"Nhớ Bản Sương Giăng…đất đã Hóa Tâm Hồn" - Ngữ Văn 12

Dàn ý

1. Mở bài

- Giới thiệu tác giả Chế Lan Viên

- Giới thiệu bài thơ Tiếng hát con tàu

- Dẫn dắt vấn đề cần nghị luận, trích thơ

2. Thân bài

* Vị trí đoạn thơ

Tình cảm gắn bó con người với một vùng đất:

- Nổi nhớ Tây Bắc choán đầy cả cõi nhớ mênh mang:

+ Nỗi nhớ cảnh sắc núi rừng Tây Bắc:

Nhớ bản sương giăng, nhớ đèo mây phủ

Nơi nao qua, lòng lại chẳng yêu thương?

Nghệ thuật tiểu đối (Nhớ bản sương giăng >< Nhớ đèo mây phủ), nghệ thuật điệp cách quãng (nhớ… nhớ) và câu hỏi tu từ "nơi nao qua, lòng lại chẳng yêu thương?”.

+ Hai câu thơ tiếp theo là một sự khám phá, chiêm nghiệm ra một chân lí phổ quát của tình cảm, của đời sống tâm hồn của con người:

Khi ta ở, chỉ là nơi đất ở

        Khi ta đi, đất đã hóa tám hồn!

Nghệ thuật nhân hóa, điệp từ và tương phản: ukhi ta ở >< khi ta đi”, “đất ở >< đất đã hóa tâm hồn”.

3. Kết bài

- Khái quát, mở rộng vấn đề

Từ khóa » Bài Thơ Khi Ta ở Chỉ Là Nơi đất ở