Nomin – .::: Han Yura :::.
Có thể bạn quan tâm
Trong nội điện, khi La Tại Dân vừa mở mắt, ánh nhìn còn vương chút mơ hồ của giấc ngủ chưa tan. Theo thói quen, y khẽ nhíu mày, như thể chỉ cần một ý niệm sai lệch cũng đủ khiến bản thân lập tức thanh tỉnh.
Ánh nắng ban mai xuyên qua khe cửa sổ, rơi xuống mép giường thành từng vệt sáng mỏng. Hơi ấm bên cạnh đã không còn, chỉ còn nếp chăn được chỉnh lại gọn gàng. Một thoáng trống trải rất khẽ lướt qua đáy mắt, nhanh đến mức chính y cũng không kịp nắm bắt.
Hô hấp khẽ chậm lại, rồi trở nên đều dần.
Khi con ngươi hoàn toàn trong trẻo và tĩnh lặng, La Tại Dân mới nhận ra trong nội điện từ bao giờ đã có thêm hai bóng người.
Bọn họ đứng ở góc phòng, lặng lẽ như thể vốn dĩ thuộc về nơi đó. Hắc y đồng nhất ôm gọn thân hình cao ráo, vạt áo rũ xuống không một tiếng động. Hơi thở được khống chế đến mức gần như tan vào không khí. Nếu không phải La Tại Dân đã quen với sự hiện diện ấy suốt nhiều năm, e rằng dù ở cùng một không gian cũng khó lòng phát giác.
La Tại Dân chống tay ngồi dậy.
Tóc dài theo động tác trượt xuống vai, y tùy ý vén ra sau, động tác thong thả mà dứt khoát. Ngoại y đã được đặt sẵn bên cạnh, gấp ngay ngắn không một nếp nhăn. Y khoác lên người, kéo cổ áo cao thêm một chút, vừa đủ che kín những dấu vết ái muội còn sót lại sau đêm cuồng nhiệt. Từ đầu đến cuối, thần sắc không lộ nửa phần bối rối.
Chỉ trong vài nhịp thở, nét mềm mại còn vương nơi khoé mắt khi vừa tỉnh giấc đã bị thu hồi sạch sẽ, trả về dung nhan thanh lãnh cùng khí chất bình ổn thường ngày.
Cửa phòng lúc này mới khẽ mở.
Hai ảnh vệ bước vào trong ánh sáng nhạt của buổi sớm, đồng thời quỳ một gối hành lễ: “Chủ tử”
La Tại Dân khẽ gật đầu một cái, ra hiệu cho bọn họ đứng lên.
Cả hai đều mặc hắc y, thân hình cao lớn, vai rộng lưng thẳng, nhưng đứng cạnh nhau lại như hai thái cực đối lập.
Trịnh Thành Xán cao hơn nửa đầu, dáng người rắn rỏi mà linh hoạt. Ngũ quan sáng sủa, đường nét trẻ trung, khóe môi lúc nào cũng ẩn một nét cười tinh nghịch. Đôi mắt tươi sáng và linh động, mang theo vẻ nghịch ngợm khó giấu, chỉ cần liếc qua đã biết hắn là kiểu người không thể ngồi yên một chỗ quá lâu.
Trái ngược với nét tinh nghịch kia, Trì Hàn Soái đứng bên cạnh lại mang vẻ trầm ổn gần như tĩnh lặng. Gương mặt anh tuấn, đường nét rõ ràng mà không sắc lạnh. Ánh mắt sâu và tĩnh, tựa mặt hồ đêm không gợn sóng. Dáng đứng thẳng như kiếm, từ thần thái đến hơi thở đều toát ra khí chất điềm đạm, vững vàng.
Một động một tĩnh.
Một như gió xuân lướt qua đầu cành, mang theo sinh khí khó nắm bắt.
Một như sơn thạch ngàn năm không đổi, lặng im mà kiên nhẫn.
Trịnh Thành Xán theo thói quen đảo mắt quan sát một vòng nội điện, ánh nhìn lơ đãng vô tình dừng lại nơi cổ áo La Tại Dân, chỗ lớp vải dù đã kéo cao vẫn không che được hoàn toàn một vệt đỏ mờ nhạt.
Hắn khựng lại rất khẽ, rồi nheo mắt, chớp chớp mấy cái như thể vừa phát hiện điều gì hệ trọng, khoé môi cố ép xuống, làm ra vẻ nghiêm túc hiếm hoi: “Hàn Soái huynh”, hắn khẽ ho một tiếng, giọng điệu đến là “chính trực”, “Trong cung mà cũng có muỗi to thế sao?”
Lời còn chưa dứt, một tiếng “cốc” đã vang lên đầy dứt khoát.
Trì Hàn Soái không chút do dự gõ thẳng lên đầu hắn. Lực đạo không nặng không nhẹ, nhưng thần sắc vẫn trước sau như một, bình thản đến mức khiến người ta hoài nghi vừa rồi có phải hắn thật sự ra tay hay không.
“Ngươi bớt nói vài câu đi”
Trịnh Thành Xán ôm đầu, vẻ mặt đầy oan ức như vừa chịu đại hình: “Ta chỉ là quan tâm chủ tử thôi mà… Huynh cần gì phải…”
La Tại Dân từ đầu đến cuối mặt không đổi sắc. Y thong thả đưa tay chỉnh lại cổ áo, động tác chậm rãi, từng chút một che kín vệt đỏ kia, rồi mới nhàn nhạt cất tiếng: “Lát nữa báo cáo xong, ngươi tự nhận phạt hai mươi roi đi”
Giọng điệu bình thản đến mức không nghe ra nửa phần tức giận.
Chỉ có vành tai y, dưới ánh nắng ban mai, lặng lẽ nhuộm một tầng đỏ nhạt, phản bội hoàn toàn vẻ trấn định bên ngoài.
Trịnh Thành Xán lập tức gào lên đầy oan uổng: “Thuộc hạ không biết nên mới hỏi mà!”
La Tại Dân nâng mắt nhìn hắn.
Ánh nhìn ấy không sắc bén, cũng không mang theo sát khí. Chỉ đơn giản là lặng lẽ đặt xuống người hắn, đủ để khiến sống lưng Trịnh Thành Xán lạnh đi một nửa.
“Còn nói thêm một chữ”, Y chậm rãi nói, “Ta tăng lên ba mươi roi”
Trịnh Thành Xán lập tức ngậm miệng.
Hắn đứng thẳng người trong nháy mắt, hai tay chắp sau lưng, ánh mắt nhìn thẳng phía trước, vẻ mặt nghiêm túc đến mức như thể vừa rồi chưa từng có ai buông lời trêu chọc.
Hiểu chuyện đến mức không ai dám nhắc lại chuyện “có muỗi” trong nội điện nữa.
La Tại Dân lúc này mới khẽ cong môi, ý cười mỏng như sương sớm lướt qua khóe mắt. Y ung dung bước đến bên bàn, vạt áo theo động tác khẽ lay, không phát ra một tiếng động thừa.
Tay áo rộng buông xuống, y tự tay rót trà sen. Dòng nước nóng trong veo rót thành một sợi mảnh, chạm vào thành tách sứ phát ra âm thanh khẽ khàng. Hương sen thanh nhã theo hơi nước bốc lên, lan nhẹ trong nội điện, xua đi chút lạnh còn sót lại của buổi sớm.
La Tại Dân nâng chén trà, ngón tay thon dài khẽ xoay miệng tách, nhưng chưa vội uống ngay, ánh nhìn đã dời sang Trì Hàn Soái: “Chuyện cung nữ hôm qua, rốt cuộc là thế nào?”
Trì Hàn Soái tiến lên một bước, từ trong tay áo lấy ra một phong thư được gấp ngay ngắn. Hắn cúi đầu, đưa lên bằng hai tay: “Thuộc hạ đã kiểm tra qua”
La Tại Dân nhận lấy, mở ra xem.
Bên trong quả nhiên là một bức thư tuyệt mệnh. Nét chữ nghiêng ngả xiêu vẹo, mực loang chỗ đậm chỗ nhạt, vài nơi còn nhoè đi như bị nước thấm vào. Rõ ràng người viết tâm thần hoảng loạn, cổ tay run rẩy, đến những nét móc cuối câu cũng không còn giữ được độ chắc chắn.
Ánh mắt y lướt qua từng dòng chữ, nét mặt không biểu lộ cảm xúc.
“Mạt Nhi,” Trì Hàn Soái trầm giọng bẩm báo, “Cung nữ thuộc Thượng thực cục. Năm trước trong một lần dâng trà cho Linh Châu Hoàng hậu, vì sơ suất mà suýt bị trách phạt. Khi đó Nhã vương điện hạ tình cờ có mặt, nên đã thuận miệng giải vây”
Ánh mắt Trì Hàn Soái không chút dao động, thanh âm đều đều vang lên: “Từ đó nàng ta liền sinh lòng ái mộ, vừa muốn báo đáp ân tình, vừa mong có cơ hội được bước chân vào Nhã vương phủ”
La Tại Dân vẫn lặng lẽ đọc thư, đầu ngón tay khẽ miết qua mặt giấy, cảm nhận độ nhám nơi nét mực còn chưa khô hẳn.
Trì Hàn Soái dừng lại một thoáng, đoạn tiếp tục nói: “Hôm qua, nàng ta lén bỏ thuốc vào canh giải rượu của Nhã vương. Theo như nội dung trong thư, đó chỉ là loại thuốc trợ hứng, không phải độc dược. Nàng ta cho rằng chỉ cần việc này trót lọt, điện hạ vì danh tiết nhất định sẽ thu nhận nàng ta”
“Không ngờ nửa đường lại bị An Ngọc vương phát hiện. Sự việc chưa thành đã bại lộ, nàng ta tự biết tội nặng khó thoát, nên đã treo cổ tự vẫn. Trong phòng tìm thấy một ít Ngũ thạch tán cùng bức thư này. Cửa khoá từ bên trong, cũng không có dấu vết giằng co”
La Tại Dân gấp thư lại, đặt xuống bàn. Đầu ngón tay gõ nhẹ lên mặt gỗ, từng nhịp một, chậm rãi mà rõ ràng, vang rõ trong không gian tĩnh lặng: “Tối qua là ngươi đưa nàng về phòng?”
“Không sai”, Trì Hàn Soái đáp ngay, “Sau khi bị chủ tử đánh ngất, thuộc hạ đã lập tức đưa nàng về phòng. Khi ấy hô hấp ổn định, thần trí chưa tỉnh nhưng không có biểu hiện cực đoan. Đêm qua canh phòng cũng không phát hiện động tĩnh khác thường”
Hắn hơi siết tay sau lưng, giọng trầm xuống: “Rõ ràng vẫn còn yên ổn. Vậy mà sáng sớm đã có người phát hiện thi thể nàng ta”
Tiếng gõ bàn của La Tại Dân chậm dần rồi dừng hẳn.
Chốc lát sau, y hơi ngước mắt lên, con ngươi trong veo nhưng ẩn phía sau lại là tầng lạnh lẽo sâu không thấy đáy, thanh âm nhẹ đến mức không nghe ra nửa phần cảm xúc: “Vậy ngươi thấy sao?”
Trì Hàn Soái im lặng một thoáng rất ngắn: “Thuộc hạ cho rằng… có điểm không ổn”
La Tại Dân không nói gì, chỉ khẽ nâng mắt nhìn hắn.
“Thứ nhất”, Trì Hàn Soái trầm giọng, “Nếu nàng ta thật sự chỉ muốn trèo cao, dùng thuốc trợ hứng để mưu cầu danh phận, vậy sau khi sự việc bại lộ, chưa chắc đã lập tức tìm chết. Người có dã tâm như vậy thường vẫn ôm hy vọng, còn muốn biện bạch, thậm chí đánh cược thêm một lần”
“Thứ hai, Ngũ thạch tán” Hắn hơi dừng lại, “Loại xuân dược này tuy không hiếm thấy trong giới quyền quý, nhưng tuyệt đối cũng không phải thứ một cung nữ bình thường có thể dễ dàng tìm được, hẳn phải có người cung cấp cho nàng ta”
Ánh mắt La Tại Dân thoáng sâu thêm vài phần.
“Còn nữa”, Trì Hàn Soái không do dự nói tiếp, “Bức thư này tuy nhìn qua có vẻ là viết trong lúc hoảng loạn, nhưng nội dung lại quá đầy đủ. Từ động cơ, quá trình cho đến việc nhận tội đều hợp tình hợp lý, từng bước nối tiếp từng bước, kín kẽ không một kẽ hở. Nhưng cũng chính vì quá hợp lý, thuộc hạ mới cảm thấy đáng ngờ”
Trong nội điện yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ tiếng trà trong chén dần nguội đi.
La Tại Dân khẽ gật đầu: “Quá sạch sẽ”
Ba chữ thốt ra bình thản, nhưng lại mang theo một tầng lạnh lẽo khó nhận ra.
Y trầm ngâm một lúc, ánh mắt dần sâu xuống, tựa như dưới mặt nước phẳng lặng kia đang có tầng tầng sóng ngầm âm thầm cuộn chảy: “Một cung nữ tham vọng trèo cao, hành sự nông nổi, bị phát hiện rồi hoảng loạn, sợ tội tự vẫn”, Y khẽ nhếch môi, “Câu chuyện này nghe qua rất tròn trịa. Tròn trịa đến mức giống như đã được chuẩn bị sẵn”
Khoé môi cong lên một cung độ mỏng manh.
“Có người muốn nàng ta chết”
Ánh nắng ban mai vẫn rơi trên nền gạch, nhưng dường như không còn mang theo chút ấm áp nào.
Trì Hàn Soái cúi đầu: “Nếu thật sự là tự vẫn, thời điểm này cũng quá trùng hợp rồi. Vừa vặn chặn đứng mọi manh mối”
Giọng La Tại Dân không cao không thấp, nhưng từng chữ vô cùng rõ ràng: “Nhã vương trước nay không gây thù chuốc oán, cớ sao lại vô duyên vô cớ bị kẻ khác nhắm vào?”
Y cười khẽ, ý cười mong manh đến mức gần như không tồn tại, chỉ để lại một tầng lạnh nhạt nơi đáy mắt.
“Chuyện này nếu chỉ là một cung nữ si tình ngu xuẩn, thì quá đơn giản”
Một thoáng trầm lắng lướt qua đáy mắt. Y nâng chén trà sen, nhấp một ngụm. Hương sen thơm nhẹ, lan nơi đầu lưỡi, chút ít hơi ấm theo cổ họng chậm rãi trôi xuống, nhưng không xua được hàn ý đang âm thầm tụ lại trong ánh mắt.
“Còn nếu phía sau có kẻ khác giật dây, thì mục tiêu không đơn thuần chỉ là Nhã vương… “, Ánh mắt y chậm rãi hạ xuống phong thư trên bàn, “Mà chính là nhắm vào người bên cạnh hắn”
Câu nói ấy vừa rơi xuống, không gian như nặng thêm một tầng vô hình.
Trịnh Thành Xán từ lúc nào đã hoàn toàn thu lại vẻ cợt nhả thường ngày. Hắn đứng thẳng phía sau, không dám xen vào nửa lời.
Bởi hắn hiểu rõ.
Nếu thật sự có người muốn mượn tay một cung nữ để hủy hoại thanh danh của Nhã vương, thì cái bọn chúng muốn không đơn thuần chỉ là một đêm xuân hỗn loạn.
Mà là kéo theo sóng ngầm phía sau triều cục.
Và người thân cận với Nhã vương Lý Đế Nỗ nhất, chính là An Ngọc vương La Tại Dân.
Chỉ trong một nhịp thở, La Tại Dân đã khôi phục thần sắc bình đạm thường ngày, như thể những suy tính sâu xa vừa rồi chưa từng hiện lên trong mắt.
“Hàn Soái”
“Có thuộc hạ”
“Tiếp tục theo dõi động tĩnh trong cung. Từ Thượng thực cục cho đến những người từng tiếp xúc với Mạt Nhi trong ba tháng gần đây, một người cũng không được bỏ sót”
Ánh mắt y bình tĩnh mà sắc lạnh, như lưỡi dao giấu trong tay áo, chưa rút ra đã đủ khiến đối phương lạnh sống lưng.
“Có bất cứ động tĩnh gì, lập tức báo cho ta”
“Tuân lệnh”
Trì Hàn Soái cúi đầu lĩnh mệnh, rồi chỉ trong chớp mắt, thân ảnh hắn đã biến mất khỏi nội điện, tựa như từ đầu đến cuối chỉ là một cái bóng tạm thời ghé qua.
Trong phòng chỉ còn lại La Tại Dân và Trịnh Thành Xán.
La Tại Dân đứng bên bàn, ánh mắt không tự chủ lần nữa rơi xuống phong thư tuyệt mệnh. Trong mắt y, từng dòng chữ kia đã không còn đơn thuần là lời sám hối của một cung nữ. Những nét mực loang lổ ấy đang dần nối thành một bức tranh mơ hồ, những đường nét đầu tiên đã hiện ra, song vẫn còn khuyết thiếu những mắt xích quan trọng để hoàn chỉnh toàn cục.
Ngón tay y khẽ siết lại, khớp xương trắng lên trong chớp mắt, rồi rất nhanh đã thả lỏng, như thể chưa từng có cảm xúc nào dấy lên.
Một lát sau, y nghiêng đầu nhìn Trịnh Thành Xán: “Còn gì muốn nói không?”
Giọng điệu vẫn nhàn nhạt như cũ.
“Không có thì đi lĩnh phạt hai mươi roi”
Trịnh Thành Xán: “…”
Sắc mặt hắn đổi ngay tức khắc, nụ cười lấy lòng hiện lên nhanh đến mức gần như đã thành bản năng sinh tồn: “Chủ tử, người bình tĩnh nghe ta nói đã”
La Tại Dân nhướng mày không đáp, chỉ khẽ nâng cằm ra hiệu cho hắn tiếp tục.
“Vĩnh hầu phủ hiện tại quả thực không có động tĩnh gì mới,” Trịnh Thành Xán hạ giọng, “Nhưng bên cạnh Vĩnh hầu có một nam sủng tên Tiểu Thập, người chắc hẳn cũng từng nghe qua?”
“Có nghe”
“Thuộc hạ từng thấy y đứng rất lâu trước phủ Lại bộ Thượng thư”
Ngón tay đang gõ trên bàn của La Tại Dân khựng lại một thoáng: “Ngươi nói… phủ của Lâm Ngạn Tuấn?”
“Đúng vậy”, Trịnh Thành Xán gật đầu, “Hôm ấy khi cổng phủ vừa mở, Lâm đại nhân cùng Vương tiểu thư bước ra, Tiểu Thập kia liền biến mất ngay tức khắc. Thân thủ rất nhanh, rõ ràng không muốn bị phát hiện”
Không gian lặng đi.
Ánh nắng ngoài hiên khẽ lay động theo bóng cây, nhưng trong phòng lại như có một tầng khí lạnh vô hình chậm rãi lan ra.
La Tại Dân không nói gì.
Ánh mắt y dần trầm xuống, sắc độ trong veo dần bị thay thế bởi một tầng trầm mặc khó dò. Từng mảnh suy nghĩ rời rạc lặng lẽ xoay chuyển trong đầu y. Vĩnh hầu phủ và Từ Anh Hạo, nam sủng Tiểu Thập với thân thủ vượt xa thân phận bề ngoài, Lại bộ Thượng thư Lâm Ngạn Tuấn, Vương tiểu thư Vương Tú Nghiên, và cả bức thư tuyệt mệnh “quá sạch sẽ” kia.
Những cái tên, những sự việc tưởng chừng không liên quan, lại như được buộc vào cùng một sợi dây vô hình, âm thầm kéo căng giữa bóng tối của quá khứ và cục diện của hiện tại. Những đường nét mơ hồ đã hiện ra, nhưng lại vô tình khuyết thiếu mảnh ghép then chốt, khiến y làm cách nào cũng chẳng thể ráp chúng thành một bức tranh hoàn chỉnh.
Chốc lát sau, y khẽ hỏi: “Chỉ một lần?”
“Bốn lần”, Trịnh Thành Xán đáp ngay, “Một lần đi cùng Vĩnh hầu. Hai lần đứng xa quan sát. Một lần tiến lại gần hơn, dường như là muốn dò xét điều gì”
“Lâm Ngạn Tuấn thân thủ tốt như vậy mà không phát hiện ra sao?”
Trịnh Thành Xán hơi ngập ngừng: “Hình như có… mà cũng hình như không”
Ánh mắt La Tại Dân khẽ nheo lại: “Nói cho rõ”
“Có một lần Lâm Thượng thư đột ngột dừng bước, ánh mắt quét qua mái hiên đối diện. Tiểu Thập khi ấy đã ẩn thân. Nhưng thuộc hạ cảm thấy… Lâm Thượng thư dường như cũng mơ hồ phát hiện, chỉ là không truy đến cùng”
Trong phòng lại rơi vào tĩnh lặng. Lần này, ngay cả Trịnh Thành Xán cũng không dám cười nữa.
Ánh mắt La Tại Dân dần sắc lại, tựa như có ánh thép mỏng ẩn sâu bên dưới: “Mấy người này… rốt cuộc có quan hệ gì đây?”
Trịnh Thành Xán chần chừ thoáng chốc, như chợt nhớ ra chuyện gì, rồi hạ giọng xuống thấp hơn: “Chủ tử… người còn nhớ khi lão vương gia còn sống, từng có giao tình rất sâu với tam đại gia tộc Giang Nam không?”
La Tại Dân không đáp ngay, chỉ khẽ nâng mắt nhìn hắn, thần sắc bình tĩnh, ra hiệu đối phương nói tiếp.
“Biến cố năm đó… Lý thị và Vương thị bị diệt môn trong trận hỏa hoạn do Thất Liên Bang gây ra. Lâm thị tuy không tận diệt, nhưng cũng bị ép đến mức phải rút lui khỏi thương trường, thoái ẩn nhiều năm”
Ngón tay La Tại Dân lại chậm rãi gõ xuống mặt bàn, từng nhịp đều đặn.
“Tam đại gia tộc nắm mạch kinh tế Giang Nam. Lâm thị kinh doanh trà, Vương thị kiểm soát vải vóc khắp Nam Bắc, Lý thị giữ tuyến vận chuyển và muối sắt”, Y khẽ cười nhạt, “Tam đại gia tộc suy vong, bang phái giang hồ kia lập tức thâu tóm tuyến đường hàng, chiếm lấy mạng lưới vận chuyển cũ của Lý thị. Hẳn nào khi đó quan phủ Giang Nam không làm gì được Thất Liên Bang”
Một thế cục vừa loạn đã có kẻ đứng sau thu lợi.
Trịnh Thành Xán gật đầu: “Hậu nhân của tam đại gia tộc, hiện tại chỉ còn Lâm Thượng thư Lâm Ngạn Tuấn và Vương tiểu thư Vương Tú Nghiên. Còn Lý gia công tử Lý Vĩnh Khâm, từ sau biến cố ấy liền bặt vô âm tín”
Trong phòng bỗng chốc trở nên tĩnh lặng.
La Tại Dân chậm rãi tựa lưng vào ghế, ánh mắt trầm xuống: “Ngươi muốn nói gì?”
Trịnh Thành Xán ngẩng đầu, vẻ cợt nhả thường ngày đã hoàn toàn biến mất: “Chẳng lẽ… Tiểu Thập kia chính là Lý gia công tử Lý Vĩnh Khâm, người đã mất tích mười ba năm về trước?”
Câu nói vừa dứt, không khí như nặng thêm một tầng.
La Tại Dân không tỏ vẻ kinh ngạc, chỉ là ánh mắt thoáng sâu hơn vài phần.
“Nếu đúng là y…”, La Tại Dân chậm rãi nói, “Vậy việc y xuất hiện bên cạnh Từ Anh Hạo không còn đơn giản là chuyện nam sủng nữa”
Ánh mắt La Tại Dân dời đi, như xuyên qua những bức tường dày của cung điện.
“Và việc y xuất hiện trước phủ Lại bộ Thượng thư, không phải vì Từ Anh Hạo, mà là vì một thân phận khác”
Một người sống sót duy nhất của một gia tộc bị tàn sát.
Một người ẩn mình nhiều năm như vậy, đột nhiên xuất hiện bên cạnh Vĩnh hầu, lại lén lút đứng trước phủ Lại bộ Thượng thư.
Quá nhiều điểm trùng hợp.
La Tại Dân nhàn nhạt nói tiếp: “Nếu y thật sự là Lý Vĩnh Khâm… Thành Xán, ngươi nói xem, mục đích của y là gì?”
Trịnh Thành Xán khẽ nuốt khan: “Không lẽ y cũng như Lâm đại nhân, muốn điều tra chân tướng vụ án năm xưa? Đã vậy, sao y không trực tiếp tỏ rõ thân phận? Sau khi ba người bọn họ nhận lại nhau, mọi chuyện chẳng phải càng dễ giải quyết sao?”
La Tại Dân khẽ lắc đầu: “Có lẽ y có điều khó nói, hoặc là không muốn bứt dây động rừng”
Dừng lại một nhịp, y tiếp tục nói: “Nếu vậy, Vĩnh hầu e rằng không thoát khỏi liên quan đến vụ án tam đại gia tộc Giang Nam”
Dứt lời, ánh mắt La Tại Dân lập tức tối lại.
Tựa như có một mảnh ghép vừa khớp vào đúng vị trí vốn trống rỗng bấy lâu.
Nhưng khi bức tranh bắt đầu hiện rõ đường nét, cũng là lúc người đứng gần nó nhất sẽ trở thành mục tiêu đầu tiên.
Khoé môi y khẽ cong lên, nhưng ý cười không chạm tới đáy mắt: “Cho người điều tra đi”
Thanh âm bình thản, song không cho phép đối phương phản bác.
“Từ những quan viên phụ trách án hoả hoạn năm ấy, cho đến thân thế Tiểu Thập, đến mọi động tĩnh giữa y và Từ Anh Hạo”
La Tại Dân khẽ khép mắt trong một nhịp rất ngắn, rồi mở ra, ngón tay dừng lại trên mặt bàn, như vừa hạ xuống một quyết định: “Ta muốn biết mười ba năm trước rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, lại là ai đã mở cổng cho Thất Liên Bang tiến vào Giang Nam”
“Thuộc hạ đã rõ”
Trịnh Thành Xán vừa định lui ra, La Tại Dân lại khẽ lên tiếng: “Khoan đã”
Hắn lập tức đứng thẳng.
La Tại Dân nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh sáng ban ngày đã sáng rõ hơn, nhưng trong mắt y lại như có bóng tối lặng lẽ lan ra.
“Nghe nói khi xưa Lý Vĩnh Khâm và Vương Tú Nghiên từng có hôn ước. Nếu Tiểu Thập thật sự là Lý Vĩnh Khâm… thì những năm qua bặt vô âm tín, rồi lại ẩn nhẫn bên Từ Anh Hạo…”, Giọng nói nhẹ như thả xuống mặt nước yên tĩnh, “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Một công tử thế gia, chỉ trong một đêm, toàn bộ gia tộc đã bị thiêu cháy dưới trận hoả hoạn.
Mười ba năm sau, khi xuất đầu lộ diện, thiếu niên phong quang vô hạn năm nào lại trở thành nam sủng đầy nhục nhã thấp hèn trong Vĩnh hầu phủ.
Từ hôn ước môn đăng hộ đối với thiên kim danh môn, đến thân phận thấp hèn phải cúi mình dưới quyền thế của kẻ khác.
Giữa hai thân phận ấy, là mười ba năm hoàn toàn trống rỗng.
Không ai biết y đã đi đâu. Càng không ai biết y đã trải qua những gì.
Trịnh Thành Xán nghe đến đây, trong mắt chợt loé sáng, nhưng bản tính khó sửa, vẫn không quên hỏi chuyện của mình: “Chủ tử, vậy hai mươi roi kia…”
“Miễn cho ngươi”
La Tại Dân cong môi cười nhạt: “Nhưng nếu tin tức này sai”
Ánh mắt y lướt qua hắn, bình thản đến lạnh người: “Ta tính gấp đôi đấy”
Trịnh Thành Xán lập tức nghiêm túc hẳn: “Thuộc hạ tuyệt đối không dám!”
Nói xong, hắn nhanh chóng lui ra, thân ảnh chớp mắt đã biến mất ngoài hành lang, chỉ để lại tiếng bước chân khẽ vang rồi tắt hẳn.
Căn phòng trở về vẻ yên tĩnh vốn có.
Ánh nhìn của La Tại Dân lại một lần nữa rơi xuống phong thư tuyệt mệnh trên bàn, rồi trong sự lặng im ấy, từng mắt xích được xâu chuỗi một cách lạnh lẽo và rõ ràng.
Một cung nữ thuộc Thượng thực cục, vì đem lòng ái mộ Nhã vương mà lén hạ dược, khi sự việc bại lộ liền sợ tội tự vẫn, còn để lại bức thư tuyệt mệnh quá đỗi hoàn hảo, hoàn hảo đến mức không giống được viết trong cơn hoảng loạn chút nào?
Một hậu nhân Lý thị Giang Nam, tưởng chừng đã chết trong trận hoả hoạn mười ba năm về trước, vậy mà giờ đây không những còn sống sót, lại đang ẩn mình dưới thân phận nam sủng trong Vĩnh hầu phủ?
Ngón tay La Tại Dân chậm rãi miết qua mép giấy, như thể đang vuốt ve một lưỡi dao mỏng. Bề ngoài mềm mại, nhưng chỉ cần sơ sẩy sẽ đứt tay.
Khóe môi y khẽ nhếch lên.
“Thú vị thật đấy”
Nhưng trong đôi mắt kia, hoàn toàn không có lấy một tia ý cười.
Đặt bức thư xuống bàn, La Tại Dân khẽ tựa người ra sau, ánh mắt hạ thấp, hàng mi dài đổ xuống, che đi phần lớn cảm xúc hỗn loạn trong lòng.
Y bắt đầu suy nghĩ.
Kiếp trước, gần như toàn bộ tâm trí của y đều dồn vào một mình Lý Mẫn Hanh. Từng bước đi, từng nước cờ, từng lần nhẫn nhịn hay ra tay, đều xoay quanh cái tên ấy. Khi đó, y cho rằng mình đã nhìn rất rõ đại cục, cho rằng chỉ cần giữ vững trục trung tâm, mọi thứ khác tự khắc sẽ xoay quanh nó.
Nhưng bây giờ nghĩ lại… Chính vì quá tập trung vào một người, y đã vô tình bỏ lỡ vô số dòng chảy ngầm bên dưới.
Tam đại gia tộc Giang Nam suy vong. Thế lực giang hồ từng bước thâu tóm tuyến vận chuyển. Một thiếu niên thế gia bặt vô âm tín suốt mười ba năm. Một vị Lại bộ Thượng thư bước vào triều đình, âm thầm lật lại bản án trong quá khứ. Một Vĩnh hầu nuôi bên mình một “nam sủng” với thân thủ bất phàm, không khỏi vượt quá thân phận.
Tất cả những chuyện ấy, ở kiếp trước, y chưa từng thực sự nhìn kĩ.
Hoặc nếu có nhìn thấy, cũng vì chúng không liên quan trực tiếp đến Lý Mẫn Hanh, nên y chưa từng một lần đào sâu.
La Tại Dân khẽ cười, nụ cười nhạt đến mức gần như không tồn tại.
Kiếp trước, y cứ tưởng mình là người điều khiển thế cục.
Nhưng có lẽ, y chỉ đang đứng ở một góc bàn cờ quá hẹp mà thôi.
Có những ván cờ, không đơn thuần chỉ có hai người đối diện nhau.
Mà là tầng tầng lớp lớp thế lực chồng chéo, mỗi bên đều che giấu quân bài thật sự của mình, chờ đợi thời khắc lật mở.
Nếu không có cơ hội sống lại kiếp này, e rằng y vẫn sẽ bước lên con đường cũ, tiếp tục bị cuốn vào tranh đoạt mưu quyền cùng Lý Mẫn Hanh, tiếp tục coi những biến động khác chỉ là chuyện bên lề.
Ánh mắt La Tại Dân dần trầm xuống.
Lần này, y muốn nhìn thấu toàn cục.
Nếu Lý Vĩnh Khâm thật sự còn sống, nếu Từ Anh Hạo có liên quan đến biến cố năm ấy, nếu Thất Liên Bang chỉ là lớp vỏ bên ngoài…
Vậy thì trận hỏa hoạn năm xưa không phải là kết thúc.
Mà chỉ là điểm khởi đầu cho một bàn cờ lớn hơn.
Ngón tay y khẽ gõ xuống mặt bàn lần nữa, nhịp gõ chậm rãi, nhưng vô cùng chắc chắn và dứt khoát.
Kiếp trước y đã bỏ lỡ.
Kiếp này, y sẽ không để bất kì dòng chảy ngầm nào thoát khỏi tầm mắt.
***
Sau chừng một nén hương, cửa phòng lần nữa khẽ mở.
Lý Đế Nỗ tự tay bưng vào một khay đồ ăn sáng. Bát cháo hạt sen còn nghi ngút khói, hương thơm thanh nhã quyện cùng vị thuốc bổ dìu dịu. Bên cạnh là đĩa hồng hoa tô xếp gọn gàng, sắc đỏ mềm mại như cánh hoa vừa hé, tỏa ra mùi hương ngọt nhẹ, khiến không gian tĩnh lặng trong phòng cũng trở nên ấm áp hơn vài phần.
Vừa thấy hắn, La Tại Dân khẽ động đậy. Nhưng lưng còn chưa kịp thẳng hẳn, một trận đau nhức đã âm ỉ lan xuống nửa thân dưới. Y hơi khựng lại, chân mày bất giác nhíu chặt.
Khi nãy… rõ ràng còn chưa đau đến mức này.
Ánh mắt Lý Đế Nỗ lập tức tối sầm. Hắn đặt khay xuống bàn, bước nhanh lại gần, nhưng khi đến trước mặt y, động tác tự nhiên chậm lại, như sợ khiến y giật mình.
“Đừng gượng”
Giọng hắn thấp và trầm, không nặng nề, nhưng mang theo sự lo lắng không hề che giấu.
Hắn đưa tay đỡ lấy vai, rồi lấy gối cẩn thận đặt sau lưng y. Động tác thuần thục đến mức như đã làm điều này vô số lần, nhưng ánh mắt vẫn chăm chú quan sát từng biến đổi nhỏ trên gương mặt đối phương.
“Là ta không biết chừng mực”
Lời nói buông ra rất khẽ, mang theo sự tự trách nặng nề còn hơn cả cơn đau đang âm ỉ kia.
La Tại Dân như muốn trấn an đối phương, bình thản đáp: “Không sao. Ta không yếu đuối đến vậy đâu”
Chính sự bình thản ấy lại khiến Lý Đế Nỗ khó chịu hơn cả một lời trách móc. Hắn nhìn thấy rõ, cũng biết rất rõ cơn đau ấy do ai mà ra. Cảm giác áy náy trong lòng chồng thêm một tầng, khiến vô vàn lời muốn nói như kẹt cứng trong cổ họng.
“Cháo hạt sen à? Thơm quá”
La Tại Dân chợt lên tiếng phá vỡ khoảng lặng, rồi đưa thìa lên nếm thử một miếng.
Cháo mềm mịn, hạt sen bùi mà không nát, độ nóng vừa phải, không làm bỏng đầu lưỡi. Vị thuốc bổ phảng phất nơi cổ họng, được tiết chế khéo léo nên không quá gắt. Hồng hoa tô, món điểm tâm y thích nhất, được bày biện vô cùng tinh xảo. Lớp vỏ mỏng nhẹ, sắc hồng nhạt như cánh hoa đầu xuân, vị ngọt thanh hoà cùng hương thơm dịu dàng còn vương nơi đầu lưỡi.
Từ việc chọn món ăn, đến mùi vị nhẹ nhàng dễ nuốt, tất cả đều là Lý Đế Nỗ đích thân căn dặn Ngự thiện phòng chuẩn bị kĩ lưỡng.
La Tại Dân im lặng ăn thêm vài miếng, ánh mắt thoáng lướt qua người đứng bên cạnh.
Coi như người này… vẫn còn chút lương tâm.
Lý Đế Nỗ nhận ra ánh nhìn ấy, lại nhìn y ăn đến là ngon miệng, trong lòng mới dần thả lỏng.
Thấy người kia cứ im lặng chẳng lên tiếng, dáng vẻ ủ rũ hệt như con cún to xác vừa bị la mắng, La Tại Dân không khỏi buồn cười. Y tiện tay cầm phong thư trên bàn ném sang cho hắn, giọng điệu nửa thật nửa đùa vang lên: “Mệnh đào hoa của Nhã vương điện hạ quả là không đùa được đâu”
Lý Đế Nỗ đưa tay bắt lấy, mở thư ra đọc.
Ánh mắt hắn thoáng trầm xuống.
Thì ra “bằng chứng quan trọng” mà Lưu Dương Dương nhắc đến… chính là thứ này.
Một bức thư đủ để khép lại mọi nghi vấn. Cũng đủ để che đi mọi dấu vết.
Hắn bật cười, hơi lắc đầu: “Người của An Ngọc vương cũng nhanh thật đấy”
La Tại Dân nhàn nhạt đáp: “Bình thường thôi”
Lý Đế Nỗ đọc kĩ bức thư thêm một lần, chân mày càng lúc càng nhíu chặt: “Ta khi nào từng giải vây cho Mạt Nhi?”
Hắn lục lại từng mảnh kí ức vụn vặt trong đầu, hành lang, cung yến, nhưng rốt cuộc vẫn chẳng thể tìm ra bất cứ manh mối nào trùng khớp với lời trong thư.
Sau một thoáng im lặng, bản tính trêu chọc quen thuộc lại trỗi dậy, như để xua đi cảm giác nặng nề đang dần bao trùm khắp gian điện. Hắn ngồi sát lại gần, đưa tay nâng cằm La Tại Dân lên, ép y nhìn thẳng vào mình. Khoảng cách giữa hai người lập tức bị kéo ngắn lại. Hơi thở gần đến mức có thể chạm vào nhau.
“Đào hoa vốn đâu phải là lỗi của bổn vương”, Lý Đế Nỗ cong môi, ánh mắt lấp lánh ý cười, “Là do cung nữ Mạt Nhi kia không kìm được lòng trước bổn vương chứ”
Khóe môi hắn cong lên đầy tự đắc.
Nhưng sâu trong đáy mắt, lại không hoàn toàn là đùa giỡn. Hắn muốn chờ xem phản ứng của y. Chỉ cần một tia ghen tuông, một chút bất mãn, nghe thì thật ấu trĩ, nhưng cũng đủ khiến hắn vui vẻ cả ngày.
Thế nhưng La Tại Dân chỉ hất nhẹ tay hắn, trong giọng điệu không nghe ra chút tâm tình nào: “Nếu ngươi rảnh rỗi như vậy, chi bằng nghĩ xem ai mới là người thật sự muốn hại ngươi đi. Hôm qua nếu không phải ta đến kịp, ngươi có biết ngươi đã…”
Y khựng lại một nhịp.
Câu nói chưa dứt, nhưng ý tứ đã quá rõ ràng.
Lý Đế Nỗ nhích lại gần hơn, giọng thấp xuống, mang theo ý cười mơ hồ: “Ngươi đang quan tâm ta sao?”
“Ừ”
La Tại Dân đáp rất nhanh, giống như vừa rồi chỉ thuận miệng trả lời một câu hỏi vô thưởng vô phạt, rồi tiếp tục cúi xuống ăn sáng, coi người kia như một luồng không khí ồn ào bên cạnh.
Tiếng “ừ” nhỏ xíu ấy cũng đủ khiến Lý Đế Nỗ khựng lại, tim hắn dường như lỡ mất một nhịp: “Ngươi vừa nói gì?”
Nhưng La Tại Dân rõ là đang ngại, chỉ cắm mặt húp cháo, hàng mi rũ xuống, giấu đi ánh mắt, nhất quyết không nhìn hắn, như thể chỉ cần đối diện thêm một khắc thôi cũng sẽ lộ hết tâm tư.
Lý Đế Nỗ nhìn bộ dạng ấy, đáy mắt dần dần sáng lên. Hắn lập tức giở giọng mè nheo, cố tình kéo dài âm cuối: “Ngươi để tâm ta chút đi”
“Ta đang ăn mà”, La Tại Dân dở khóc dở cười, giọng điệu vô thức mềm xuống vài phần, mang theo vài tia làm nũng rất khẽ mà chính y cũng không nhận ra, “Với lại… còn đau lắm đây này”
Lời nói buông ra nhẹ như gió, lại khiến ý cười nơi đáy mắt Lý Đế Nỗ tắt đi gần như ngay tức khắc. Hắn không nói nữa, chỉ lặng lẽ đưa tay, đặt lên lưng đối phương, chậm rãi xoa dọc lưng theo từng nhịp thở, động tác tự nhiên nhưng chậm đến mức gần như dè dặt, như thể chỉ cần sơ suất một chút sẽ khiến y đau thêm.
Giọng hắn trầm hẳn xuống: “…Lát nữa ta bảo người mang thêm thuốc tới”
Sau đó, hắn chỉ lặng im ngồi bên cạnh, chìm trong suy nghĩ nặng nề của riêng mình. Đợi đến khi La Tại Dân đặt bát xuống, hắn mới như sực tỉnh, khẽ gọi, giọng thấp hơn thường ngày: “Tại Dân ơi”
La Tại Dân hơi nhướng mày, dịu dàng đáp lại: “Ơi”
“Canh giải rượu tối qua thật ra…”
Nói đến đây, hắn đột nhiên dừng lại. Suy nghĩ vừa loé lên đã kịp nối những mảnh ghép rời rạc thành một bức tranh toàn cảnh.
Bát canh ấy vốn dĩ là được dâng đến chỗ La Tại Dân.
Nhưng nửa đường, lại bị hắn thuận tay cầm lấy uống trước.
Vậy thì người bọn chúng muốn hãm hại, từ đầu đến cuối, là y.
Không khí trong phòng chợt lặng xuống. Ánh sáng buổi sớm vẫn dịu dàng rơi qua song cửa, như thể chẳng hề hay biết có một âm mưu mới vừa hé lộ. Chỉ có ánh mắt Lý Đế Nỗ là trầm hẳn đi.
La Tại Dân đương nhiên nhận ra điều Lý Đế Nỗ muốn ám chỉ, chậm rãi ngước mắt nhìn hắn.
“Người bọn chúng nhắm vào vốn dĩ là ta”, Y cười cợt nói, giọng điệu bình thản như thể đang bàn chuyện của ai khác chứ chẳng phải y, “Người chết rồi, không còn gì để đối chứng. Chỉ còn bức thư tuyệt mệnh cùng màn sợ tội tự sát được dàn dựng vô cùng kín kẽ kia thôi”
La Tại Dân thờ dài, đột nhiên không khỏi có chút thương xót: “Mạt Nhi này… cũng chỉ là con tốt thí, dùng xong việc liền bị vứt bỏ không chút lưu tình”
Lý Đế Nỗ siết chặt phong thư trong tay. Tờ giấy mỏng bị bóp nhăn, phát ra tiếng sột soạt khô khốc.
Hắn không tức giận vì bản thân bị nhắm tới. Hắn tức giận vì suýt chút nữa người phải gánh chịu hậu quả lại là La Tại Dân.
“Thủ đoạn thật ghê tởm”
Giọng hắn trầm xuống, không còn nửa điểm đùa cợt.
La Tại Dân chống tay muốn đứng dậy. Nhưng vừa cử động, cơn đau nơi nửa thân dưới lập tức kéo tới, khiến y khẽ nhíu mày.
Đau quá…
Chỉ một cái nhíu mày rất nhẹ thôi, nhưng tim Lý Đế Nỗ lại thắt chặt như bị ai bóp mạnh. Cảm giác ấy đến quá đột ngột, đến mức hắn gần như không kịp nghĩ.
Không nói thêm lời nào, hắn bước tới, vòng tay qua người La Tại Dân, dứt khoát ôm gọn y vào lòng. Động tác nhanh, nhưng vô cùng cẩn thận. Cánh tay hắn không hề siết chặt, chỉ giữ vừa đủ, như sợ chỉ cần dùng thêm chút lực cũng sẽ khiến y đau thêm.
“Ta đưa ngươi về nhà”
Giọng hắn trầm ấm và ổn định, nhưng sâu bên trong lại là những tầng cảm xúc phức tạp chồng chéo: áy náy, lo lắng, và cả một thứ chiếm hữu mơ hồ.
La Tại Dân tựa nhẹ vào vai hắn, khẽ đáp: “Ừ”
Rồi đột nhiên nói một câu không đầu không cuối: “Có ngươi… tốt thật đấy”
Lý Đế Nỗ không đáp, chỉ lặng lẽ ôm người trong lòng chặt thêm một chút, như sợ nếu buông tay, y sẽ lại một mình đứng giữa những âm mưu bẩn thỉu kia.
Ánh mắt hắn dần trở nên lạnh lẽo, sâu thẳm nơi đáy mắt là một lời thề không thành tiếng.
Ai dám động vào La Tại Dân, hắn sẽ khiến kẻ đó phải trả một cái giá rất đắt.
<< Chương 59
Chương 61 >>
Từ khóa » Bả Khói Nomin
-
NMcfs_571 Mn ơi... - NOMIN Confession - For Jeno & Jaemin
-
•nct 2• - Leciri_ - Wattpad
-
Nomin Truyện - Wattpad
-
Nomin – Rikanozu
-
Truyện Nomin; 20 Cái Hôn Của Na Jaemin Và Lee Jeno - ZingTruyen
-
Bạn Thân Cũng Như Người Thương – 8 - Lettre D'amour
-
[JaeDo] Ổ Sói - Bả Tửu Vấn Nguyệt
-
Đọc Truyện [NoMin/JiJaem] [Longfic] Tấm Hình Thời Gian - Ngoại ...
-
Hmc28 - Ichinen
-
Tìm Kiếm Truyện Sủngcông - Trang 1 - TruyenFun
-
Tìm Kiếm Truyện Mộthuỷchingư - Trang 1 - TruyenFun
-
[PDF] Original Document (PDF) - Diễn Đàn Forum
-
0 Ng - BPEmb