Những Mảnh Tàn Lá - Phạm Tiến Duật

Tốp bộ binh đang chờ xung phong

Ngửa mặt nhìn trời

Những mảnh tàn đen của lá nứa đang rơi

Dữ dội rừng bên bốc cháy

Tôi cũng nhìn lên bầu trời lúc ấy

Rơi từ mây những cánh bướm đen

Cậu chiến sĩ bên tôi ngồi xuống, đứng lên

Sốt ruột vì nghe nứa nổ

Người cán bộ già nằm trên bãi cỏ

Đăm đắm nhìn tàn lá đang rơi

Giặc đang ở bên kia đỉnh đồi

Đại bác vu vơ bắn vào rừng nứa

Như báo hiệu một cái gì sắp sửa

Tàn lá đầy trời như mưa tuyết màu đen

Quân ta bao vây đã dày như nêm

Giặc không biết đâu, chúng đang đốt rừng cho nứa nổ

Nơi im lặng sắp bùng lên bão lửa

Chỗ ồn ào đang hoá than rơi

Bên kia đỉnh đồi chúng nó là ai

Là nguỵ ở Đông Dương hay là giặc Mỹ

Khi cái ác đã biến thành chủ nghĩa

Rất nhiều thứ màu đen hiện hình

Đứng ngồi không yên vẫn đồng chí bộ binh

Chờ dăm phút nữa thôi, có lâu là mấy

Những mảnh tàn rơi trên đầu ta đấy

Đã từng rơi từ mấy nghìn năm

Tai hoạ nhân gian đã chịu bao lần

Như nạn cháy nhà, làng nào chẳng có

Còn giặc giã là còn tàn lá cọ

Còn ngửa mặt lên trời để thấy than đen

Quân ta bao vây đã dày như nêm

Cái ác không còn nơi lẩn trốn

Trừ mưa ra, ngày mai bầu trời không có gì rơi xuống

chỉ có chim bay và bướm bay

Tàn lá đang rơi nhẹ nhàng khoan thai

lại vẽ bầu trời những đường dữ dội

Súng lệnh nổ rồi! Cả vùng rừng bốc khói

Những mảnh tàn rơi xuống lại bay lên

(*) Bài thơ Những mảnh tàn lá của nhà thơ Phạm Tiến Duật , được trích dẫn nguyên văn từ các nguồn chính thống và đã kiểm chứng.

Từ khóa » Nơi Im Lặng Nhất Sắp Bùng Lên Bão Lửa