[Review] Sakura Gari – Anh đào Bất Diệt | Chubby Teapot
Có thể bạn quan tâm
1.Nét vẽ đặc biệt của Watase Yuu
Cần phải khẳng định trong tất cả các bộ manga tôi từng đọc từ trước đến nay, nét vẽ của Watase gây ấn tượng hơn tất cả: trau chuốt trong từng chi tiết nhỏ, thần thái của nhân vật lẫn ngoại cảnh được diễn tả chính xác góp phần làm nên tinh thần riêng của tác phẩm. Không phải mangaka nào cũng làm được điều này, kể cả những người nổi tiếng. Ví như Kamio Youko (tác giả Hana Yori Dango) được hâm mộ cuồng nhiệt với những câu chuyện tinh tế nhẹ nhàng, nhưng nét vẽ luôn cứng và đôi mắt nhân vật rất vô hồn. Hay như Aoyama Gosho cũng vẽ nhiều nhân vật như lặp lại khuôn mẫu, chỉ như cùng 1 người rồi thay đổi màu da, kiểu tóc.
Nhưng ngay từ những trang đầu, sensei đã làm tim tôi rớt một nhịp. Thật thế. Tôi chưa thể hiểu ngay được tính cách của cậu chàng Masataka như thế nào, nhưng tôi đã thốt lên : “Ồ! Trong sạch chính là đây!”,cái nhìn trên mặt cậu rất sinh động, vừa ngây thơ trong sáng và đôi nét nghịch ngợm như một cậu học sinh mẫu mực, vừa cương liệt thẳng thắn lại thông minh. Tôi tin nét vẽ của tác giả khắc họa chính xác những gì bà muốn khắc họa. Và ngay từ những câu nói của Masataka với Souma khi bị bắt và vu tội ăn cắp đã chứng minh điều đó:
“Tên em là Tagami Masataka! Em đến từ Suruga, em lên Tokyo để học THCS với nguyện vọng Ichikou và Teidai (Ichiko là 1 trong 4 trường THPT danh tiếng, Teidai là tiền thân ĐH Tokyo)….Xin cho em được làm việc ở đây. Để biết được ý nghĩa của việc “sinh ra để làm gì”! Em muốn học 1 cách sống mạnh mẽ! …Nếu như ngài cứ khăng khăng như vậy, ngài không có lòng tin vào một con người nào sao?Như thế còn ý nghĩa gì nữa?”
~~
Cần phải nói thêm phong cách vẽ của sensei thanh mảnh, tinh tế, rất hợp với shoujo ai. Nhưng điều làm tôi ấn tượng là cách vẽ theo “góc quay camera” thay đổi từ từ qua các chap. Ở chap 1 là những góc nhìn trên cao mở ra một Tokyo những năm 1920s tấp nập nhưng có phần hỗn loạn. Dù không hiểu được lịch sử Nhật Bản, một người đọc tinh tế cũng có thể “ngửi” được sự hỗn loạn và phức tạp trong chính trị và kinh tế thời kì ấy. Sang chap 2, “máy quay” quay cận cảnh nhân vật. Để rồi đến chap 3,ta bất ngờ với những “góc quay lén” nghệ thuật 1 cách ám ảnh…Các góc quay tinh tế đến nỗi, dù gần xa linh hoạt, cũng lần lượt kích thích trí tò mò của người đọc rồi lại làm thỏa mãn họ.
Tuy hình vẽ trắng đen, nhưng sự tinh tế và tỉ mỉ trong từng chi tiết khiến người đọc nhìn ra được cả ráng chiều, cả bóng ngọn cỏ, cả cấu trúc những ngôi nhà đặc trưng thời ấy, cả biểu cảm của những nhân vật phụ của phụ, và hình ảnh cây anh đào đẹp diễm lệ, bi thương mà mãnh liệt xuyên suốt mạch truyện.
Sakura Gari là tác phẩm mà chắc chắn tôi sẽ còn đọc lại nhiều lần để chiêm nghiệm thêm những chi tiết đã bỏ qua vì nôn nóng. Và tôi đã ngạc nhiên và khâm phục khi biết công sức tác giả bỏ ra để diễn tả chính xác những chi tiết ấy là 10 năm. Từ 1997 với những phác thảo ban đầu, chỉnh sửa qua từng năm cho đến lúc hoàn thành vỏn vẹn 3 vol và đăng tải từ năm 2007. Và chính bà cũng thốt lên đầy tự hào cho đứa con tinh thần ấy khi được hỏi, rằng sẽ không có cái “tốt hơn”.
2. Bi kịch của Masataka và Souma
Truyện kể về Tagami Masataka, một cậu bé mười sáu tuổi đang học thi vào một trường trung học (rounin). Một ngày nọ cậu gặp Saiki Souma – người thừa kế của dòng họ Saiki nổi tiếng và trở thành người giúp việc trong nhà. Khi bắt đầu, Tagami luôn ngưỡng mộ Souma, bởi cậu chủ của mình luôn quyến rũ và tốt bụng. Nhưng dần dần, khi Tagami phát hiện ra những bí mật đáng sợ về Souma, sự ngưỡng mộ yêu quý trở thành căm ghét và ghê tởm…Tagami quay cuồng và sợ hãi bởi biểu hiện của những người liên quan đến nhà Saiki. Souma Saiki – cuộc sống u ám tăm tối, sẵn sàng lên giường với bất cứ ai để đạt được mục đích của mình. Sakurako Saiki – một cô bé mang gương mặt của búp bê thiên thần những lại lạnh lùng hiểm ác. Katsuragi – bác sĩ riêng của gia đình, yêu Souma một cách thầm kín và bệnh hoạn…
“Tất cả những người xung quanh anh ta đều phát điên…”
~~
Nãy giờ tôi không bắt đầu review bằng cách giới thiệu Sakura Gari là truyện boys love (tình yêu nam x nam) bởi xếp tác phẩm vào cùng một thể loại với hầu hết các manga khác của thể loại này là không công bằng. Nếu là fan của shoujo ai hay yaoi, hắn ai cũng có thể nhận ra mô tuýp nhàm chán sau: Anh seme lạnh lùn, mạnh mẽ, hoàn hảo nhưng gia trưởng – cưỡng ép em uke ngây thơ, trong sáng, hậu đậu, không chút vẩn đục. Nhưng Watase Yuu sâu sắc hơn thế, tinh tế và mãnh liệt hơn thế. Cứ sau mỗi lớp tranh, người đọc vẫn bị quyến rũ sâu sắc bởi những nét tính cách dù quen thuộc, hay mới bộc lộ của nhân vật. Và tôi ấn tượng nhất ở giữa truyện, khi Masataka – vốn thanh khiết như bông hoa anh đào – bộc lộ mặt tối trong con người mình. Cậu bảo với Souma:
“Trước đây em nói em thương em trai mình. Nhưng em nói dối đấy. Em ghét nó. Nếu không có nó, em đã có thể trở thành người con trai thực sự của gia đình. Nó bị bệnh, và nhờ thế nó cướp đi mọi thứ”.
“cười nói dịu dàng với mọi người là chìa khóa thành công của em”.
Thực ra Masataka không hề trở nên “nhơ bẩn” sau những lời nói ấy, cậu chỉ đơn giản là đẹp đẽ và “con người” hơn thôi. Cậu còn “con người” hơn nữa khi lần đầu có “giấc mơ ướt”, cậu cố gắng đổ từng thùng nước lạnh xuông người, miệng lẩm bẩm rằng như thế là hoàn toàn sai, như cố gột đi mọi suy nghĩ – vốn bình thường với những nam sinh mới lớn – mà cậu cho là nhơ bẩn. Cậu cũng xấu hổ đến cùng cực khi Souma thì thầm “Cơ thể em đã quen với tôi rồi?” – cơ thể cậu cương lên chỉ bởi một nụ hôn. Đối với Masataka, “dục vọng không từ trái tim và tâm hồn là nhơ bẩn”.
Cậu có một trái tim ấm áp đến mức làm cho tôi tan chảy. Chỉ đủ tiền mua đúng một phần Korokke, nhịn ăn, ủ ấm bọc thức ăn trong lồng ngực và chạy mang về cho cậu chủ Souma. Chính từ giây phút ấy, Souma lần đầu tiên được quan tâm theo một cách hoàn toàn trong sáng. Đoạn đối thoại về tình yêu của 2 nhân vật cũng rất sâu sắc:
Masataka: “Theo Khổng Tử, trái tin trắc ẩn là hạt giống của nhân từ. Một trái tim hi sinh vì người khác, cảm xúc đó sẽ trở thành tình yêu. Vì con người đặt mình lên trên tất cả và không thể yêu người khác nhiều bằng bản thân họ, bằng cách cảm thông với mọi người, ta nhận được sự thỏa mãn từ người này qua người khác. Vì thế, em nghĩ tình yêu gần như là…sự tự thỏa mãn bản thân?” (tinh thần phương Đông =)) )
Souma:” Cậu đã đọc Plato chưa? Eros…Agape…Philia…Eros là “một tình yêu mà con người sẵn sàng hi sinh tất cả đến chết”. Agape là “khao khát hòa làm một với người mình yêu đến mức ta trở nên điên dại”,Philia là “một tình yêu mù quáng đến mức quên hết tất cả mọi thứ xung quanh”.
Đoạn hội thoại này vô tình ‘spoil’ cách hành xử vì tình yêu của hai nhân vật sau này – Souma trong sáng, lễ nghĩa, xấu hổ với mọi dục vọng – ban đầu chỉ nhìn thấy bề nổi của Souma mà trở nên trung thành tuyệt đối, sau đó khi khám phá ra những việc Souma đã làm thì trở nên khinh bỉ,ghê tớm, rồi dần dần bị giày xé với cảm giác tội lỗi khi yêu Souma (khi cậu muốn trốn chạy khỏi tất cả những bóng đen avay quanh Souma, bước chân cậu lại dẫn cậu đến bệnh viên nơi Souma nằm), rồi tình yêu được đẩy đến một tầm cao nhất vào cuối truyện :
Như một đoạn phim cũ được quay chậm,cuối truyện là hình ảnh cánh hoa đào gấp giấy của người em trai bệnh tật (biết anh ghét mình nhưng vẫn gấp hoa cầu cho anh thi đậu), và hình ảnh người anh trai đã chết “Em lúc nào cũng tha thứ cho người khác”.
Trên tất cả những bi kịch, Masataka mỉm cười với Souma: “Em tha thứ cho anh”.
~~
Souma vừa giống vừa khác Masataka ở nhiều điểm. Giống vì đều phải chịu đựng bi kịch gia đình, nhưng bi kịch của “búp bê phương tây” còn đau đớn hơn gấp bội – bị bỏ rơi, bị cưỡng ép, bị hành hạ, và bị lợi dụng thân xác cũng như ám ảnh về việc giết người.
Không ai đọc Sakura Gari mà có thể bỏ qua Souma. Souma – ‘người ấy là nghệ thuật’; Souma –con búp bê phương Tây, thiên thân của cái chết. Souma “không từ chối người đến”, với những ai cần thân xác anh, anh cho. Và như lời anh cay đắng nói – dó là chìa khóa thành công của anh. Những đoạn vẽ nhục dục, u tối và đẫm máu về Souma có thể khiến nhiều người đọc rùng mình kinh hãi. Nhưng nỗi kinh hãi lớn nhất là suy nghĩ của Souma về bản thân mình:
Không ai có thể hiểu nỗi đau của anh, cậu bé Souma cầm dao chém đến tận thân cây hoa đào với mong muốn nó mục ruỗng. Chục năm sau, Souma đứng trước cây hoa đào bất diệt – nó vẫn nở hoa một cách thần kì, cũng như anh lần đầu tiên tìm thấy Masataka một cách thần kì : “Không ngờ mình vẫn có thể rơi nước mắt”.
Anh chạy đến đỡ một đứa bé. Khi đứa bé hỏi, anh đã ngửa mặt lên trời “ Anh cũng tự hỏi tại sao anh ở đây?”, và anh dịu dàng với những đứa bé “Trẻ em rất dễ bị tổn thương” – như anh xót xa cho chính mình.
Masataka như một luồng ánh sáng rọi chiếu màn đêm tăm tối của Souma. Và với một con người đã trải qua cả chục năm tổn thương sâu sắc, anh nói :
“Đúng vậy. Ta là chủ nhân của Masataka. Hay có thể nói, Masataka là chủ nhân của ta.”
Masataka muốn độc hiếm Souma một cách cuồng điên, và vô tình làm tổn thương sâu sắc cho cậu. Nhưng cuối cùng, những khát khao của 2 người dành cho nhau vẫn nở rộ như những cánh hoa anh đào. Với những thổ lộ của Masataka khi ở bên Souma, câu chuyện mở ra một hướng đi nhân văn đến có tin sau những bi kịch: Cậu sẽ trở thành một nhà giáo. Thầy giáo cậu dù ít xuất hiện trong truyện, nhưng là người cậu đã tìm đến như cứu vãn cuối cùng của tâm hồn mình :”Thầy ơi hãy cứu em…”, và thấy là người khuyên cậu hãy trở về và đối mặt, bởi Souma –con người mà cậu yêu thương và hận thù lẫn lộn đó – là người đã đập bỏ đến viên gạch cuối cùng của bức tường thành ngăn cách cậu với thế giới.
Nếu không có Masataka, chắc chắn Souma cũng không bao giờ tìm được sự tha thứ. Nếu không có Masataka, Souma không bao giờ nói lời tha thứ cho người cha. Không có Masataka,sẽ không có hình ảnh Souma ngồi dưới tán cây hoa đào, vuốt vết thương đẫm máu, hứa rằng mình sẽ sống. Sống – “vì em muốn ta phải sống”.
~~~
3. Tinh thần Sakura Gari
Kết thúc truyện gây day dứt không nhỏ cho những ai vội vàng. Nhưng nếu “thấm” được tinh thần của Sakura Gari, đó thực sự là một kết thúc đẹp. Mặc dù Souma ép buộc Masataka phải rời bỏ cậu, nhưng ai biết đâu rằng Masataka sẽ trở lại mạnh mẽ hơn? Người bố của Souma, được con mình nói lời tha thứ. Katou, cầm hũ tro của con trai mình, nói với Souma như một lời tha thứ : “Rốt cuộc thì cậu cũng chỉ là nạn nhân”. Và Souma, ôm vết thương đẫm máu dưới gốc cây anh đào:
“Anh sẽ tiếp tục sống. Vì em đã nói anh phải sống”.
Mỗi nhân vật đều được giải thoát. Mỗi chap truyện đều có phần u tối, đẫm máu và bi kịch chất chồng bi kịch. Nhưng những bi kịch hiển hiện khéo léo, đan xen, và ở mỗi góc nhỏ ngạc nhiên ta thấy vẫn có những điểm sáng lung linh. Khi kết nối các điểm sáng ấy, ta như thấy cả một biển hoa Sakura rực rỡ.
Souma và Masataka, hay cây anh đào kia, sau những bi kịch, vẫn sống. Mãnh liệt, ám ảnh nhưng đẹp đẽ – đó là Sakura Gari.
Từ khóa » Chàng Giúp Việc Và Cậu Chủ Búp Bê Phương Tây
-
Sakura Gari Đã Full Tiếng Việt - NetTruyen
-
RvMG - Nhà Của AnTư
-
Những Manga 'Boys Love' đình đám: Nếu Chưa đọc Hết ... - Lost Bird
-
TOP 75 Phim Việt Nam Hay, ấn Tượng Nhất: Phim Tình Cảm, Hài, Võ ...
-
Tiết Lộ Của Anh Chàng Làm Nghề Trang điểm Cho Búp Bê - CafeBiz
-
Chàng Trai 18 Tuổi Có Sở Thích Chế Tạo Búp Bê Khớp Cầu - SOHA
-
List Truyện Phương Tây Hoàn + Ebook - Update 10/04/2018
-
[Sưu Tầm] Ba Chàng Hoàng Tử Và Một Nàng Osin - Dreamlove0105
-
Đoàn Di Băng Thuê Thêm Giúp Việc, Nghe Mà Choáng - 2Sao
-
Văn Học Phương Tây 2 - Nguvandhag
-
Giai Thoại Về Các Tòa Nhà Ma ám Kinh Dị Nhất Tại Sài Gòn
-
Tiết Lộ Của Người Làm Nghề Trang điểm Búp Bê Về Sự Thật Những Lời ...
-
Chàng Trai Giúp Hacker đánh Sập Hơn 220.000 Trang Web Lãnh án Treo