Nhỏ Dễ Thương, Em Rớt Tóc Giả Kìa. - Chương 34 - Wattpad

Vân Tri ngơ ngẩn rất lâu, tận đến khi Lộ Tinh Minh đi về phía mình, cô mới thu ánh mắt về, đầu ngón tay ngượng ngùng gãi gãi lên khuôn mặt nóng bừng: “Lộ thí chủ vẫn chưa về à?”Lộ Tinh Minh không trả lời ngay, mà nhìn chằm chằm vào lòng bàn tay cô.Vân Tri sửng sốt một lúc, mới mở tay ra, “Không đau đâu.”Bàn tay cô quá nhỏ, vết đỏ vì bị siết vẫn chưa tan hết, mà nằm ngang ở lòng bàn tay. Vân Tri không cảm thấy đau, chỉ cảm thấy nóng rát, nhưng sau khi thổi thì đỡ hơn nhiều rồi.Ánh mắt thiếu niên u ám.Trong đầu hiện ra dáng vẻ cô tự thổi lòng bàn tay của mình ban nãy.Vừa ngốc lại vừa ngọt.Nhưng cũng làm người khác đau lòng.Mặt Lộ Tinh Minh là vẻ thản nhiên, không hề lộ ra tâm tư nhỏ của mình với Vân Tri. Cậu im lặng không nói gì, chỉ đi bên cạnh cô gái.Cậu rất cao, chân lại dài, vì muốn lựa ý hùa theo với Vân Tri mà cậu cố tình đi chậm lại.“Bạn…” Lộ Tinh Minh mở miệng, muốn nói lại thôi.“Bạn rất thiếu tiền à?” Cậu hỏi.Vân Tri cũng không chọn giấu giếm, chung quy thì cái thứ như nghèo khó cũng chẳng gạt được ai, vì thế cô gật đầu, “Tớ muốn tự kiếm tiền học phí cho học kỳ sau, và học phí lên đại học nữa.”Ý chí mạnh mẽ.Lộ Tinh Minh cười hừ: “Bạn còn rất có chí khí nhỉ.”Vân Tri nâng cằm lên, vẻ mặt kiên định: “Sư phụ tớ nói, đá xem hoa văn núi xem mạch, người xem chí khí cây xem tài. Tớ muốn dựa vào bản thân để tự kiếm ra tiền.”Lúc nói lời này, trong đôi mắt cô lấp lánh ánh sáng.Sau đó Vân Tri nhìn về phía Lộ Tinh Minh, trên khuôn mặt là vẻ sùng bái không thèm che giấu: “Nếu tớ thông minh và giỏi giang như Lộ thí chủ, chắc chắn sẽ không cần lao lực kiếm 300 tệ kia như vậy.”Trước đây sư phụ từng nói: Bên ngoài bầu trời có bầu trời khác, người tài có người tài hơn, mà người thông minh thì chiếm đại đa số. Ông bảo cô cứ giữ vững cái tâm ban đầu, đừng đua đòi với người khác.Vân Tri vốn không quá để lời này ở trong lòng.Mãi đến khi gặp Lộ Tinh Minh.Ở trong mắt Vân Tri, Lộ Tinh Minh chính là người thông minh chiếm đại đa số kia. Cậu đẹp trai, lương thiện, gì cũng biết, gì cũng hiểu. Giống như ánh sao ngoài tầm với của bầu trời, mặc cho người ta ngưỡng mộ, nhưng lại chẳng có ai đến gần.Tình cảm ngưỡng mộ của Vân Tri đối với cậu hiện rõ trên mặt.Lộ Tinh Minh không nói gì, vẫn là vẻ thản nhiên, biểu tình khó lường, cuối cùng cậu nói: “Bạn có muốn kiếm thêm tiền không?”Vân Tri dừng chân, không hiểu cho lắm.“Phòng tôi thiếu một người làm việc nhà, bạn có muốn suy nghĩ chút không? Tiền lương… một tháng 5000, việc thì không nhiều lắm, hằng ngày quét nhà, lau bàn gì đó, rảnh thì nấu đồ ăn khuya cho tôi, sẽ được trả thêm tiền.”Vẻ mặt của Lộ Tinh Minh không được tự nhiên lắm.Cậu không có khái niệm với tiền tài, không rõ giá thị trường, cũng không biết giá thị trường của công việc nhà là bao nhiêu. Giá cả hoàn toàn là cậu thuận miệng nói ra, và ở trong phạm vi có thể tiếp nhận của cô bé.Có điều…Hình như hơi ít nhỉ?Lộ Tinh Minh lén nhìn gương mặt cô, không có phản ứng gì, thoạt nhìn thì giống không hài lòng lắm.Quả nhiên ít rồi.Lộ Tinh Minh tằng hắng giọng, nói, “Vậy năm…”Vạn nhé.Còn chưa nói xong, Vân Tri đã nhảy một cái tới trước mặt Lộ Tinh Minh, trong giọng nói là kích động khó nén, “500!”Cô rất gần, giọng rất to, màng nhĩ của Lộ Tinh Minh bị chấn động đến mức ong lên.Cậu quay đầu ra sau, vươn ngón tay để đẩy bả vai cô gái ra.Vân Tri cũng nhận ra cảm xúc của mình quá dữ dội, liền lui về phía sau để kéo dài khoảng cách. Cô hít thật sâu một hơi để ổn định tinh thần, đôi mắt hạnh óng nước, thận trọng kìm nén trái tim đang đập điên cuồng, “5000 nhiều quá, thí chủ trả tớ 500 tệ là được rồi.” Nói xong liền ngượng ngùng cúi đầu, “Bình thường bạn đối xử với tớ tốt như vậy, cho dù có làm miễn phí cho bạn, tớ cũng sẵn lòng…”Lúc cô gái nói lời này còn mang theo vẻ thẹn thùng.Lộ Tinh Minh ngơ ngẩn rồi, lý trí nổ cái ầm.Cậu chỉ nhớ rõ một câu.Làm miễn phí cho bạn…Bên tai Lộ Tinh Minh vang lên tiếng ong ong, tiết tấu hô hấp rối loạn. Cậu vốn dĩ đã chẳng phải thiếu niên trong sáng, những lời này của Vân Tri làm người ta không thể khống chế mà liên tưởng đến phương diện tội ác.Gân xanh trên trán Lộ Tinh Minh nhảy lên, cổ nghẹn đến đỏ bừng.Miệng cậu tiết nước bọt, hầu kết lên xuống, móng tay phải bấm mạnh vào thịt trong lòng bàn tay mới miễn cưỡng khiến mình mình tỉnh táo hơn.“500… 500 hơi ít.” Lộ Tinh Minh nhắm mắt lại, chịu đựng cơn xao động mà nói, “Thế, thế thì 3000 đi, một tháng trả bạn 3000, đừng tranh luận với tôi nữa. Mỗi tối bạn qua dọn dẹp sơ sơ giúp tôi là được, tôi ở một mình, thật ra cũng rất sạch sẽ.”Lộ Tinh Minh không giống những học sinh khác, căn chung cư đó cũng xem như là cậu mua luôn rồi. Cậu không thích người khác xâm nhập vào thế giới của mình, cho nên bình thường đều tự dọn dẹp, sửa sang cả.Sỡ dĩ lần này cậu thuê cô, đơn thuần là muốn cho cô một công việc.Vân Tri không khỏi cảm động, hốc mắt đo đỏ, từ trong ra ngoài đều là cảm kích.Mũi cô chua xót, lại hơi muốn khóc rồi.Trong màn đêm, đôi mắt Vân Tri tự nhiên ướt át, mím môi, đáng thương y như con mèo nhỏ.Trái tim Lộ Tinh Minh siết lại, “Này…” Cậu cúi người, nhẹ giọng ra lệnh, “Không cho khóc.”“Tớ… tớ không khóc.” Vân Tri cắn môi, nén nước mắt sắp chạy ra về lại, “Thí chủ, bạn thật sự quá tốt, tớ không biết phải báo đáp bạn như thế nào nữa.”Giây tiếp theo, cô vừa hít mũi một cái, hai giọt nước mắt óng ánh đã rơi xuống.Lộ Tinh Minh lại cau chặt mày lần nữa, lục tìm khăn giấy trong túi, thả nhẹ lực để lau mặt cho cô.“Bạn không khóc thì tính là báo đáp rồi.” Thấy cô bé khóc đến là đáng thương, Lộ Tinh Minh nảy ra ý xấu. Cậu bóp khăn giấy rồi tiện tay véo chóp mũi cô một cách tàn nhẫn.Vân Tri nức nở một tiếng, thút tha thút thít thu nước mắt về.Lộ Tinh Minh bĩu môi, tiện tay nắm chặt tờ khăn giấy trong lòng bàn tay thành một cục.Chờ cô bình tĩnh lại, Lộ Tinh Minh cúi người tới gần, ngữ điệu gợi cảm nói ra vừa nhẹ vừa chậm: “Vậy… có ứng tiền lương không?”Hơi nóng phả ra từ miệng cậu, phả vào cổ khiến cô vừa ngứa còn nóng nữa.Làn da trắng nõn của Vân Tri nổi lên da gà với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy. Người cô run lên, không khỏi rụt về phía sau. Không ngờ vì không chú ý dưới chân, nên một chân cô đạp hụt bậc thang. Thấy cô sắp ngã ra đường biên vỉa hè, thiếu niên duỗi tay, ôm lấy thắt lưng của cô rồi kéo vào trong ngực.Dưới ánh sáng mờ nhạt, hai đứa kề sát vào nhau, chặt chẽ không thể tách rời.Bàn tay cậu dày rộng, cánh tay rắn chắc có lực, nên dù chỉ cách lớp quần áo, Vân Tri vẫn có thể cảm giác được độ ấm làn da của cậu.Nóng bỏng, rực cháy.Trên người Lộ Tinh Minh có mùi hoa quế khi mới gặp, mát lạnh giống hệt như con người cậu.Thịch thịch thịch.Đó là tiếng tim đập của Lộ Tinh Minh.Vân Tri nín thở, tập trung tinh thần, mắt hạnh trợn to, làn da từ từ tăng độ ấm. Tứ chi toàn thân cô căng thẳng cứng đờ trong khoảnh khắc đó, ngay cả sự cảm động vừa rồi cũng bị vứt ra sau đầu.Chỉ còn một ý niệm.Cô, cô ôm thí chủ.Lộ thí chủ ôm cô …Roẹt một cái.Toàn thân Vân Tri rực cháy, dựa vào trước ngực cậu cả buổi mà không dám làm ra cử động nhỏ nào.Lộ Tinh Minh cũng hết sức kinh ngạc như cô.Eo cô nhỏ, rất mềm, cảm giác chỉ cần cậu dùng chút sức là có thể dễ dàng nghiền nát cô.… Còn rất thơm ngọt nữa.Lộ Tinh Minh cụp hàng mi dày che đôi mắt phượng, không khỏi dựa sát hơn rồi nghĩ.Con gái đều ngọt thế này sao?Hay chỉ có mình cô thôi.Rơi vào ngẩn ngơ.Mọi âm thanh đều im lặng, ý thức hỗn loạn của Vân Tri cuối cùng cũng trở về.Hô hấp của cô rối loạn, lúng ta lúng túng đẩy Lộ Tinh Minh ra rồi lảo đảo vài bước, cuối cùng phải khó khăn lắm mới đứng vững. Sau khi đỏ mặt vuốt phẳng nếp nhăn quần áo, cô thấp giọng nói: “Cảm ơn thí chủ.”Lộ Tinh Minh yên lặng siết chặt cánh tay đã ôm Vân Tri, khẽ e hèm một tiếng rồi im lặng đi về phía trước.Vân Tri chớp mi, vô thức bóp bóp eo nhỏ của mình. Nó mềm mại và không có thịt thừa.Khó hiểu là, cô lại thở phào.Lát sau cô lại đỏ mặt, nghĩ chắc trong đầu rằng, cho dù cô rất mập thì thí chủ vẫn sẽ ôm cô.—— Thí chủ lương thiện như vậy, sẽ không phân biệt đối xử đâu!“Nhanh lên.”Cách đó không xa, là cái giọng thúc giục lười biếng của thiếu niên.“Tới đây! Tớ tới đây! Thí chủ đợi tớ với.”Vân Tri chạy nhanh tới, chỉ lát sau đã chạy đến trước mặt thiếu niên.Giống hệt con thỏ.Lộ Tinh Minh liếc xéo một cái, dặn dò: “Chậm một chút, té nữa là tôi mặc kệ đó.”Vân Tri bớt bớt lại, thành thành thật thật đi song song với Lộ Tinh Minh.Chuẩn bị phải sang đường.Lộ Tinh Minh thấy Vân Tri như đang đi vào cõi thần tiên, thì trầm tư vài giây, rồi giả vờ bình tĩnh mà mở miệng: “Cậu nắm quai cặp của tôi đi, đừng để bị tông.”Vân Tri vốn định nói cô biết nhìn đèn xanh đèn đỏ, sẽ không bị tông đâu, kết quả lời nói đến bên miệng lại thành “Ừm”, đồng ý luôn.Cô duỗi hai ngón tay, do dự bắt lấy quai cặp màu đen của Lộ Tinh Minh.Sau khi đèn đổi màu, thiếu niên đi đằng trước, Vân Tri nắm cặp cậu đi theo phía sau, thỉnh thoảng còn ngước mắt quan sát.Ánh đèn nê-ông màu sắc rực rỡ của thành phố nhảy nhót trên những sợi tóc đen nhánh của cậu. Phần lưng phía sau của thiếu niên không tính là rộng và vạm vỡ, nhưng nó thẳng tắp, giống như một cây tùng đang di chuyển vậy.Tự nhiên Vân Tri cảm thấy bình yên.Lúc cô đi theo Lộ Tinh Minh.Cô luôn cảm thấy trái tim bé nhỏ kia của mình đã tìm được chỗ dựa.Rất nhanh đã sang được đường, cô từ từ buông tay ra.Đằng trước chính là tiểu khu, Vân Tri bỗng nhiên không muốn về đó. Cô bước thật chậm, cuối cùng thì dừng lại hẳn.Lộ Tinh Minh ngoái đầu nhìn lại.Móng tay của Vân Tri không thành thật kéo quai đeo cặp, suy nghĩ nhạy bén vừa động, đã có chủ ý.“Thí chủ, tớ mời bạn ăn cơm nhé!”Cô cười rộ lên thật quá xinh đẹp.Ý cười phát ra từ đáy lòng tới tận đáy mắt, má lúm đồng tiền làm say lòng người, dễ dàng xâm nhập vào buồng tim cứng rắn của cậu.“Bạn đói bụng à?”“Tớ không đói, tớ chỉ muốn mời bạn ăn thôi.” Thí chủ cứ giúp cô mãi, nên cô phải nghĩ cách để báo đáp cậu một chút.Lộ Tinh Minh hừ nhẹ, “Bạn có tiền?”Vân Tri kéo cặp, lấy ra số tiền 500 tệ ông lão đã cho. Nộp tiền tài liệu học tập xong, cô còn phải để lại một ít để nộp tiền quỹ lớp vào tuần tới nữa, mời người ta ăn cơm hình như không đủ.Cậu đã biết.Lộ Tinh Minh bất đắc dĩ thở dài, lấy di động ra tìm ảnh đại diện của Vân Tri, rồi chuyển khoản 3000.“Nhận đi.”Vân Tri ngẩn người nhìn lịch sử chuyển khoản.“Cho ứng đấy.” Thiếu niên lạnh giọng nói xong, liền bước về hướng ngược lại với hướng về chung cư, lại thấy Vân Tri vẫn đứng ngốc ở giao lộ, “Đi thôi, không phải nói mời tôi ăn cơm sao?”Vân Tri ấn nhận, nhìn 3000 tệ rồi xuất thần năm giây, sau đó cô cất di động nhanh chóng đuổi theo cậu.“Thí chủ, bạn muốn ăn gì? Đừng chọn món đắt quá được không?”Lộ Tinh Minh cảm thấy buồn cười.Cô nhóc rách rưới này một giây trước còn giả vờ là kẻ lắm tiền mời mình ăn cơm, hiện tại liền trở thành bé tóc giả keo kiệt bủn xỉn rồi.Lộ Tinh Minh càng nghĩ càng cảm thấy buồn cười, vì thế khóe mắt hơi cong, thật tâm trêu đùa: “Nhưng tôi muốn ăn cà ra*, ở nhà hàng cua phía trước kia kìa.”(*Cà ra , tại Trung Quốc gọi là 大閘蟹 (bính âm: dà zhá xiè, đại áp giải, cua cửa cống lớn), danh pháp khoa học: Eriocheir sinensis) là một loài cua nước ngọt thuộc hệ cua đồng có nguồn gốc từ Trung Quốc từ tỉnh Phúc Kiến và được du nhập vào châu Âu, Bắc Mỹ, nơi chúng được xem là một loài xâm lấn.)Vừa nghe đến cà ra, mí mắt Vân Tri liền run run rẩy rẩy.Trước đây chị dâu từng mua cà ra, đắt muốn chết, cô lại không ăn thịt nên chẳng ăn miếng nào, nhưng cô vẫn cảm thấy mắc, còn đau lòng rất lâu nữa.Vân Tri nuốt ngụm nước miếng, nhỏ giọng dè dặt hỏi: “Vào nhà hàng đó cần bao nhiêu tiền thế?”Lộ Tinh Minh ra vẻ như phải suy nghĩ, lúc sau mới nói: “Một người khoảng một ngàn rưỡi, tôi với bạn vừa đủ 3000.”Một ngàn rưỡi.Đối với kẻ nghèo Hàn Vân Tri mà nói thì đó là cái giá trên trời.Cô cân nhắc qua lại giữa tiền tài và Lộ Tinh Minh, cuối cùng nhịn đau nói: “Thí chủ muốn đi thì đi thôi, nhưng tớ không ăn đâu, tớ ăn mì sợi được rồi.”Vân Tri cảm thấy may mắn vì mình ăn chay.Ăn chay nên cô mới còn dư một ngàn rưỡi đó.Nhìn khuôn mặt nhỏ rối rắm của cô, tim Lộ Tinh Minh động đậy, cười khẽ ra tiếng. Tay dài của cậu kéo quai đeo cặp của cô qua, xương ngón tay cong lên, búng nhẹ một cái lên cái trán đầy của cô gái, “Lừa cậu đấy, tôi không thích ăn cà ra.”Cậu ngẩng đầu nhìn xung quanh, rồi dẫn Vân Tri vào quán cơm nhỏ bên cạnh, “Ở đây đi.”Quán này rất nhỏ, điều kiện so với nhà hàng Tây cậu hay tới thì không được sạch sẽ lắm. Mỗi bàn đều đã đầy khách, tiếng người ồn ào, khói mù hầm hập, tràn đầy khói lửa cuộc sống.

~~~

Từ khóa » Nhỏ De Thương Tóc Giả Em Rớt Kìa Wattpad