Nhỏ Dễ Thương, Em Rớt Tóc Giả Kìa. - Chương 37 - Wattpad
Có thể bạn quan tâm
“Bạn ơi, bạn chờ chút, tiền bạn làm rớt này!”Vân Tri quay đầu lại.Cậu trai thở hồng hộc chạy đến, nhét tờ một trăm tệ mới tinh vào tay Vân Tri: “Vừa nãy lúc bạn đá người ta, tiền đã rơi ra từ trong túi bạn. Bạn cất cẩn thận đi, tui đi đây.”Cậu ta ghi nhớ lời dặn của Hàn Lệ nên không dám ở lại, nhét tiền xong liền xoay người muốn chạy.Kết quả cậu ta còn chưa kịp chạy thì đã bị Vân Tri kéo lại.“Thí chủ, cảm ơn bạn đã cố ý chạy đến đây, nhưng tiền này không phải của tớ đâu.” Vì Vân Tri sợ bị mất tiền, nên đã cất tiền vào túi bên tận sâu trong cặp. Trừ khi cô bị mất cặp, không thì nó chẳng thể rơi từ bên trong ra.Vân Tri không hề chú ý tới vẻ mặt của Lộ Tinh Minh bên cạnh đã chợt tối đi, vẫn kiên quyết nhét tiền lại, “Bạn nhất định đã tìm nhầm người rồi. Hình như phía trước có một trạm cảnh sát đấy, nếu thí chủ không tìm được người mất của, có thể giao tiền cho cảnh sát giữ hộ.”Nói xong, Vân Tri không hề để ý tới cậu ta nữa.Thằng đệ kia bị câu nói xoắn lưỡi của cô làm cho bối rối, sốt ruột đuổi theo: “Không không không, tiền này của bạn thật mà!”Hàn Lệ là đứa nóng tính, nếu đến chuyện nhỏ này mà nó cũng làm không xong, thì lúc quay lại còn không biết nó sẽ bị xử lý thế nào đâu.Ngẫm lại là thấy sợ.Thằng đệ quýnh lên, nhét tiền vào trong tay cô.Vân Tri rất luống cuống, không ngừng thoái thác. Tiền này vốn dĩ không phải của cô, nếu cô nhận thì biết tính thế nào.Trong nôn nóng, Lộ Tinh Minh giữ chặt cổ tay của nam sinh kia, rồi nhìn cậu ta chòng chọc từ trên cao nhìn xuống.Thằng đệ giật cả mình, dè dặt nhìn thẳng vào cậu, rồi lập tức bị kia khuôn mặt âm trầm kia dọa sợ tới mức không dám thở mạnh.“Hình như tao từng gặp mày ở đâu rồi thì phải.” Lộ Tinh Minh siết chặt xương ngón tay, mặt lộ vẻ rét lạnh.Tim thằng đệ đập mạnh, chảy cả mồ hôi lạnh.Nếu bị Lộ Tinh Minh nhận ra, nghĩ cũng biết nó sẽ không bỏ qua cho mình. Đằng nào cũng bị đánh, còn không bằng bị người trong nhà đánh!Nghĩ vậy, thằng đệ dùng sức rút tay ra.“Tui nhầm rồi, nhầm rồi! Ngại quá, đã quấy rầy các bạn!” Nói xong liền nắm chặt tờ tiền, vắt chân lên cổ chạy xa.Vân Tri mờ mịt chớp chớp mắt, “Lộ thí chủ, bạn quen bạn ấy à?”“Nhận nhầm thôi.” Lộ Tinh Minh đáp, giọng lạnh nhạt hơn trước rất nhiều.Thoạt nhìn tâm tình của cậu không được tốt.Môi căng ra, biểu tình trên mặt rõ ràng là khó chịu.Chẳng lẽ mình đã chọc bạn ấy không vui?Vân Tri thấp thỏm.Nghĩ nghĩ, cô liền kéo quai cặp của Lộ Tinh Minh, dè dặt hỏi: “Thí chủ, bạn giận hả?”Cậu hừ nhẹ.“Có phải tại vừa nãy tớ lỗ mãng quá? Tớ không ngờ cái anh kia lại nhào tới, hoàn toàn làm theo bản năng thôi. Giờ nghĩ lại quả thật có hơi nguy hiểm, lỡ như mấy anh đó có dao hay gì đó…”“Vừa nãy bạn gọi đứa qua đường kia là gì?” Lộ Tinh Minh đột nhiên chuyển đề tài.Suy nghĩ của Vân Tri khựng lại một lúc.Thì ra bạn ấy không giận vì chuyện vừa nãy?Sau khi sửng sốt, Vân Tri thấp giọng nói: “Thí chủ…”Quả nhiên.Mặt Lộ Tinh Minh đen đi rất nhanh.“Vì sao bạn lại gọi người khác là thí chủ?” Khi nói những lời này, trong lòng Lộ Tinh Minh dâng lên rất nhiều sự ghen tuông, ngay cả trong giọng cũng mang theo bất mãn và tủi thân. Cứ giống như thứ vốn dĩ thuộc về cậu lại bị người khác cướp đi vậy, đầy không cam lòng.Vân Tri chậm chạp không trả lời.Trong đầu trống rỗng.Rất lâu.Vân Tri mới đáp: “Tớ… thuận miệng gọi thôi.”Người xuất gia gọi người khác, đều là thí chủ mà.Vân Tri cũng không cảm thấy đây là thói xấu gì lớn, cũng không rõ có cái gì khiến người ta tức giận.Khóe mắt Lộ Tinh Minh hơi cụp xuống, trong mắt càng hiện vẻ lạnh lùng khiến người khác không dám lại gần. Cậu ép tới gần, trầm giọng hỏi: “Cái nồi ở phòng bạn là ai cho bạn?”Vân Tri co rúm người dưới, lui về sau, ngón tay chậm chạp chỉ vào cậu: “Bạn, bạn…”Lộ Tinh Minh tiếp tục ép hỏi: “Vậy lần trước ai bổ túc cho bạn.”Vân Tri tự nhiên chột dạ: “Bạn…”“Còn răng bạn nữa, cuối tuần phải đi điều trị tiếp đúng không?”Nói đến điều trị.Khuôn mặt nhỏ của Vân Tri liền trắng không còn chút máu, như mì bị ngâm trong vạc vậy.Lộ Tinh Minh rạch ròi từng chuyện từng chuyện với cô, cuối cùng hừ nhẹ, tra hỏi lương tâm của cô: “Ai mới là thí chủ?”Vân Tri xụ mặt, chậm chạp chỉ vào cậu.Lộ Tinh Minh lại hừ nhẹ lần nữa, rồi đi nhanh về phía trước.Cả đường im lặng chẳng nói gì.Hai người cuối cùng cũng về đến chung cư.Lúc hai đứa chuẩn bị về phòng của mình, Vân Tri kéo nhẹ cặp của Lộ Tinh Minh.“Chuyện gì?”Nghe như cậu vẫn còn đang giận.Vân Tri thoáng khép lại môi, nói thật nhỏ: “Sau này, tớ chỉ gọi bạn là thí chủ thôi…”Lộ Tinh Minh nhướng mày, liếc xéo về sau.Hai tay cô cầm hai bên quai cặp, cúi thấp đầu, mũi chân vì bất an mà nhích tới nhích lui.Giống con vật nhỏ đang lấy lòng chủ nhân.Tâm trạng của Lộ Tinh Minh liền tốt hơn nửa, nhưng trên mặt vẫn duy trì vẻ cao ngạo lạnh lùng, “Chỉ gọi mình tôi?”“Ừm.” Vân Tri gật đầu thật mạnh, nói một cách chắc chắn, “Bạn là thí chủ duy nhất của tớ.”Duy nhất.Ánh mắt Lộ Tinh Minh nhìn về phía cô chợt u ám.Vân Tri mơ hồ cảm thấy bầu không khí trở nên khang khác, không thể nói ra được, chỉ cảm thấy… có phải những câu cô vừa nói thân mật quá rồi khôngNghĩ vậy, hô hấp của Vân Tri dồn dập, lui về phía sau hai bước, “Tớ về trước đây, Lộ thí chủ ngủ ngon.”“Chờ một chút.”Giọng Lộ Tinh Minh khàn hơn lúc nãy.“Mai mấy giờ đi dắt chó?”Vân Tri suy nghĩ một lát, “Chắc là 5 giờ.” Cô thấy hơi kỳ lạ “Sao vậy?”Lộ Tinh Minh mở cửa ra, không quay đầu lại chỉ nói: “Vừa hay gần đây tôi muốn rèn luyện thân thể, ngày mai sẽ đi với bạn, nhớ gọi tôi dậy đấy.”Nói xong câu đó, cậu liền đóng chặt cửa, bóng dáng của cậu cũng biến mất sau cánh cửa.Vân Tri ngẩn ngơ, khóe môi không khỏi hơi nhếch lên độ cong. Sau khi cô xoa mạnh khuôn mặt nong nóng của mình, thì xoay người về phòng.*Một đêm này, Lộ Tinh Minh ngủ không được ngon giấc, lại bị cảnh hỗn loạn trong mơ quấy rầy.Cô gái trong giấc mơ có vòng eo mềm mại, tăng bào đổi thành trang phục hầu gái, vừa dụ vừa chọc cậu, gọi cậu là thí chủ.Đúng vào thời khắc mấu chốt, Hàn Lệ bỗng nhiên xông vào, bóp cổ cậu bảo cậu gọi “Anh”.Lộ Tinh Minh giật mình tỉnh dậy.Thân thể vẫn còn phản ứng.Cậu mở đèn bàn, cáu kỉnh vò rối tóc, nhìn qua di động trên bàn để xem thời gian ——[ Hai giờ rưỡi. ]Giấc ngủ của Lộ Tinh Minh vốn không sâu, sau khi bị làm tỉnh thì mất ngủ luôn. Cậu dựa vào gối, rảnh rỗi lướt Weibo, định làm việc khác để quên đi bản mặt kia của Hàn Lệ.Trong bóng đêm yên tĩnh, di động kêu ting một tiếng.Là pm.Lộ Tinh Minh tiện tay ấn mở, liếc mắt nhìn lướt qua.[ Thêm tui để xem sinh viên nữ gợi cảm online làm nũng: Người anh em có ở đây không, muốn xem không? ][ Thêm tui để xem sinh viên nữ gợi cảm online làm nũng: Muốn không người anh em? Rất rẻ, 2 tệ là mở, phát sóng trực tiếp qua đám mây Baidu. ][ Thêm tui để xem sinh viên nữ gợi cảm online làm nũng: [ video ][ video ] HD không che. ]Bên kia liên tục gửi qua ba, bốn cái ảnh động gif, hình ảnh to chà bá nhảy ra trước mắt, Lộ Tinh Minh càng tỉnh ngủ hơn.Mẹ nó, nửa đêm ai lại đi xem phim?[Lx-m: Không mua, té. ]Chửi xong kéo vào danh sách đen.Hai giây sau, lại có mấy pm.[ Ấn vào bạn sẽ biết: Tui có tài khoản phụ. ][ Thêm tui vào gặt hái niềm vui: Người anh em giúp hộ đi, tui đang đua doanh số. ][Vx-3455: Chỉ 2 tệ, trong cột bạn bè của tui chỉ có mình bạn online thôi, tui trên có già dưới có trẻ, sống dựa vào tui. Người anh em giúp với. ][Lx-m:…]Phiền.Cậu điên cuồng vò mái tóc dày, trực tiếp gửi qua bao lì xì hai tệ, lại nói một từ té.Đối phương liên tục nói lời cảm ơn, rồi nhanh chóng gửi link qua. Lộ Tinh Minh không có ấn vào, mà tắt đèn bàn rồi xoay người đi ngủ.Nửa giờ sau.Lộ Tinh Minh mới nhận ra mình bị mất ngủ rồi.Nhắm mắt lại, toàn bộ suy nghĩ trong đầu cậu đều là bé đầu trọc, bé tóc giả, ngay cả vẻ mặt nước mắt lưng tròng lúc cô bị đau răng cậu cũng nhớ rất rõ ràng.Cậu trợn mắt, cuối cùng chầm chậm vươn tay về phía di động, ấn mở cái link kia trong bóng tối.[ Câu chuyện không thể không kể của thiếu nữ với bố nuôi. ]Cái tiêu đề đã kích thích rồi.Lộ Tinh Minh ấn vào.Sau năm phút quảng cáo, đầu phim nhảy ra mấy chữ to —— Phim bộ cổ trang 《 Hoàn Châu Cách Cách 》 phần một.“…”“……”Lộ Tinh Minh lờ mờ có cảm giác mình bị lừa rồi.*Thói quen tốt khiến Vân Tri dậy từ rất sớm.Hiện tại mới chỉ bốn rưỡi, bầu trời ngoài cửa sổ là một màu đen.Vân Tri dùng mười phút để vệ sinh cá nhân, rồi đi gõ cửa phòng đối diện.—— Bên trong chẳng có tiếng động.Vân Tri nhón chân nhìn vào bên trong thông qua mắt mèo, ngoài một màu đen thui thì chẳng nhìn thấy gì cả.“Lộ thí chủ…” Cô sát vào cửa phòng, gọi khẽ một tiếng.Lộ Tinh Minh không đáp lại.Vân Tri lại gõ thêm hai cái, dùng WeChat gửi cho Lộ Tinh Minh một đoạn tin nhắn bằng giọng nói.“Lộ thí chủ, bạn vẫn chưa dậy à?”Vân Tri kiên nhẫn đợi cậu ở cửa một lúc, thấy sắp muộn giờ, cô chỉ có thể từ bỏ.[ Hàn Vân Tri: Tớ đi trước nhé, xem ra bọn mình chỉ có thể cùng đi dắt chó vào lần sau thôi. ]Hai mắt cô nhìn chằm chằm vào cửa phòng, rồi một mình rời khỏi chung cư.Ông lão thuê cô họ Lý, ở ngay tiểu khu bên cạnh, đi bộ năm phút đồng hồ là tới. Cô theo địa chỉ đi tới nhà ông Lý ở căn hộ 101, rồi nhẹ nhàng dùng chìa khóa mở cửa ra.Vân Tri sợ đánh thức ông lão, chỉ mở một khe nhỏ để dòm vào bên trong.“Là Vân Tri tới à?”Giọng ông Lý truyền ra từ trong nhà.Vân Tri hơi giật mình, thấy bất ngờ vì ông lão đã dậy rồi.Vân Tri không hề do dự, trực tiếp đẩy cửa ra rồi đi vào.Ông lão sống một mình, vì lo cho chân của ông nên phòng khách không bày biện quá nhiều đồ dùng trong nhà, khiến căn phòng có vẻ rộng rãi và hơi trống. Tắc Ông Thất Mã đang làm ổ ở ban công, thấy Vân Tri đến, Thất Mã nâng cơ thể to đùng của nó nhảy một cái chạy tới, điên cuồng vẫy đuôi với cô, không hề thấy sợ người lạ.“Ông Lý ơi, cháu tới dắt chó ạ.” Vân Tri thấp giọng gọi vào phòng.Cách cánh cửa khép hờ, giọng ông Lý truyền đến: “Dây dắt ở trên tủ giày, nếu không có ai thì cứ thả bọn nó tự chạy ở công viên ấy, có người thì phải dắt cho chắc, đừng làm người ta sợ đấy. Trên sàn có cái túi nhỏ, bên trong có xẻng xúc phân với mấy dụng cụ. Nếu bọn nó đi, thì nhớ dọn sạch nhé.”Vân Tri dạ một tiếng, xoay người lấy hai sợi dây dắt chó, cầm túi xẻng xúc phân rồi dắt hai con chó ra ngoài.Vào lúc 5 giờ, thành phố vẫn chưa thức giấc.Đèn đường nhấp nháy, chẳng thấy bóng người trên đường, ngay cả xe cũng chỉ lác đác mấy chiếc.Hôm nay Thất Mã rất ngoan, không bướng bỉnh lôi Vân Tri chơi parkour* giống ngày đó nữa. Tắc Ông lại càng nghe lời hơn, là một con lông vàng, tính nó rất dịu dàng, ngay cả đi trên đường cũng chậm rãi từ từ, rất là tao nhã dịu dàng. Nó thường hay quay đầu nhìn Vân Tri, hoặc dừng lại dùng đầu cọ cọ vào chân cô biểu thị nó đang vui.(*Parkour là một phương thức huấn luyện sử dụng vận động bắt nguồn từ tập luyện kỹ năng tránh vật cản của quân đội.)Vân Tri rất hài lòng với công việc này.Nhưng cứt chó thật sự rất thối…Kết thúc công việc dắt chó, Vân Tri lại về chung cư để lấy cặp sách. Cô mới vừa xách cặp ra ngoài, đã nghe thấy tiếng mở cửa truyền đến từ đối diện.Vân Tri không khỏi nhìn sangTrong tầm mắt cô, mái tóc dày của thiếu niên rối như ổ quạ, mí mắt xanh tím, vẻ mặt lờ đờ, cứ như cả đêm không ngủ.Cậu uể oải cụp mắt, không được tỉnh táo cho lắm.Vân Tri do dự gọi cậu: “Lộ thí chủ…”“Hửm?” Lộ Tinh Minh nhìn qua.“Bạn có sao không?” Vân Tri cau mày, ánh mắt quan tâm.Lộ Tinh Minh nhìn cô, đại não đơ ra mấy giây rồi lập tức nhớ ra cuộc hẹn với Vân Tri ngày hôm qua.Cậu bỗng chốc tỉnh hẳn, nâng cổ tay lên xem giờ, mới nhớ ra mình không có đeo đồng hồ, sau đó lại tìm di động. Không ngờ điện thoại hết pin, đã bị cậu ném ở trong phòng.Lộ Tinh Minh nhíu mày: “Mấy giờ rồi?”“Sắp 7 giờ.”“…”“Lộ thí chủ, bạn ngủ không ngon à?”“…”Có thể ngủ ngon được hả!Cậu không tin cái xấu, nhưng lại dùng tốc độ mạng rác của đám mây Baidu để xem Hoàn Châu Cách Cách cả đêm!*ụ!
~~~
Tác giả có lời muốn nói: Lộ Tinh Minh: *ụ mẹ nó.Vân Tri: Đây là nói tục, trẻ con không được nói thế đâu.
~~~
Từ khóa » Nhỏ De Thương Tóc Giả Em Rớt Kìa Wattpad
-
Nhỏ Dễ Thương, Em Rớt Tóc Giả Kìa. - Hacaosieucay - Wattpad
-
Nhỏ Dễ Thương, Em Rớt Tóc Giả Kìa. - Chương 15: Cô Không Ngoan
-
Chương 19: Có Phải Cậu để ý Người Ta Rồi Hay Không - Wattpad
-
Nhỏ Dễ Thương, Em Rớt Tóc Giả Kìa. - Chương 23 - Wattpad
-
Nhỏ Dễ Thương, Em Rớt Tóc Giả Kìa. - Chương 33 - Wattpad
-
Bé Cưng, Tóc Giả Của Em Rớt Rồi - Aurora. - Wattpad
-
Nhỏ Dễ Thương, Em Rớt Tóc Giả Kìa. - Chương 39 - Wattpad
-
Nhỏ Dễ Thương, Em Rớt Tóc Giả Kìa. - Chương 25 - Wattpad
-
Chương 12: Đại Ca Nhất định Là Muốn đập Chậu Cướp Hoa - Wattpad
-
Nhỏ Dễ Thương, Em Rớt Tóc Giả Kìa. - Chương 13: Kingkong Barbie
-
Nhỏ Dễ Thương, Em Rớt Tóc Giả Kìa. - Chương 34 - Wattpad
-
Nhỏ Dễ Thương, Em Rớt Tóc Giả Kìa. - Chương 42 - Wattpad
-
[Edit #Chương 1-11] Tiểu Khả ái, Em Rớt Tóc Giả Kìa! - Giới Thiệu
-
Nhỏ Dễ Thương, Em Rớt Tóc Giả Kìa. - Chương 41 - Wattpad