Niềm Xót Xa - Tác Phẩm - Du Tử Lê

Thơ Du Tử Lê (Tác Phẩm 01)
  • Giới Thiệu
  • No Title
  • Mục Lục
    • Tuyên Ngôn
    • Quê Hương
    • Thôi
    • Từ Thần Thoại
    • Thư Cho Em II
    • Điểm Trang
    • Hoài Cổ
    • Linh Hồn Việt Nam
    • Thư Cho Em (*)
    • Bốn Phiên Khúc Của Người Cô Đơn
    • Đêm Hoang
    • Trần Gian
    • Bước Chân Thánh Thần
    • Lời Nai
    • Cuồng Ca Lênh Đênh
    • Gót Khuya Đường Về
    • Nỗi Buồn Của Nàng
    • Tiền Kiếp
    • Hiện Tại
    • Du Ca
    • Nhân Danh Một Cuộc Đời
    • Bài Huyền Châu
    • Tâm Hồn
    • Mình
    • Bến Tâm Hồn
    • Tình Yêu Thành Phố
    • Trầm Ca Tháng Giêng
    • Một Ngày Của Con Người
    • Cầm Bằng
    • Cuối Cùng
    • Bước Chân Phiêu Bạt
    • Từ Trần Hưng Đạo Đến Bến Chương Dương
    • Bàn Tay Sợi Tóc Cuộc Đời
    • Tham Lam
    • Đoản Ca Mùa Xuân
    • Thiếu Phụ
    • Vùng Kỷ Niệm
    • Gửi Về
    • Tâm Sự Người Lên Mặt Trận
    • Niềm Xót Xa
    • Bé Bỏng
    • Trong Mong Manh
    • Thơ Phố Nhỏ (*)
    • Trả Thượng Đế (*)
  • No Title

Hồn tôi đó muôn đời làm thương nhớTừ thuở yêu người áo mỏng mưa bayMùa thu xưa người vương bóng chân mâyTôi tay trắng chơi vơi giữa dòng nước đục

Hồn tôi đó muôn đời còn rạo rựcThuở yêu người hoa cỏ cũng an vuiRồi chim muông bỗng nhỏ lệ sụt sùiNgười đi khuất như vì sao biến vội

Hồn tôi đó muôn đời làm sương khóiTừ thuở yêu người hoa cỏ rưng rưngChắc kiếp xưa tôi tội lỗi khôn cùngNên thượng đế cho tôi hiện thân đày đọa

Hồn tôi đó muôn đời còn đeo đáThuở chớm yêu người tình đã vô duyênNhưng tôi không buông một tiếng than phiềnKhi người đã nhốt tình tôi vào trong mắt tối

Hồn tôi đó còn muôn đời đứng đợiThuở yêu người hứa chẳng yêu aiNhưng dù sao tôi cũng chẳng thiệt thòiDù người đã cho tôi quá nhiều đau khổ

Hồn tôi đó muôn đời còn dang dởThuở yêu người vội vã sang ngangĐể trong tôi thác đổ chảy lưng dòngBờ cát lở cuốn trôi tình tôi yếu đuối

Từ khóa » Niềm Xót Xa