - Hận không gặp nhau khi chưa xuống tóc, - Gió Tây thổi biết bao nhiêu hận, thổi chẳng tan nét mày cong,- Gặp gỡ nơi hồng trần sâu nhất, - Nếu em bình an, đó là ngày nắng, - Bởi vì thấu hiểu, cho nên từ biRatings & Reviews
What do you think?Rate this bookWrite a ReviewFriends & Following
Create a free account to discover what your friends think of this book!Community Reviews
3.965 stars9 (37%)4 stars9 (37%)3 stars3 (12%)2 stars2 (8%)1 star1 (4%)Search review textFiltersTiếng ViệtDisplaying 1 - 6 of 6 reviews
Lan Chi32 reviews17 followersFollowFollowFebruary 12, 2020Tác giả chọn một lối sống như các vị tao nhân mặc khách xưa, giữa phồn hoa đô thị lại quyết định chọn Giang Nam làm nơi dừng chân. Đây là cuốn tản văn chủ yếu kể về cuộc sống thời thơ ấu một cách đầy hoài niệm những giá trị xưa cũ của tác giả. Tuy nhiên nếu cuốn sách được viết ngắn lại một nửa thì sẽ cô đọng hơn, nhiều ý bị lặp lại nên đọc hơi mệt. Một số quote mà mình thích nhất phải highlight luôn: “Người đến hay đi đều là khách qua đường, cho dù là vợ chồng, mẹ con, cũng có lúc hết duyên. Người chết như đèn tắt, những yêu hận để lại trên thế gian, đều đã không còn nhớ nữa, chẳng qua cũng chỉ là một nấm mồ cô lẻ trên sườn núi, có gì mà buồn bã. Duy chỉ có người sống ngày đêm nhớ nhung, nhiều lần nhớ lại những phân đoạn của quá khứ, buồn đau mãi mãi.” ― Bạch Lạc Mai, Ngoảnh Lại Đã Một Đời“Cả đời có quá nhiều gặp gỡ, vô số tương phùng, nhưng có thể tụ hội với nhau cũng chỉ có mấy người. Tình ý trên thế gian giống như nước trong gió mát, không cần phải dễ dàng hứa hẹn, cũng chớ nên buông lời yêu hận. Bao nhiêu mối tri giao, thanh đạm thì mới có thể giữ lâu bền, tuỳ duyên cũng có thể tự tại.” ― Bạch Lạc Mai, Ngoảnh Lại Đã Một ĐờiPs: btw dạo này mới xem xong một bộ xuyên không của Trung Quốc, tựa là Mộng hồi Đại Thanh và bị mê cái ost. Vừa đọc vừa nghe ost phim cổ trang nó thấm gì đâu.
Nguyet Minh261 reviews150 followersFollowFollowAugust 6, 2025 “Ngoảnh lại đã một đời” của Bạch Lạc Mai như thể một cuốn sách mà khi chạm tay vào đã nghe mùi thời gian. Không ồn ào hay vội vã, chỉ khẽ mở ra một ô cửa nhỏ để hương hoa nhài buổi sớm tràn vào, để bóng dáng bà ngoại chậm rãi bước ra từ ký ức, để những mùa hoa sen, hoa mai, những buổi chợ quê và bữa cơm gạo mới hiện lên như vừa hôm qua. Đọc sách giống như ngồi lại thật lâu bên một ấm trà nóng, nghe tiếng gió luồn qua khóm tre, và để cho những điều đơn sơ mộc mạc neo đậu xuống tâm hồn.Những bông hoa nhài buổi sớm đem pha trà, cài lên tóc hay xâu thành chuỗi vòng vẫn gợi về hình ảnh bà ngoại với tuổi già ập đến, khi bà khẽ nói “thế gian này đã không còn người nào, việc nào khiến bà nhung nhớ cả”. Thế nhưng, với cô cháu gái, ký ức về hoa nhài chưa từng phai, để dù ngụ cư nơi đâu, cô vẫn trồng một khóm hoa nhài cho hương thơm sớm mai đánh thức mình. Cô cũng yêu vẻ đẹp của hoa sen – loài hoa gần gũi trong các thảo mộc nhân gian, “vừa như ẩn sĩ, vừa như giai nhân, vừa như nhà tu hành phổ độ chúng sinh, biết nghe gió, ngắm mưa và say cùng trăng.” Chỉ khi sống giữa vẻ đẹp giản dị, mộc mạc, bình yên của thiên nhiên và hoa cỏ, tâm tình mới vui trọn một ngày. Nhiều khi, để tránh né sự ồn ào, cô sẵn sàng bỏ lỡ muôn vàn phong cảnh của thế gian chỉ để bầu bạn cùng một cây hoa, trò chuyện với vầng trăng sáng.Những trang văn man mác hương vị tuổi thơ, quê nhà và những miền đất đã từng sống, nơi bà ngoại là hình ảnh xuyên suốt vừa đầy thương nhớ vừa trân trọng. Những loài hoa mộc mạc chân quê, khóm măng tre, vườn rau, ngôi nhà cổ… khơi lại ký ức sâu đậm về gia đình. Chính những điều dung dị ấy đã nuôi dưỡng tâm tư một cô gái để khi trưởng thành và bôn ba khắp chốn, vẫn không ngừng ngoái lại và biết ơn. Cả những điều ma mị, tâm linh cũng góp phần vào ký ức ấy như một mảnh ghép không thể thiếu.Kinh Tạp A Hàm viết “Có nhân có duyên tụ hội thế gian, có nhân có duyên thế gian tụ hội. Có nhân có duyên diệt thế gian, có nhân có duyên thế gian diệt.” Và trong đời cô, những nhân duyên ấy không chỉ là con người, mà còn là bốn mùa Xuân Hạ Thu Đông, là những phiên chợ quê và những bữa cơm ấm gạo mới. Cô yêu hoa mai đến mức gọi đó là “cố hương của tâm hồn”, luôn mộng tưởng về những tháng ngày xưa cũ, bởi “tất cả những người và việc tôi đã gặp đều không chất phác giản đơn như nhà nông làng quê”.Có những lời nhắc nhở được đặt giữa trang như một khoảng dừng cho chúng ta thẩm thấu: “Đừng trách gặp gỡ quá muộn, cả đời này, trong thời gian thích hợp, sẽ gặp được người thích hợp. Có những bỏ lỡ đẹp đẽ, còn hơn cả tương phùng nhạt nhẽo.” Và rồi, ta nhận ra phong cảnh đẹp nhất không phải ở phương xa, mà ở năm xưa, chính là nơi những hoài niệm vẫn còn nguyên hương, nguyên sắc.Tác giả sống trong hoài niệm cũ và man mác buồn của hiện tại, không hẳn là tiếc nuối quá khứ, mà bởi chính những ký ức ấy đã thêu dệt nên tận cùng của nội tâm. Tình yêu nhân tình thế thái nhường bước cho tình yêu thiên nhiên, cho những trải nghiệm trong trẻo và sâu lắng với đất trời suốt một đời người. Gấp sách lại, lòng đọng lại một nỗi buồn đẹp, và biết đâu, đến một ngày, chính ta hay một ai đó cũng sẽ bước chân lên, để thoát khỏi mọi ái luyến trần gian, mọi tranh giành hơn thua, mà trở về với sự an nhiên vĩnh cửu.- phóng-sự-du-ký-tản-văn-tuỳ-búttác-giả-trung-quốc
- ngoảnh-lại-đã-một-đời
Lam63 reviewsFollowFollowOctober 2, 2022- **Quyển thứ nhất: Trúc xao tiếng gái giặt, sen động mái thuyền chài** Mỗi loài hoa cỏ đều có linh hồn, từ mấy cành hoa nhài còn đẫm hơi sương đến đôi vạt cỏ bèo dạt theo non nước, tứ cố vô thân. Vào mỗi giai đoạn trong đời, nếu như có thể có một loài hoa cỏ bầu bạn bên mình đi qua vô số ngày đêm thì thật may mắn biết bao. Vươn tay hái một cành nhài, nhớ lại thuở ấu thơ dành dành nở khắp núi, chiêm nghiệm nhân gian ấm lạnh như bèo, gửi gắm thiện duyên vào cành sen dưới chân Phật. - **Quyển thứ hai: Dựng nhà chốn nhân gian, không ngựa xe huyên náo** Dù là người trời sinh lạnh nhạt, cũng không tránh khỏi tình thân trói buộc cả đời. Rõ ràng tác giả đang kể về người thân của cô, người đọc lại như nhìn thấy được người thân của chính mình. Bà ngoại nấu một bàn đầy món ngon, may quần vá áo chờ con cháu trở về. Mẹ cũng là lần đầu làm mẹ, mẹ cũng là con gái cưng của ông bà, nhưng mà việc mẹ làm tốt nhất cũng chính là làm mẹ. Đọc đến một đoạn trong mục "Nhà cổ": "Thường ngày ông ngoại hay nói một câu đó là, cây ngay không sợ chết đứng. Ông nói sơn thần yêu quái cũng lương thiện, nếu như con không xâm phạm đến chúng, thì không có gì phải sợ." Đọc đến đây tự dưng khựng lại, bởi nhớ ra ông ngoại mình cũng từng nói câu tương tự. Bôn ba thật xa, trải qua thật nhiều, đến khi nhìn lại, kí ức rõ ràng nhất chỉ còn là những ngày cùng ông ngoại trông quán, ông nằm trên ghế bố còn mình ngồi cạnh tìm chuyện để nói với ông, nghe ông dạy *"tri túc tiện túc đãi túc hà thời túc"*. Bao bận phong ba, nhìn lại chẳng còn gì, chỉ mong ông bà bình an. - **Quyển thứ ba: Chỉ nguyện người trường cửu, ngàn dặm dưới trăng thâu** Đón Tết, họp chợ, ủ rượu, hái thuốc, hương lúa. Tất thảy đều là những phong tục, hoạt động ở miền quê ngày trước, rõ ràng chẳng có chút liên hệ với mình, vậy mà đọc vào lại thấy quen thuộc như phong cảnh đang diễn ra trước mắt. Đọc đến chương này mới thật sự thấu cái gọi là "tản văn" trong văn Bạch Lạc Mai, thật sự chỉ là pha một ấm trà thô, cắm một bình hoa dại, ngồi kể lại chuyện xưa. Không cảm khái, không oán than, trong cái lạnh nhạt tìm được tình cảm dạt dào, trong vẻ hững hờ thấy được tâm tình sâu đậm. - **Quyển thứ tư: Núi vắng người đi xa, quay đầu hoa mai rụng** Những người rời khỏi cố hương, lưu lạc đất khách, cơ bản đều chỉ có thể báo hỉ không thể báo sầu. Khi còn trẻ hùng tâm tráng chí muốn du ngoạn bốn phương, đến lúc trưởng thành lại phát hiện chỉ có thể tứ cố vô thân, ngoảnh đầu nhìn lại chẳng còn ai thân thuộc. Một đời đã định hợp tan vô số, cho dù là tình thân sâu đậm nhất kiếp này cũng không ngăn cản được bước chân ra đi. Quay lưng cất bước mà không dám nhìn lại vẻ buồn thương không nỡ của cha mẹ, chỉ có thể giả vờ như bản thân đang vui vẻ lên đường. "Con đi khỏi, đừng vấn vương". Một đời dài như vậy, có ai chưa từng làm một "thiên nhai cô hồng, vô căn hành khách" chứ. - **Quyển thứ năm: Núi sông luôn tĩnh lặng, người việc vẫn thong dong** Có một tiệm trà nhỏ, mở tại miền sông nước Giang Nam. Trong tiệm bài trí đơn giản, mấy món vật cũ có linh tính yên lặng trang trí một góc phòng. Khách đến chơi ngắm được một bình hoa còn đẫm sương sớm, uống được một ly trà ấm đậm vị, lúc đầu thấy đắng nghét, sau hồi lại ngẫm được vị ngọt ngào. "Dưới ánh nắng lười biếng ban chiều, uống một chén trà, uống đến không còn mùi vị; nghe một khúc ca, nghe đến không còn giai điệu; đọc một cuốn sách, đọc đến không còn chữ; yêu một người, yêu đến mức không còn trái tim." Ở cái thời đại này mà vẫn còn có duyên gặp gỡ một tiệm trà phong nhã đến vậy, dẫu chỉ tồn tại trên trang giấy, cũng mang theo một mối duyên phận dài lâu. - **Quyển thứ sáu: Núi lặng như viễn cổ, ngày dài tựa một năm** Đây là một chương sách tràn đầy tiên khí và thiền tính: Nghe mưa, mây trôi, trăng trên núi, nước thu, tuyết trên sân, suối rừng. Ấy vậy mà đọc xong gấp sách lại, vấn vương nhất lại là đôi dòng kể về người hàng xóm làm nghề đan sọt thúng tre năm xưa. Ông ấy không có gia đình, sống độc thân, thường ngày chỉ làm một người ngốc nghếch thô kệch, đến khi chết đi cũng là im lìm chiếc bóng. Chắc ông vĩnh viễn cũng không biết cuộc đời giản dị đến mờ mịt của mình lại là kí ức khó quên thuộc về làng quê xưa cũ của cô bé gái nhà hàng xóm sau này lớn lên trở thành nhà văn, rồi sự tồn tại mong manh như khói ấy lại lay động được đến một độc giả ở cách ông một khoảng thời không xa vời vợi. "Có người nói, ông ấy đã đi một chuyến uổng phí trên cõi người, chưa từng nếm trải tình sầu yêu hận, chẳng qua chỉ là phong cảnh của người khác, làm tấm phông nền có cũng được, mà không cũng chẳng sao. Nhưng mỗi lần tôi nhớ lại làng quê xa xôi ấy, trước sau vẫn luôn ghi nhớ từng có một người như thế, đã từng tồn tại một cách nhỏ nhoi, hèn mọn, cô độc mà khổ sở." Sau khi đọc xong Romancing Mister Bridgerton hồi tháng hai, đã hơn hai tháng rồi mình mới đọc sách lại. Lúc đầu mình định đọc ebook quyển Sự an ủi của triết học, nhưng rồi lại có cảm giác muốn đọc sách giấy, hơn nữa cũng đã lâu rồi không đọc sách cô Mai, mình cũng cảm thấy dạo này bản thân khô khan quá, nên đổi ý lấy quyển này ra đọc. Trong lúc đọc, nhận ra bản thân sẽ không bao giờ đạt được đến cảnh giới giác ngộ thiền ý như cô Mai. Thôi thì bình lặng làm một độc giả trung thành, đôi lúc cuộc sống khô khan và mệt mỏi quá, có được một quyển sách của cô bên cạnh bầu bạn là tốt rồi. "Thế sự luôn đổi thay, đã từng khao khát đi thật xa, ngắm đủ mọi phong cảnh thế gian, đến cuối cùng lại được ban cho vận mệnh trôi nổi như bèo dạt. [...] Lúc ban đầu cuộc sống đem lại cho ta biết bao tưởng tượng tươi đẹp, thời gian lâu dần, mới biết rằng đời người có chỗ nào không phải là hồng trần đâu."This entire review has been hidden because of spoilers.Show full review- favoritephysical
Nguyễn Thanh HằngAuthor 4 books107 followersFollowFollowJanuary 16, 2025Quyển tản văn gồm 6 phần, đọc như thấy nước chảy mây trôi qua cuộc đời của bao người, trong đó có cả tác giả. Những hoài niệm, những câu chuyện cổ, những bóng người xưa,… đều lần lượt đi qua bốn mùa trong từng chi tiết, hoa cỏ, mây trời, bóng nước,… Bạch Lạc Mai có văn phong chậm rãi nhã nhặn, dùng nhiều kinh điển Phật giáo, viết về thiền ý,… nhưng rồi vẫn là hoài dừng chân trong quá khứ, không thể bước ra những mảnh truyện đau buồn tuyệt vọng, bù lại tạo ra được không gian bảng lảng đầy ý thiền để vơi dịu đi những nỗi niềm còn chưa nói ra được hết. Mình chấm 3,7/5 cho văn hay, nội dung phong phú và tao nhã, chỉ mong tác giả ngoài đời thật có được cuộc sống giản đơn, đừng “vứt bỏ hiện tại” mà phí hoài vẻ đẹp trước mắt, sẽ vui vẻ với sự tinh khiết nhận được dù tháng năm đã bị bào mòn.- bộ-bạch-lạc-maicts-cẩm-phong-booksnxb-hà-nội ...more
_thuyduong_7 reviewsFollowFollowMarch 25, 2020Sách kể hồi ức của tác giả về một tuổi thơ xa vãn, có những hạnh phúc và có cả những nuối tiếc về một thời xưa cũ không thể níu kéo.Tuy nhiên, nhiều đoạn còn lặp, văn chương hay, bình đạm nhưng cả sách lại có phần lê thê, nhiều lúc đọc đâm ra mệt mỏi.- 2020
Join the discussion
2quotesStarta discussionAska questionCan't find what you're looking for?
Get help and learn more about the design.Help centerTừ khóa » đọc Sách Ngoảnh Lại đã Một đời
-
[Review Sách] “Ngoảnh Lại Đã Một Đời”: Bạn Có Bao Giờ Thử Tạm ...
-
Ngoảnh Lại đã Một đời [Review Sách, Tải Sách, Ebook, Pdf]
-
Ngoảnh Lại Đã Một Đời - Sách Hay Mỗi Ngày
-
Ngoảnh Lại Đã Một Đời - Truyện Ngôn Tình
-
Download Sách Ngoảnh Lại Đã Một Đời
-
Truyện Ngoảnh Lại Đã Một Đời - FAHASA.COM
-
Tải Về Ngoảnh Lại Đã Một Đời (Bìa Cứng) MOBI
-
[Review Sách] “Ngoảnh Lại Đã Một... - Bookademy - Facebook
-
Ngoảnh Lại Đã Một Đời Ebook PDF/EPUB/PRC - Web Sách
-
[Trích Sách] “Ngoảnh Lại Đã Một Đời”: Tùy Duyên Là Đẹp Đẽ, Bình ...
-
Sách - Ngoảnh Lại đã Một đời | Shopee Việt Nam
-
Ngoảnh Lại Đã Một Đời - Ham Học