[Review] Tỏa Ưng | Gekkabijin

Tỏa Ưng

Tác giả: Lăng Lệ Phong

Thể loại: Đam mỹ, cổ trang, giang hồ (có chút huyền huyễn), bá đạo cố chấp cường công x trung khuyển (đầu gỗ) thụ, 1×1, HE.

Tình trạng edit: Hoàn

Cặp đôi: Thu Tri Phong – Hắc Ưng.

***

Nội dung:

Hắc Ưng là ảnh vệ mạnh nhất, tài giỏi nhất của ma giáo giáo chủ Thu Tri Phong – người mà giang hồ chỉ cần nghe danh đã sợ mất mật, từ nhỏ đã được huấn luyện tuyệt đối trung thành với chủ nhân.

Thu Tri Phong cả đời bá đạo lãnh khốc lại chỉ động tâm với duy nhất một người, danh kỹ Thanh Tùng dung nhan tú lệ. Sự đời éo le, mặc cho Thu Tri Phong có thật tâm thật dạ, dùng hết thật lòng mà truy cầu mối tình này thì Thanh Tùng vẫn không mảy may để tâm.

Thanh Tùng chết, Thu Tri Phong đau đớn chìm vào men rượu, bị người hạ độc. Hắc Ưng tẫn trách nhiệm vụ, luôn luôn làm cái bóng bên cạnh chủ nhân, một tấc không rời, lớ ngớ làm sao lại bị Thu Tri Phong lôi lên giường ăn sạch sẽ.

Tỉnh dậy, Thu Tri Phong ảo não nhìn đốm máu “xử nam” trên giường cùng khuôn mặt thuần hậu của người bên cạnh, trong tâm rối loạn như ma. Vì muốn trốn tránh bản thân đang bối rối, Thu Tri Phong giả vờ lãnh đạm, ra lệnh đuổi Hắc Ưng đi tắm rửa, còn chính mình thì nghiêm túc suy nghĩ lại mọi việc.

Hắc Ưng theo lệnh chủ nhân đi tẩy rửa, nửa đường lại bị sốt cao, mê man choáng váng, tinh lực hao hụt bất cẩn bị người ám toán.

Tứ vương gia đương triều quyền khuynh thiên hạ Phong Vũ Phi vì muốn khống chế ma giáo, thu phục giang hồ mà bắt Hắc Ưng, ép y uống độc, lại lợi dụng “Tình độc” đã hạ trên người Thu Tri Phong, dùng Hắc Ưng uy hiếp Thu Tri Phong. Tình độc là loại độc dược khiến người trúng độc sẽ yêu ngay người mình ân ái đầu tiên. Vốn kế hoạch là một kẻ dưới trướng Phong Vũ Phi, nào ngờ sự cố xảy ra, Hắc Ưng lại thành người bị Thu Tri Phong bắt lên giường. Phong Vũ Phi tương kế tựu kế, lợi dụng Hắc Ưng làm con tin.

Thu Tri Phong từ chỗ của Độc Y hỏi cặn kẽ đã biết bản thân trúng “Tình độc” nên mới đối với Hắc Ưng nảy sinh ham muốn. Biết tin Hắc Ưng mất tích, Thu Tri Phong lo lắng phái người truy tìm, sau đó phát hiện Hắc Ưng hôn mê liền vội vã đưa về tổng đàn chữa trị.

Nhìn Hắc Ưng yếu ớt tái nhợt nằm trên giường, tâm lý Thu Tri Phong từ ban đầu giãy dụa không cam, dần dần trở nên bình tĩnh. Hắn quyết định thuận theo “Tình độc”, diễn một màn yêu đương đầy ngọt ngào với Hắc Ưng.

Thu Tri Phong tình cờ phát hiện Hắc Ưng trúng độc “Huyết khôi”, là một loại bí độc hoàng tộc Phong thị, không có thuốc giải. Hắn lo lắng sợ hãi nhưng rồi tự nhủ với bản thân nỗi lòng bất an chỉ là do “Tình độc” gây ra. Một mặt trấn an chính mình, một mặt Thu Tri Phong y theo kế hoạch đã đề ra, hạ lệnh cho toàn bộ ma giáo đi tìm giải dược của “Huyết khôi”. Từ đó, tổng đàn ma giáo dấy lên lời đồn đãi về tân sủng mới của giáo chủ, người được giáo chủ ngày ngày đóng kín cửa phòng, ôn nhu săn sóc.

Hắc Ưng mê man không hiểu thái độ kỳ quặc của Thu Tri Phong, nhưng bản tính hồn hậu, lại được đào tạo chỉ biết vâng lệnh chủ nhân khiến Hắc Ưng hoàn toàn không có sự phản kháng đối với những điều Thu Tri Phong nói. Từ mê hoặc khó hiểu, dần dần đáy lòng Hắc Ưng cũng bắt đầu nảy sinh hy vọng.

Phong Vũ Phi gửi thư cho Thu Tri Phong, yêu cầu Thu Tri Phong thuần phục triều đình để đổi lấy giải dược cho Hắc Ưng. Thu Tri Phong thẳng thắn đồng ý.

Ngày Phong Vũ Phi lên tổng đàn ma giáo tiếp nhận sự quy thuận của Thu Tri Phong, hắn lật lọng không muốn đưa giải dược, ỷ mình nắm được tính mạng của Hắc Ưng mà được voi đòi tiên. Thu Tri Phong cười lạnh, hạ sát lệnh.

Cũng vào ngày đó, Phong Vũ Phi biến mất khỏi thế gian.

“Tình độc” được giải, Thu Tri Phong sợ hãi nhận ra cảm giác của mình đối với Hắc Ưng vẫn không hề tiêu biến. Những sự việc mà hai người đã từng trải qua trong quá khứ vẫn cứ ngày càng hiện rõ trong đầu. Hắn rối loạn, phát hiện bản thân đã không còn lãnh tĩnh được như ngày xưa. Không muốn bản thân bị tình cảm quái dị chi phối, không muốn phản bội tình yêu sắc son dành cho Thanh Tùng, Thu Tri Phong quyết định trừ khử Hắc Ưng.

Trúng “Huyết khôi” không có giải dược, cơ thể suy yếu nhưng vì lời thề trọn đời trung thành với chủ nhân, không oán không hối, không ngại hy sinh, Hắc Ưng nhận nhiệm vụ của Thu Tri Phong giao cho: lấy đầu đương kim hoàng đế.

Đại nội hoàng cung cao thủ như mây, Hắc Ưng liều chết hoàn thành nhiệm vụ, mang một thân đầy máu cùng với thủ cấp hoàng đế đào thoát khỏi hoàng cung, sức cùng lực kiệt mất đi hơi thở, được Ảnh Nhất – ảnh vệ thân thiết nhất với y đưa về tổng đàn. Sau đó, Hắc Ưng được Độc Y trong ma giáo cứu tỉnh.

Thấy Hắc Ưng chưa chết, không cho y hoàn toàn hồi phục, Thu Tri Phong lại một lần nữa ngoan độc hạ lệnh bắt Hắc Ưng đi ám sát thủ lĩnh bạch đạo.

Đêm trước khi Hắc Ưng lĩnh mệnh ra đi, Thu Tri Phong bỗng dưng sáng tỏ tâm ý, hiểu rõ suốt bao nhiêu năm qua, người hắn vẫn luôn yêu thương chỉ có mình Hắc Ưng; sở dĩ hắn yêu Thanh Tùng cũng là vì Thanh Tùng có sự quật cường y hệt Hắc Ưng ngày đó. Đã cam tâm thừa nhận bí mật của con tim, Thu Tri Phong ôm lấy Hắc Ưng, một đêm tẫn hoan.

Tỉnh dậy, Thu Tri Phong thay đổi ý định mở cửa ra ngoài, dự tính lấy giải dược cho Hắc Ưng, ngờ đâu, khi quay trở về phòng, hắn sững sờ phát hiện trong phòng không một bóng người, kiếm cùng y phục của Hắc Ưng cũng biến mất không chút tăm hơi. Thu Tri Phong đau đớn nhận ra, hắn đã sai lầm, hắn đã quên thu hồi mệnh lệnh, đã quên phong tỏa con đường đi đến diêm đài của Hắc Ưng.

Mang trái tim tổn thương vì bị chủ nhân mình yêu thương vứt bỏ, một lòng muốn tiêu diệt mình, Hắc Ưng cũng không oán không giận, quyết tâm bằng mọi giá phải hoàn thành nhiệm vụ mà chủ nhân đã đề ra. Lấy mạng thủ lĩnh bạch đạo, thân trúng kịch độc, nội lực tiêu hao, lại thêm một đêm hoan ái mãnh liệt, Hắc Ưng như ngọn đèn cạn dầu, liều mạng chém giết, chỉ mong một cái chết kiêu hùng, không vì thất thế mà cam nguyện cho người sát hại.

Tổng đàn ma giáo, vườn không nhà trống, toàn bộ nhân thủ đều được phái đi cứu viện Hắc Ưng. Thu Tri Phong thẫn thờ ngồi trong phòng, nội tâm đau như ai dằn ai xé. Bị Độc Y ngồi gần đó hữu ý vô tình mà hừ lạnh vài cái, Thu Tri Phong bất giác hạ quyết tâm, đứng dậy lao ra khỏi phòng.

Nhưng chân vừa bước đến đại môn tổng đàn, hắn liền không nhúc nhích được nữa.

Những người hắn phái đi cứu viện Hắc Ưng đã trở về, trên tay họ, trống không một mảnh.

Hắc Ưng đã bị loạn đao chém chết… thi cốt vô tồn…

***

Cảm nhận: truyện đọc tạm ổn.

Nói trắng ra, nội dung của “Tỏa Ưng” không có gì mới mẻ, cũng đi theo mô típ thông thường, người mình xem là thế thân, hóa ra mới là chân thân.

Diễn biến câu chuyện không nhanh không chậm tiết tấu vừa phải nhưng có đôi chỗ hơi bị vắn tắt, sự phát triển trong tâm lý tình cảm của Hắc Ưng khá mờ nhạt. Nếu như Thu Tri Phong còn có đôi lần giãy dụa trong mớ tình cảm rối loạn của mình thì Hắc Ưng ngay từ đầu, đối với hành động của Thu Tri Phong hoàn toàn chỉ là tuân theo mệnh lệnh. Mặc dù đã được Thu Tri Phong ôm rất nhiều lần, nhưng khi thấy Thu Tri Phong đến thanh lâu, vào phòng của Thanh Tùng để tưởng nhớ người xưa, Hắc Ưng cũng chỉ lẳng lặng đi theo, không có chút biểu hiện đau lòng hay ghen tuông. Cùng Thu Tri Phong hoan ái, Hắc Ưng cũng chỉ thấy đau đớn khổ sở cùng khó hiểu. Tình cảm của Hắc Ưng đối với Thu Tri Phong, tuy được tác giả dán cái mỹ danh “tình yêu” nhưng thực tế lại cho cảm giác “tình thân” do thói quen và lòng trung thành tuyệt đối mà tạo ra nhiều hơn.

Còn nói về Thu Tri Phong, đây có lẽ là một trong những anh công bá đạo, lạnh lùng nhưng ngu ngốc, trì độn và cố chấp nhất mà tôi từng biết. Rõ ràng để ý Hắc Ưng, đối y sinh ra dục vọng nhưng vẫn ngu xuẩn chối bỏ, đổ thừa do “Tình độc”. “Tình độc” giải rồi, Thu Tri Phong không những không “bình phục” mà ngược lại còn trúng độc sâu hơn, một loại độc mang tên “lừa mình dối người”. Được nhiều người hữu ý vô tình chỉ điểm, Thu Tri Phong không những không tiếp thu, trái lại càng đổ tội lên đầu Hắc Ưng, cho rằng y là nguyên nhân khiến mình rối loạn. Nói đến đây, không xét trên khía cạnh “có yêu hay không” thì Thu Tri Phong cũng là một tên bất nhân bất nghĩa. Hơn hai mươi năm trời quen biết nhau cũng là ngần ấy năm Hắc Ưng kề vai sát cánh cùng hắn, hy sinh tính mạng vì hắn, trung thành tuyệt đối bảo hộ hắn không màng nguy hiểm, vậy mà chỉ vì muốn ổn định tâm trạng của mình, muốn bảo vệ cái “tình yêu” mờ ảo đối với Thanh Tùng mà hắn hai lần đẩy Hắc Ưng vào chỗ chết. Hiểu cho hắn hoảng sợ, hiểu cho hắn bất an khi tình cảm mình kiên định bấy lâu hóa ra chỉ là một hồi mộng ảo, chân tình thực sự lại bị chôn giấu đến mức không thể nhận ra, nhưng chỉ vì như vậy mà ngoan độc muốn giết chết thuộc hạ hơn hai mươi năm sống bên cạnh mình, lại từng cùng mình chung chăn chung gối, liệu Thu Tri Phong có đáng được thông cảm?

Truyện dường như có liên quan đến các bộ truyện khác nên có vài tình tiết khá khó hiểu cũng như hơi nhanh. Tình cảm nhân vật được miêu tả chưa tới, không đủ độ sâu khiến người ta có cảm giác khắc cốt ghi tâm; thậm chí đến cả cảnh H được miêu tả qua 2,3 lần trong truyện cũng toàn là lúc Thu Tri Phong còn đang giãy dụa với tình cảm của mình khi vừa mới trúng “Tình độc” nên rất thô bạo với Hắc Ưng, trong khi lúc hai người ngọt ngào ân ái lại chỉ lướt sơ qua bằng một vài dòng.

Điểm duy nhất tôi khá thích trong truyện đó là tính cách của Hắc Ưng, trung thành, ngoan ngoãn, mạnh mẽ, mặc dù biết Thu Tri Phong tàn nhẫn với mình nhưng vẫn không oán không hối, cũng không nũng nịu mè nheo, giận dỗi hay ghen tuông (mà cũng có thể do y quá… đầu gỗ?), một lòng bảo hộ và vâng lời chủ nhân. Tuy Hắc Ưng có chút ngốc nghếch và ngô nghê trong tình cảm, bị Thu Tri Phong đối xử tàn tệ mà vẫn một lòng một dạ đi theo nhưng không cho cảm giác “hèn hạ”, ngược lại, chỉ thấy Hắc Ưng thật sự là một con người thành thật và chung thủy một cách đáng trân trọng.

“Tỏa Ưng” ngược cả hai phía, trước ngược thụ, sau ngược công, ai sủng thụ cũng đừng lo, tuy đoạn ngược công không được miêu tả dài dòng nhưng Thu Tri Phong tuyệt đối không phải dễ dàng đạt được điều mình mong muốn, hắn cũng rất đau đớn – theo cả nghĩa bóng lẫn nghĩa đen mới có thể lại được ôm ái nhân trong lòng.

Truyện đọc cũng khá được, thích hợp cho những bạn nào khoái trung khuyển thụ. ^^

Đánh giá:

Chia sẻ:

  • X
  • Facebook
Thích Đang tải...

Có liên quan

Từ khóa » Toả ưng