[Review] Replay 1994 – Sự Kết Nối Tuyệt Vời | Just Write It

Là một đứa ác cảm với các loạt phim theo series, phim có phần 2, phần 3 nên khi nghe tin “Reply” có thêm phiên bản 1994, tôi chẳng có hứng thú tẹo nào. Vậy là mặc kệ truyền thông, báo chí, tin bài, thậm chí là cả fanpage Reply 1997 liên tục đăng tin về anh em của nó, thằng 1994, tôi vẫn cứ làm ngơ, coi như 1997 của tôi là nhất. Phải đến hơn 1 năm sau khi 1994 phát sóng, trong những ngày rảnh rỗi sinh nông nổi và smartphone chỉ còn một app xem phim duy nhất là ZingTV, tôi mới quyết định lôi đống 1994 ra “xử”. Mục tiêu ngốn hết 21 tập là 1 tuần, nhưng chỉ sau 3 ngày đêm cặm cụi ngồi nhai snack và tu cafe, tôi đã hấp thụ hết những khoảnh khắc đáng nhớ của bộ Reply 1994 này. Về cơ bản là sau sự việc này, tôi nhất định không xem thường các phim theo series, có phần này phần kia nữa.

Không bàn về hình ảnh, góc quay, kĩ xảo, chỉ riêng cách xây dựng tính cách nhân vật đã khiến tôi vô cùng nể phục đạo diễn Shin Won Ho của loạt phim này. Trong một bộ phim có đề cập đến “thần tượng” nhưng không có nhân vật nào bị “thần tượng hóa”, mỗi nhân vật đều thể hiện rõ các khía cạnh trong tính cách và con người mình, không bị quá hoàn hảo, cũng không quá xấu xí.

Đầu tiên là một Sung Na Jung (Go Ara) sôi nổi, bộc trực, hay cười, luôn quan tâm đến mọi người nhưng lại có xu hướng giải quyết các bạn bằng bạo lực (cắn, đánh, đá, đấm, véo, đủ cả). Tật xấu của cô bạn này nhất định sẽ tạo được hiệu ứng lan truyền sau khi phim ra mắt bởi từ xưa đến nay tật xấu sau khi xỉn của con gái có nhiều nhưng chưa có ai nháy mắt, cắn người mà lại lên phim cả. Ngoài ra, chi tiết bị thoát vị đĩa đệm ở hông cũng là một chi tiết đắt giá giúp khai thác nhiều tình tiết không mấy quan trọng (nhưng hay ho) trong phim như: anh Rác là bác sĩ khoa phẫu thuật thần kinh, Chilbong cũng bị đau hông như Jung, vv… Điều tôi nhớ nhất ở Jung chính là tính lạc quan, luôn tự biết cách an ủi mình để vượt qua mọi chuyện đau khổ nhất, kể cả việc yêu đơn phương người “anh trai” chung sống hơn 20 năm với mình.

Tiếp theo phải kể đến Rác oppa (Jung Woo), một nickname không – thể – chuẩn – hơn dành cho anh chàng nửa người nửa vật, hâm hâm dở dở này. Tôi từng thấy người ta ăn bẩn, sống bẩn trên phim nhưng chưa thấy ai vừa bẩn vừa dị, vừa bất cần như Rác. Rác mặc một bộ quần áo tới khi bốc mùi cũng không biết, đi tất thì chất thành đống và không biết tất nào là tất bẩn, tất nào là tất sạch. Nhà cửa của người đàn ông độc thân luôn bừa bộn khiến Jung liên tục có cơ hội mắng chửi, đánh đấm anh ta mỗi lần tới nhà thăm anh. Nhưng Rác học giỏi, ở bên ngoài anh là một bác sĩ có năng lực, luôn đứng đầu trong các kì thi, kiểm tra, là một anh chàng có vẻ ngoài bảnh bao, nam tính, lạnh lùng ít nói. Nếu chỉ nhìn vào bề ngoài của Rác thì anh ta đúng là nhân vật chính trong các phim thần tượng, nhưng phim đã để cho anh xuất hiện với hình ảnh một tên nửa người nửa thú, hành động như con nít lai con vật, rồi sau đó mới cho anh đẹp lên một chút, vậy nên hình tượng không bị làm quá lên, cũng không bị mờ nhạt đi. Dẫu có vẻ ngoài nửa điên dại nửa bình thường nhưng bên trong ta vẫn cảm nhận được Rác ta là một người đàn ông tốt, một người luôn quan tâm tới các em trong nhà trọ, quan tâm đều, không trừ một ai. Mối quan hệ gần gũi thân mật giữa Rác và Bingrae đã khiến các hủ nữ tốn không biết bao nhiêu comment để tranh luận liệu sau này Rác và Bing có thành đôi hay không, Rác là trai cong hay thẳng, vv… Nhưng từng cử chỉ, hành động cũng như sự hi sinh của anh trong phim đã chứng minh rằng, dù điên khùng nhưng anh vẫn là trai thẳng, vẫn yêu Jung một lòng và kết phim đã cho ra kết quả là … ba cháu nho nhỏ xinh xinh. Thật đáng mừng.

Chilbong (Yoo Yeon Seok) có lẽ là nhân vật khiến cái kết của bộ phim gây tranh cãi nhiều nhất khi có tới 70% fangirl của bộ phim sẵn sàng kiến nghị để Bong và Na Jung kết hôn thay vì lấy Rác. Cũng khá dễ hiểu vì sao Bong được lòng các fan đến thế, vì hình tượng của anh chàng quá hoàn hảo, vừa đẹp trai, cao ráo, dân Seoul, lại giỏi thể thao, quan tâm tới người khác quá nhiều. Hơn nữa, điểm mà Bong hơn hẳn anh Rác (về mặt thể hiện ra) là hiểu tâm lí con gái. Khó có cô gái nào có thể cưỡng lại sức hút của Bong nếu không biết được rằng anh chàng quá si tình, thậm chí là dại gái. Cá nhân tôi không thích nhân vật này lắm, có thể do cách tôi đánh giá đàn ông khác so với những người khác. Tôi không thích những người bên ngoài xã hội thì cứng rắn nhưng trước mặt người con gái mình yêu thì lại quá nũng nịu, quá nhẹ nhàng, đôi khi là hơi sến. Điều này Yeon Seok diễn có phần giả tạo quá rồi. Giá như biểu cảm khuôn mặt Bong thống nhất từ trong ra ngoài, từ đầu phim tới cuối phim, chi thay đổi câu thoại thì có lẽ tôi sẽ cảm thấy thoải mái hơn. Cách mà Bong tự cho mình là tình địch của Rác, tôi thực sự không phục. Cách mà Bong kiên nhẫn chờ đợi Jung hơn 3 năm tôi cũng chỉ coi như một sự cố chấp không đáng có vì anh chàng vốn biết trái tim Jung luôn hướng về ai.

Dàn diễn viên thứ chính trong phim cũng được khắc họa tính cách khá rõ nét. Tôi thực sự ấn tượng với Hae Tae, một dân chơi phố huyện đáng yêu quá mức cho phép. Tôi còn nhớ trong máy mình có chụp lại màn hình tất cả những khoảnh khắc đáng yêu của anh chàng này, đó là khi anh chàng bị đau bụng mà vẫn phải ra sân đá bóng, cứ mỗi khi sắp chuyền được cho đồng đội là anh lại lẳng lặng trốn khỏi sân với một dáng điệu không thể nào nhịn cười. Đó còn là khoảnh khắc anh chàng nhịn đi ị bằng cách cắm mông vào chân ghế, rồi ngồi bệt xuống sàn. Hae Tae cùng với bạn thân Samchunpo là điển hình cho vai trò joker (người gây cười) cho các bộ phim có nhiều diễn viên chính. Tóm lại, ở Hae Tae, chưa bao giờ tôi thấy ghét anh chàng, tất cả đều mang lại tiếng cười, những tiếng cười có tính chất giải trí nhưng không hề vô nghĩa. Nhân vật Samchunpo (Kim Seong Gyun) những ngày đầu ở tại nhà trọ Shinchon có tính cách rõ nét hơn, càng về sau không hiểu có phải vì yêu nên tính cách mờ nhạt đi không nhưng ở anh chàng này tôi nhớ nhất là hình ảnh một ông cụ non già trước tuổi, sống nguyên tắc, sạch sẽ và logic, nhưng cuối cùng lại yêu phải “oan gia ngõ hẹp”. Jo Yoon Jin (Min Do Hee) cũng có quá trình phát triển tính cách tương tự như Samchunpo, ban đầu khá ấn tượng bởi một fangirl phát cuồng vì các oppa, sống khép kín, nhưng mỗi khi mở miệng là một lần làm người đối diện hết hồn vì ngôn ngữ quá bạo dạn. Càng về sau, có lẽ do tình yêu mà cặp đôi này càng sến, tính cách có vẻ bị dung hòa đi nhiều. Còn Bingrae (Bora) tôi coi là nhân vật có vai trò kết nối mọi thành viên, đây là một chàng trai hiền lành, nhút nhát, nhưng lại thân với các thành viên trong phim. Anh chàng này luôn là người “nói hộ tấm lòng” của các nhân vật đang có mâu thuẫn với nhau, hoặc khó nói chuyện. Tôi khá ưng cái kết cho chàng trai này khi lấy được một noona xinh đẹp, hiểu sự đời. Những người bạn trọ, hay nói đúng hơn là những người tạo nên không khí đầm ấm, thân mật cho nhà trọ Shinchon thực sự là những con người ghi vào tâm trí người xem những ấn tượng khó quên cả về tính cách cá nhân lẫn mối quan hệ mà họ tạo ra với những người trong phim.

Thật là thiếu sót nếu không nhắc đến appa – oma, người đã theo Reply từ 1997 tới 1994. Ở phiên bản 1994 này, trong vai trò ông bà chủ nhà trọ, Sung Dong Il và Lee Il Hwa thực sự khiến tất cả những thanh niên đang sống tại tỉnh lẻ mong muốn sẽ được gặp nếu họ lên thành phố lập nghiệp. Mẫu gia đình Shinchon không phải là mẫu gia đình lý tưởng hiếm có trong lịch sử điện ảnh Hàn Quốc nhưng khi đặt nó trong mối quan hệ với những sinh viên ở trọ, nó vẫn là một hình mẫu lí tưởng mà mọi người đều mong có được. Sau khi nghe tin cặp đôi appa – oma này sẽ tiếp tục ở các series Replay sau, tôi thầm cảm ơn đạo diễn vì đã tạo được môi trường tốt cho các diễn viên chính thể hiện tài năng của mình.

Còn rất nhiều điều xung quanh Replay 1994 khiến tôi cảm phục, hâm mộ và ấn tượng như cách kể chuyện, cách nhả các chi tiết phim tạo ra sự hồi hộp vv… nhưng điều cuối cùng muốn nói ở đây chính là sự kết nối giữa các sự kiện, nhân vật trong phim thực sự là một sự kết nối tuyệt vời. Ngoài các tình tiết lịch sử được đề cập tới, biên kịch còn khéo léo lồng ghép các nhân vật trong các show truyền hình, các phim đang nổi ở thời điểm bấy giờ vào phim như Kim Min Jong và Yoon Jin Yi trong Phẩm chất quý ông, Yoon Minsoo và Sung Joon của show Appa Odiga đình đám. Ngay cả Eunji – Inguk và bộ tứ hài hước trong Reply 1997 cũng được mang ra gán ghép với các nhân vật để tạo nên sự gần gũi, liên kết vv… Trong khuôn khổ kiến thức có hạn, tôi chỉ biết cảm thán những điều như trên, sau này khi có kiến thức rộng hơn, nhất định sẽ có thêm nhiều bài viết bàn về những điểm nổi bật ở bộ phim cũng như loạt phim này.

5 điểm hay ho của Reply 1994:

  1. 80% các nhân vật được sử dụng tên thật làm tên trong phim
  2. Bộ phim có nhiều người họ Kim được nhắc đến nhất
  3. Tiếng “beeeeee” thần thánh gây sốt khi được cư dân mạng sử dụng làm nhạc chuông tin nhắn quá nhiều
  4. Biên kịch của phim là fan cuồng DBSK nên tên các nhân vật (1 đống họ Kim) cũng có sự liên quan tới thành viên Jae Joong
  5. Giải Best couple trong lễ trao giải Korea Drama Award 2014 đã thuộc về cặp đôi KIM SUNG KYUN – DO HEE đáng yêu.

–  Scorpibra.

Share this:

  • X
  • Facebook
Like Loading...

Từ khóa » Kết Của Phim Reply 1994