Sự Sắp đặt Của ông Trời Hay Sự Ngẫu Nhiên Của Con Người? (Another ...

Sự sắp đặt của ông trời hay sự ngẫu nhiên của con người? (Another name: Two fools)

Casting: Jiyeon: thành viên nhóm T-Ara Dù đã kết hôn nhưng vẫn hoạt động trong ngành giải trí cùng T-ara Junhyung: thành viên nhóm B2ST, đồng thời cũng là chồng của Jiyeon NV phụ: B2ST, T-ara, JiEun và Hara

p.s: đây chỉ là fiction thôi. lần đầu tiên viết shot mong mn nhẹ tay thôi nhé^^

« 11/12/2017 Jiyeon : Đã hoàn thành việc trang trí nhà rồi. Ôi mình muốn đến ở liền. Đẹp quá Joker : @Jiyeon : Ai cho mà ở. Nhà của anh đấy nhé Jiyeon : @Joker : Nhà là của anh. Nhưng trên giấy tờ là của em Joker : @Jiyeon : Nhưng em cũng phải trả tiền ở đấy Jiyeon : @Joker : Anh…Ok luôn. Anh muốn nhiêu nào? Joker : @Jiyeon : Anh muốn cả cuộc đời của em và 2 đứa con. 1 bé trai giống anh, 1 bé gái giống em ^^ Jiyeon : @Joker : Mắc vậy. Em lỗ chắc luôn Joker : @Jiyeon : Lỗ thì anh bù cho. Chịu không vợ iuuuuu ? Jiyeon : @Joker : Chút xong việc thì bù cho em nhé. Đi ăn tối đi Joker : @Jiyeon : Uh, 7h anh đến đón em nhé. » « 19/12/2017 Jiyeon : @Joker : Yeobo, hôm nay chúng ta sẽ vào lễ đường đấy. Hwaiting nhé ! Joker : @Jiyeon : Anh hồi hộp quá đi. Anh sắp vào rồi đây nè. Tặng anh một nụ hôn đi nào Jiyeon : @Joker : Chụt chụt chụt chụt chụt chụt chụt. Em cũng rất hồi hộp đây. Chúng ta cùng chết nào ^^. Cố lên nhé chồng iu Joker : @Jiyeon : Ah, chưa gì mà anh đã muốn hưởng tuần trang mật trước rồi. Jiyeon : @Joker : Ah, em cũng muốn đi nữa. Ah Maldives. Hãy chờ đó. 6 tháng nữa thôi Joker : @Jiyeon : Em muốn có cưới anh không ? Hay là em muốn đi Maldives vậy ? Jiyeon : @Joker : Hì hì. Chồng em phải biết em chứ. Sắp gặp nhau mà còn tweet như thế này nữa. Sắp đến giờ rồi. Thôi nhé. Yêu anh nhất Joker : @Jiyeon : Hẹn gặp em trên lễ đường. Vợ IU »

Đọc lại những dòng tweet đó mà Jiyeon thấy ấm lòng. Không biết từ lúc nào đọc những dòng tweet cũ của 2 người đã trở thành thói quen của Jiyeon. Nhờ chúng mà cô lấy lại sự tin tưởng tưởng chừng như đã mất. Đã 5 tháng trôi qua mà chỉ như ngày hôm qua. ‘Ngày hôm qua’ ư ? Không phải, ‘ngày hôm kia’ chứ. Vì Junhyung của ngày đó rất yêu cô, luôn đặt cô lên trên hết. ‘Ngày đó’ là 2 chữ là mà Jiyeon không muốn nhắc đến, đặc biệt trong tình yêu. Nó là hiện thân của sự thay đổi. Anh thay đổi. Anh đi sớm về trễ, không còn những cái hôn hay thậm chí là những cái ôm bất ngờ từ đằng sau. Căn nhà của 2 người nhưng bây giờ nó trông giống như chỉ có Jiyeon là người ở đó. Đã biết bao lần Jiyeon hụt hẫng thất vọng khi cảm nhận hơi ấm anh trên giường nhưng bóng dáng thì không thấy đâu, cả trong phòng tắm, nhà bếp. Chỉ cần mở tủ quần áo, Jiyeon đã biết anh đi rồi. Đôi khi cô tự cười bản thân mình. Có phải anh cưới cô về chỉ là giúp anh làm yên lòng ba mẹ, có người dọn dẹp nhà, ủi quần áo cho anh ?

Gập laptop lại, Jiyeon quyết định sau khi đi làm về sẽ bí mật chuẩn bị một bữa ăn thật thịnh soạn cho Junhyung để hâm nóng tình cảm vợ chồng. Khuôn mặt rạng rỡ của Jiyeon làm các thành viên T-Ara thắc mắc

–        Sao có chuyện vui à ? Junhyung phải không ? – Soyeon đẩy Jiyeon

–        Hì. Em định làm bữa ăn nho nhỏ thôi – Jiyeon cười khì

–        Bí mật hả ? – Boram sáng mắt lên

–        Uh. Sao mắt unnie sáng rực vậy ? – Jiyeon nhìn vào mắt Boram

–        Có cần tụi này đi siêu thị chung không í mà ? – Eunjung đẩy vai Boram

–        Nếu các chị muốn – Jiyeon nháy mắt

Kết thúc buổi luyện thanh và tập vũ đạo, Jiyeon cùng mọi người đi chợ. Với sự giúp đỡ của 6 cô nàng háo ăn, Jiyeon thật sự rất trông chờ khi thấy khuôn mặt hạnh phúc của Junhyung. Về đến nhà, loay hoay với đống đồ ăn tận hơn hai tiếng đồng hồ, Jiyeon sửa soạn chờ Junhyung. Đến 8h, vẫn chưa thấy đâu. Jiyeon lại cười buồn, /Có nhắn gửi gì với anh ấy đâu mà mày chờ để làm gì chứ, con ngốc này/ đứng dậy thở dài thườn thượt.

Đẩy chiếc ghế ngay ngắn vào chỗ cũ, đi vào phòng, Jiyeon lại bật laptop lên đăng nhập bằng một cái tên khác. Cái tên đó chỉ có bạn thân biết, ngay cả Junhyung cũng không biết. Jiyeon lập ra từ lâu chỉ để thoải mái bày tỏ tâm trạng của mình nhưng giờ nó mang thêm một mục đích của khác – giúp cô theo dõi chồng. Nhìn những dòng tweet của anh, Jiyeon an tâm khi biết anh không vì công việc mà bỏ bữa.

Chợt có một cú điện thoại gọi tới. Là Yoseob

–        Jiyeon à ? Junhyung hyung về chưa ? – Đó là một giọng nói gấp gáp

–        Chưa. Ủa, em tưởng anh ấy đang cùng với mấy anh chứ. Có gì gấp hả anh ? – Jiyeon lo lắng

–        Ah, chỉ là chuyện thu album thôi. Có một số chỗ rap cần thu lại mà hyung ấy xin về sớm. Anh tưởng anh ấy về nhà chứ. Tại hyung ấy nói có chút chuyện cá nhân

–        Vậy anh thử gọi chưa ? – Jiyeon cũng bắt đầu bồn chồn

–        Tắt máy rồi. Vậy khi nào hyung ấy về thì nói là gọi cho tụi anh nhé. Cám ơn Jiyeonnie. Tạm biệt

–        Dạ. Chào anh – Jiyeon chờ những tiếng tút tút tút rồi để điện thoại lên bàn

Một hi vọng len lỏi vào trái tim Jiyeon khi biết anh sẽ về sớm. Cô quyết định hôm nay thức chờ anh dù 2 người sẽ không tận hưởng một buổi tối lãng mạn.

Đồng hồ điểm đến 12h thì Jiyeon nghe tiếng mở cửa. Cô chạy ra khỏi phòng nhưng lí trí đã cản cô dặn cô rằng hãy đi từ từ thôi.

–        Anh mới về. Ăn tối ngon không ?

–        Uhm – Junhyung không chịu ngước lên nhìn khuôn mặt cùng giọng nói buồn buồn của Jiyeon

–        Nãy Yoseob oppa gọi điện nhắn anh gọi cho nhóm về chuyện thu âm – Jiyeon cúi mặt xuống theo sau Junhyung

–        Anh tắm đã rồi mình nói chuyện sau nhé – Junhyung bước qua người Jiyeon vuốt nhẹ đầu cô

Jiyeon nhìn anh đi như thế không biết bao nhiêu lần. Ngồi phịt xuống giường, Jiyeon chợt thấy điện thoại anh sáng đèn. Cầm lên định xem nhưng phải có password, Jiyeon rủa thầm cái điện thoại xịn quá bây giờ phải làm cô khốn đốn đây. Sau khi thử hết những gì có thể. Để điện thoại lên tủ, cô đang định bỏ cuộc thì điện thoại rung liên hồi.

–        Alo ? Oppa có nhận được tin nhắn của em không ? Em cám ơn bữa ăn nhé. Thật là dễ thương lắm. Em cũng thích nữa là. Trễ rồi. Oppa ngủ ngon nhé – Jiyeon đánh liều nghe

Khi đầu dây bên kia chỉ còn là những tiếng tút dài vô tận thì Jiyeon nhận ra người con gái lúc nãy không ai khác chính là Hara. Bây giờ trong đầu Jiyeon là hàng loạt câu hỏi. 2 người đi ăn tối với nhau sao ? Người đó là cái lí do ‘có chút chuyện cá nhân’ là đây sao ? 2 người lại gặp nhau ư ? Sau lưng mình anh thật sự đã… Lắc đầu nguầy nguậy, Jiyeon không muốn nghĩ đến những từ đó. Đặt lưng lên chiếc giường của 2 người, Jiyeon thở một cái thật mạnh đúng lúc Junhyung đang lau khô đầu bước vào

–        Em có chuyện gì hả ? – Junhyung leo lên giường kéo Jiyeon về phía mình

–        Em hỏi anh nhé – Jiyeon ngước mắt lên nhìn – Hôm nay anh đi ăn tối với ai vậy ?

Nghe xong câu hỏi, Junhyung bỏ bàn tay của mình ra khỏi người Jiyeon quay qua chỗ khác.

–        Anh mệt rồi. Mình ngủ đi

Khuôn mặt Jiyeon đang đối diện với lưng của Junhyung. Đó là phản ứng cô không hề muốn. Bản thân cô đã mệt mỏi nên cô không muốn làm to chuyện nữa. Lí trí bảo cô rằng hãy thử tìm hiểu mọi chuyện. Trái tim luôn nhắc nhở cô rằng đó là chồng cô đấy, người cô phải luôn luôn tin tưởng. Nhìn lên trần nhà, mắt Jiyeon cũng từ từ khép lại và cũng là lúc mà Jiyeon nói thầm với mình hãy tin anh

Ngày hôm sau, Jiyeon phải đi trước không quên trao cho ông chồng đang ngủ khò một cái nhìn âu yếm nhưng hôm nay sẽ là một ngày dài với cả 2 người đây.

Trong thời gian nghỉ giải lao, ngồi miệng vừa nói chuyện vừa nhai nhòm nhoàm một tay thì bốc lấy bốc để tay kia thì bấm điện thoại, Jiyeon tò mò khi thấy một tin tức về Hara. Nhìn những hình ảnh được up lên, có một điều mà Jiyeon chắc chắn người con trai đó là Junhyung. Chính là anh. Bộ quần áo đó không lẫn vào đâu được. Bộ quần áo cái hôm anh đã mặc đi làm và cũng đã gặp mặt người con gái ấy, là cái hôm cô đã ngồi chờ anh về ăn tối cùng. Và một điều bán tín bán nghi là 2 người đã quay lại với nhau rồi sao ? Nếu như trước đây khi cô và Junhyung còn quấn quít bên nhau thì Jiyeon sẽ chẳng nghĩ gì to tát. Cũng là một idol nên cô cũng hay gặp những chuyện như vậy. Nhưng khi tình yêu và hôn nhân của cô và anh đang ở bờ vực thì đó thật sự là vấn đề, đặc biệt hơn người đó lại là Hara – người mà anh đã từng hẹn hò. Đọc những dòng tin trên mạng mà Jiyeon cảm thấy máu của mình sôi lên sùng sục. Khuôn mặt cô đỏ lên tự lúc nào cho đến khi T-Ara hỏi thăm và tiếp tục buổi tập. Trong thời gian còn lại, Jiyeon tập vũ đạo nhưng tay chân thì cứ lơ quơ như không còn chút năng lượng nữa. Thấy vậy, mọi người lo lắng kIU Jiyeon về nghỉ sớm. Nhưng thật sự đó là một lời khuyên sai lầm. Căn nhà không ấm áp như mọi người vẫn nghĩ. Không một bóng người. Không đèn đóm. Không ai nấu cơm. Không ai chờ cô ở nhà cả. Ở nhà, Jiyeon lại bị lôi vào những dòng tweet hồ hởi của Junhyung, ảnh cưới của 2 người, kỉ niệm mà 2 người đã từng có. ‘Đã từng’ nghe sao xa xôi quá thể. Jiyeon cười nhạt. Thì ra những suy diễn của cô là thật.

–        Jiyeon à, em có ở nhà không ? – Junhyung đột nhiên về sớm. Anh chạy ngay vào phòng ngủ thì thấy Jiyeon đang ngồi xung quanh là hình ảnh, giấy, quần áo

–        Sao hôm nay anh về sớm vậy ? – Jiyeon không thèm nhìn mặt Junhyung

–        Soyeon nói với anh. Nói là em hơi mệt – Junhyung lo lắng nhìn

–        Sao dạo này anh lo lắng cho tôi vậy ? – Giọng Jiyeon bất giác trở nên lạnh lùng

–        Chúng ta là vợ chồng mà – Junhyung nhìn ngạc nhiên

–        Anh mà cũng biết mình có một người vợ ư ? – Jiyeon cười chua chát

–        Em nói gì kì vậy ? Em đang nghĩ cái gì ? Hãy nói anh nghe – Junhyung cầm lấy bờ vai nhỏ của Jiyeon lay nhẹ

–        Có phải anh làm chuyện gì đó tội lỗi với tôi nên giờ chuộc lỗi ? – Jiyeon ngước lên nhìn. 2 dòng nước mắt chảy ra làm Junhyung bối rối

–        Em nói rõ ra đi. Anh không hiểu – Junhyung nhăn mặt

–        Đây. Anh nhìn đi. Là anh đúng không ? Anh và chị Hara. Cười nói vui vẻ quá nhỉ ? 2 người… – Chỉ vào màn hình laptop, Jiyeon chưa kịp nói hết câu

–        Anh và Hara chẳng có gì cả – Junhyung nhìn những tấm ảnh

–        Thật không ? – Jiyeon lau những giọt nước mắt làm Junhyung thấy nhẹ nhỏm. Anh gật đầu một cách dứt khoát

–        Anh chắc chứ ? Vậy hôm qua lúc ngủ là thái độ gì vậy ? – Jiyeon cười khinh bản thân mình vì tin anh quá. Và nụ cười ấy lại tiếp tục xuất hiện trên khuôn mặt mệt mỏi của Jiyeon khi cô nhận thấy sự im lặng từ Junhyung – Thì ra tôi chỉ là một con ngốc. Chào anh – Jiyeon đứng lên cúi người lấy hành lí chuẩn bị trước đó đặt ở gầm giường trước sự ngỡ ngàng của người còn lại

–        Jiyeon à. Đừng đi. Bây giờ tối rồi. Nguy hiểm lắm – Junhyung đứng dậy đứng trước mặt Jiyeon chặn cô lại

–        Thì ra anh vẫn chưa hiểu tôi thì phải. Bây giờ tôi không còn là mối quan tâm lớn nhất của anh nữa thì ở đây làm gì ? Anh đừng đi tìm tôi không thì tôi sẽ đi chỗ khác đấy – Jiyeon kéo Junhyung qua một bên rồi tiến về phía trước

Cửa đã đóng sau lưng 2 con người ấy. 2 người đều cảm thấy đau khổ. Một người nhận ra một điều gì đó rồi bước đi trong nước mắt. Người còn lại cố gắng vượt qua khó khăn này phải ôm một bí mật

Jiyeon đến nhà vợ chồng Kikwang và JiEun. Mặc cho khuôn mặt không hiểu và lo lắng của chồng mình, JiEun để Jiyeon sống ở nhà mình một thời gian. Hơn hết, JiEun là người mà Jiyeon luôn tâm sự nhiều nhất kể từ khi cô lấy Junhyung. Đêm đó, nhà JiEun có thể sẽ ngập lụt mất nếu không có sự an ủi của JiEun.

Sau khi bị bỏ rơi trong căn nhà của chính mình, Junhyung lấy điện thoại ra gọi T-Ara và nhận lại là những câu hỏi chỉ làm anh thêm mệt mỏi. Đã 3 ngày, căn nhà bề bộn. Khắp nơi là quần áo, đĩa CD, những khung ảnh. Kể từ ngày hôm đó, Junhyung về nhà sớm hơn. Anh sợ nếu mình đi khỏi nhà đúng lúc Jiyeon đến. Ngay cả việc ngủ anh cũng không dám. Cộng thêm việc không thể liên lạc với Jiyeon làm anh thêm tiều tụy

Chỉ mới 3 ngày thôi nhưng Jiyeon bắt đầu thấy mình là người thừa trong căn nhà của Kikwang và JiEun. Cô âm thầm lên kế hoạch tìm nhà. Một hôm bị JiEun gặng hỏi, Jiyeon đành phải khai hết.

–        Mình có một người muốn bán một ngôi nhà. Giá cũng rẻ lắm. Xem nhà đi. Quyết định cũng chưa muộn đâu. Tại mình quen người này. Đảm bảo cậu sẽ thích – JiEun gợi ý. Jiyeon thích thú nhận lời ngay

Đi xem nhà cùng JiEun, Jiyeon tưởng giá cũng ngang ngang căn hộ của mình. Ai ngờ đâu giá rất rẻ. Jiyeon thấy nghi ngờ đành hỏi

–        Ah, chú là cò thôi. Chủ nhà giao cho chú giá đó thì chú bán. Cháu có muốn mua không ? Nhà 3 phòng, chưa kể phòng tắm, nhà bếp, phòng khách như vậy là quá rẻ rồi. Chưa kể còn được trang trí mới lại nữa

–        Đúng là ngôi nhà rất đúng ý cháu. Tại thấy nó rẻ quá nên cháu sợ nhà có vấn đề – Jiyeon cười khì – Vậy cho cháu đặt cọc trước – Jiyeon lấy số tiền mà ba mẹ đã cho cô trước đó đưa cho người giới thiệu

–        Thấy chưa ? Mình đã nói là cậu sẽ thích mà – JiEun nhìn khuôn mặt của cô bạn kế bên vui vẻ khi xem nhà xong

–        Hì. Đẹp hơn nhà của mình nữa

–        Cậu tính đến khi nào mới nói chuyện lại với Junhyung oppa ? 2 người lớn rồi. Kết hôn rồi. Trên giấy tờ cũng rành rành đó. Đâu thể cứ như vậy hoài được

–        Từ khi lấy Junhyung oppa, cuộc đời mình đã lên kế hoạch quá nhiều rồi. Đã đến lúc để ông trời sắp đặt thôi. Đừng nhắc nữa. Hôm nay mua thịt đi. Mình bao. Ông chồng cậu chắc ăn 2 suất, cậu mua một suất nhé. Mới đặt cọc xong hết tiền rồi – Jiyeon nũng nịu

–        OK. Đi thôi – 2 người vui vẻ cùng nhau đến siêu thị

Jiyeon đã dọn đến ngôi nhà. 2 ngày đầu còn thoải mái vui vẻ. Đến ngày thứ 3, Jiyeon nhận ra cái giá của nó. Ngôi nhà rộng quá nhưng chỉ có một mình cô. Nhìn xung quanh chẳng có ai. Tối về, nhìn không gian lạnh lẻo mà Jiyeon không dám bước vào. Đến phần lau dọn mới mệt. Lúc dọn nhà có Kikwang và JiEun đến phụ nhưng giờ chỉ còn mình cô mà còn phải lau những phòng cô không dùng tới. Jiyeon chưa dám gọi T-Ara về việc cô đã chuyển nhà mới dù họ rất lo lắng từ sau cuộc gọi của Junhyung. Nhắc đến Junhyung, sự tức giận trong cô đã nguôi ngoai. Một phần vì cô muốn nghe lời giải thích từ anh. Cô trách mình ngu ngốc sao không đến chỗ nào mà anh có thể tìm thấy cô để 2 người có thể nói rõ mọi chuyện ; sao lại không nói chúng ta cần thời gian, một khoảng thời gian xác định để gặp nhau nói chuyện. Đang miên man suy nghĩ thì chợt có tiếng chuông cửa, Jiyen chạy ra thềm cửa thì bỗng dưng đèn tắt cái phụt

–        Ai đó ? – Định với tay xem ai trên màn hình, /Trời ơi cúp điện rồi. Đúng lúc không cơ chứ/

–        Tôi là chủ nhà đây – Jiyeon nghe 2 tiếng ‘chủ nhà’ thì ngạc nhiên

–        Anh bán nhà cho tôi rồi thì đến đây làm gì nữa ? – Jiyeon không chịu mở cửa cứ đứng trong bóng tối mà la lên như nói chuyện với cái cửa

–        Tôi đến lấy chút đồ còn sót

–        Tôi kiểm tra rồi. Đâu thấy cái gì đâu. Mà đang cúp điện với lại có mình tôi thôi. Ngày mai anh đến đi

–        Không được. Cái này gấp lắm – Jiyeon nghe cả tiếng đập cửa

–        Vậy thì chờ chút – Jiyeon quay vào nhà bếp lấy cái đèn

Qua ánh đèn, cô chỉ thấy một người con trai đeo khẩu trang che gần nữa khuôn mặt. Jiyeon vội lùi lại trong tư thế sẵn sàng chiến đấu. Thế nhưng, người đó chỉ nói lời xin lỗi rồi chạy ào vào phòng tắm. Đến lúc này điện đã có lại. Jiyeon ngồi ở phòng khách nhìn chằm chằm vào phòng tắm, /Ông chủ nhà này kì lạ thiệt. Hay ổng là người biến thái. Chết. Mấy cái đồ của mình/. Đã 30 phút người đó chưa chịu ra. Quyết định chờ thêm 10 phút nữa, cô đánh liều gõ cửa hỏi

–        Anh chủ nhà ơi, xong chưa vậy ?

Bỗng đâu thêm một tiếng chuông cửa. Một người chuyển cho cô một cái bánh. Bây giờ cái bánh thu hút sự chú ý của Jiyeon hơn sự hiện diện của một người lạ trong phòng tắm cô. Mở hộp ra là một dòng chữ ‘Chúc mừng tân gia trễ nhé’, Jiyeon mỉm cười gọi JiEun nhưng cô bạn lại phủ nhận một cách thẳng thừng. Nó làm cho Jiyeon thêm sợ, /Không lẽ trong đây có BoM ? Đúng là ngôi nhà này có điềm gì rồi/. Đang suy nghĩ thì phòng tắm đột nhiên mở cửa, Jiyeon mở to 2 con mắt, /Ơ người hồi nãy đâu rồi ? Sao lại thành ra thế kia ?/

–        Anh… – Jiyeon chỉ vào mặt Junhyung như thể cô đang thấy ma

–        Chúc mừng tân gia

–        Đến đây làm gì ? – Khuôn mặt Jiyeon còn vẻ hốt hoảng không chú ý gì đến lời chúc của Junhyung

–        Anh đến đây để lấy đồ thiệt mà – Junhyung tỏ vẻ không có gì mà tội lỗi cả

–        Cái bánh này là của…của anh. Và anh…anh là…chủ nhà…này – Jiyeon ngạc nhiên nhưng rồi cô lấy lại bình tĩnh nhìn anh – Vậy đã lấy đồ mình cần lấy chưa ?

–        Chưa – Junhyung trả lời tỉnh queo

–        Vậy nó là cái gì ? Tôi sẽ kiếm giúp anh – Jiyeon tiến đến nhà bếp định lấy cái gì đó

–        Tiền. Trong tài khoản tiết kiệm chung đấy – Junhyung trả lời gọn lỏn làm Jiyeon đứng khựng lại như không tin vào tai mình. Nhớ là mình đã rút lố cũng chỉ để mua ngôi nhà chết tiệt này của anh rồi cô cười chua chát thì ra con người dù có tốt đến mấy dù có thân quen, tha thiết với nhau đến đâu đi chăng nữa thì rốt cuộc cũng chỉ là một từ sòng phẳng đến bạc bẻo đó

–        Chờ ở đây – Trên khóe mi có gì đó ươn ướt. Trong lòng có một chút giận mình, giận cả anh sao vô tình quá đổi, giận cả ông trời khi bắt cô phải nhìn thấy khía cạnh này của anh, Jiyeon định chạy lên lầu

Nhưng chợt có bàn tay đã kéo cô lại, kéo cô vào lòng anh. Vẫn là cái ngực tỏa ra hơi ấm nhưng có vẻ đã gầy đi nhiều. Cô xót xa nhận ra rồi cố gắng dùng lực đẩy anh.

–        Buông ra – Jiyeon tỏ vẻ khó chịu nhưng trong thâm tâm cô rất thích cái cảm giác này. Cô không muốn nó biến mất nữa

–        Cái anh cần kiếm thì chỉ có em mới có thôi – Junhyung nhẹ nhàng thì thầm vào tai Jiyeon

–        Là cái gì ? – Jiyeon không đủ dũng cảm ngước lên nhìn anh. Cô sẽ mềm lòng mất – Không phải là tiền sao ? – Jiyeon đang cố kéo mình ra khỏi những cảm xúc đảo lộn sắp nghiêng về phía anh mất rồi

–        Tình yêu của em – Nghe 4 từ đó, Jiyeon bàng hoàng nhìn vào một khoảng không nào đó trước mắt mình. Mắt cô ngân ngấn nước ngước lên nhìn anh – Anh xin lỗi. Em hãy tha thứ cho anh nhé – Nói rồi, Junhyung nâng cằm Jiyeon đặt lên bờ môi đã lâu anh không đụng tới nhẹ nhàng rồi mãnh liệt

Rồi những thắc mắc chờ Junhyung giải đáp chợt ùa về, lần này Jiyeon đẩy được Junhyung.

–        Sao anh lại ở đây ? Sao lại là chủ nhà ? Không phải anh và … – Jiyeon đang nói thì đã có một ngón tay đặt lên miệng

–        Em cũng đã biết chủ cũ của nhà này là anh rồi. Anh kiếm được căn này là nhờ Hara cả đấy. Cô ấy giới thiệu cho anh. Anh muốn mua một căn nhà bự hơn cho chúng ta. Lần đi ăn tối đó là anh cảm ơn Hara đấy. Còn tin nhắn và cả cú điện thoại em nghe là ý cô ấy khen ngôi nhà đẹp và nhắn cho anh số điện thoại của chủ nhà. Anh đã nhờ B2ST phụ anh một tay việc trang trí. Kikwang có kể cho anh nghe mọi chuyện rồi, còn thông báo với anh về tình hình của em nên anh quyết định đánh giặc đây – Nghe Junhyung giải thích, Jiyeon phì cười. Trái tim cô dần dần tin anh nhưng chưa thể gọi là hoàn toàn

–        Tại sao lại nhờ chị ấy ? Mà sao mua nhà mới làm gì ? Em thấy đủ mà – Jiyeon một lần nữa bị Junhyung kéo vào lòng

–        Anh hỏi mọi người rồi. Anh xem nhiều nhà nên lúc nào cũng phải đi sớm về trễ đấy. Vậy em nghĩ nhà này như thế nào ? Đẹp không ? – Junhyung vuốt nhẹ mũi Jiyeon và hào hứng nhìn xung quanh

–        Đẹp nhưng lớn quá. Ở sao nổi ? – Jiyeon nhìn xung quanh

–        Em nghĩ chỉ có 2 chúng ta thôi sao ?

–        Còn ai nữa ? – Jiyeon ngây thơ dù thấy nụ cười xuất hiện trên khuôn mặt Junhyung

–        Không phải anh đã nói với em về việc em phải trả nợ cho anh sao ? Giờ đến lúc rồi nhé – Bây giờ thì Jiyeon nhận ra cái nụ cười nham hiểm của ông chồng mình nhưng Junhyung đã bế xốc cô vào trong phòng

Jiyeon thẹn thùng cười nhìn Junhyung.

THE END

Share this:

  • X
  • Facebook
Like Loading...

Related

Từ khóa » Fools - Nhùng Khò Khò