| Bagan và hương huyền sử Bagan - chùa tháp cổ sương Có con trăng dệt con đường sử kinh Ngọn đèn pháp bảo lung linh Dấu son một thuở phục sinh đạo vàng Ôi! Một thời dân tộc Môn qua đây Đã liệt liệt oanh oanh chép sử vàng lên bốn mươi ngàn tòa bảo tháp Một cõi Đông dương xây dựng kinh đô chánh pháp Để ngàn sau... để ngàn sau còn thơm mãi một mùi hương! Ôi! Mùi hương nhập thế dị thường Đã trải dài theo dấu chân theo vết xe thổ mộ Có con ngựa già còng lưng kham khổ Và người phu xe mà mái đầu đã bạc trắng đức tin Ôi! Mùi hương của nhiệt huyết, của trái tim Trộn lẫn mùi hương của tâm linh tôn giáo Là công trình muôn đời của thăng hoa cảm xúc Mà ấn ngọc, triện son năm tháng chẳng mờ phai Ôi! Có phải đây là thời mà con sư tử vươn vai Cất tiếng hống uy linh tràn trề sinh lực Từ vạn dặm xa kế thừa vinh quang A-Dục Để huyền sử về một địa danh bất diệt đến ngàn sau Tôi cúi đầu xuống Lắng nghe giữa hư vô một mùi hương huyền diệu, sâu mầu Thấm đẫm trên những cọng rêu xanh Trên những cành cây khô Trên những phù điêu, hoa văn chạm trổ Tôi còn nghe linh hồn cựa mình trong những viên gạch vỡ Len vào sinh hoạt đời thường thiên hạ thế gian tâm Ôi! Tháp cổ Bagan! Huyền sử Bagan! Như một tiếng hú tận thâm lâm Như một ngôn ngữ xa xăm Nói về lẽ thăng trầm, hưng phế Nói về chiến tranh, bạo quyền và niềm đau khổ đế Vì sự tham lam, sân hận của con người Nó còn nói về sự thật trần khơi Thần hủy diệt, thần bảo tồn đã sát cánh chung vai trong trò chơi quá nhiều thách đố Để bi khốn thay thân phận con người cứ miệt mài xây tổ Lẽ hoại thành nghe lòng mắt cay cay! Lẽ hoại thành - khói tụ, tan mây... Ôi! Một thời dân tộc Môn qua đây Họ là một loài người tiến hóa bậc cao Họ đến như làn mây lành khoác tâm hồn nắng ấm Rồi họ ra đi mà dấu chân còn lấp lánh bụi sương Để bây giờ ngàn năm sau bất diệt một mùi hương! Ôi! Tôi đã đi thăm xứ xứ Bagan Nơi đây con người vận xà-rông xám chàm đất mục Thân xác khô gầy gập lưng lạy Phật Những tràng hoa lài, hoa sứ tươi thơm Chư sư khất thực qua ngày bình bát toàn cơm Cơ cực bữa ăn chan mùi khổ hạnh Những cô gái bôi má bột cây để gìn da giữ sắc Còn giữ nụ cười đôn hậu. ngây thơ Những gã trung niên chuông gõ điện thờ Mắt hấp háy nhìn hòm công đức Những đứa trẻ cõi còm, đói lòng kiếm xin vài "chạt" Đôi mắt xanh trong! Bi cảm tình người! Ôi! Nhưng mà sao cách biệt một trời! Mà phú quý chỉ để dành cho người quý tộc? Mà giàu sang chỉ để dành cho giai cấp chiến sĩ? Và mọi tiện nghi, xa hoa ưu đãi giới thương buôn? Còn thủ-đà-la, chiên-đà-la thì sống trong cảnh bần cùng thiếu áo, thiếu cơm Thiếu cả những nhu cầu tối thiểu? Ôi! Tôi đã ngồi rất lâu để trầm tư mặc tưởng Để nghĩ về những ngôi chùa tháp nguy nga Để nghĩ về những công trình tôn giáo như cung điện hoàng gia Mà không hiểu lưỡng nguyên giá trị Mà không hiểu sự cân phân tâm vật Nơi dân tộc lạ kỳ này tín ngưỡng duy linh! Ôi! Tôi đã đi thăm cả một cõi tâm kinh Mà cảm nghe cây lá bên đường cũng sáng lên hoa chữ Những nét chạm khắc rêu đen Những con rồng giấu mình trong những bia đá vỡ Nơi những tòa gạch nâu già tuổi tác tuế sương! Ôi! Huyền sử Bagan! Bốn mươi ngàn tháp cổ Bagan! Vi diệu mùi hương Hương công đức Hương tín tâm Hương thâm u mật độ Cùng hương tình, hương cảnh của đất nước dễ thương nầy! Ôi! Cảm xúc bài thơ chỉ như một thoáng khói mây Xin tri tạ một lần tao ngộ Ta hẹn ngươi, Bagan, trên dặm về cổ độ Nơi cõi Phật, lòng mình lặng lẽ, vô ngôn! Vẫy tay chào chùa tháp dập dờn hương! Câu hỏi lặng Ngôn ngữ rụng từ đông phương của mẹ Rớt xuống dòng con cá đớp trăng trong Cọng cỏ mục bến bờ xuân thức dậy Chữ mỉm cười sương nước mảnh tình không Bên kia sông nối hàng con chữ trắng Mịt mù đường xa áo bạc bụi người bay Hoang vu quá đời nhức đau sỏi đá Chập chùng đêm dài bóng đổ lạ lùng thay Không cố ý trên tay sầu rớt hạt Lắt liu buồn quên lý nghĩa nhân sinh Hình nối ảnh tìm đâu chân diện cũ Tử sinh bàng hoàng thắp đuốc cháy vô minh Bên kia sông nối hàng mây khái niệm Lãng đãng đi về lãng đãng khói sương xao Con trăng ngủ chẳng bao giờ tỉnh giấc Ai ngàn trùng ngơ ngác cõi chiêm bao Không biết nữa thế thân và danh tướng Cũng chẳng cần lưu một dấu chân quên Giữa hư huyễn thả rơi con chữ ướt Đọng mắt người câu hỏi quấn khăn đêm Chùm tứ tuyệt Vesak 1. Mừng nắng mới Phật về, nhân loại bớt đau thương Đuốc tuệ xua tan giấc mộng trường Cây cỏ hỷ hoan mừng nắng mới Đất trời sông núi nẩy hoa hương! 2. Trăng thiền đạo Đê đầu cung kỉnh nén tâm hương Phật hiện, nhân thiên phụng cúng dường Sông núi thanh trong, trăng thiền đạo Kỳ hoa, dị thảo nức văn chương! 3. Thơm nguồn cội Mỹ học, văn thơ dệt mộng lành Nhạc ngàn, chim gió khúc ca thanh Khói sương cát bụi thơm nguồn cội Hóa chữ, hóa tình ngưỡng Đản Sanh! 4. Tim khêu lửa Cái kiến con sâu mừng rỏ lệ Mây lành, nắng ấm - đất ươm hoa Nhân tình đông giá, tim khêu lửa Tin báo yêu thương khắp mọi nhà! Kính mừng Vesak Trang Vesak tứ từ rơi bụi đỏ sử triết văn đội chữ, gậy đường khuya đức Phật hiện chân dung sen khiết bạch giữa nghìn dặm ao hồ nhân thế thoảng hương xưa thắp vầng trăng em ơi đêm dài tăm tối quá những cây cầu gỗ mục kiến tri hoang bên vực thẳm mọng hồng bao quả ngọt ước mơ xanh còn lắm nghĩa bất toàn! Thơ mặc áo nhân văn chẳng thần linh, thượng đế không dung phàm chẳng kiểu cách cao sang bóng Phật bước đi sáng nay là một làn thanh khí tự do qua hiên chùa mây trắng lướt thênh thang! Trang Vesak kinh thư tìm xá-lợi giữa tro tàn những kiến chấp đảo điên đức Phật hiện rừng chim đua tiếng hót mật ngữ giữa lòng lần mối gỡ sầu miên! Chuyện kể rằng em ơi quả địa cầu run rẩy đỉnh Hy-ma cúi xuống đỡ chân ngài hạn hán nhân tình mưa sương mát mẻ sa mạc lòng đời cây lá mọc chen vai! Xót cát lầm xót thương sinh hoạn nạn em hãy cùng ta tát cạn biển điêu linh phút bất tuyệt trái tim ta rực lửa thấy phù sinh chi ngại độ phù sinh! Trang Vesak huy hoàng năm châu bốn bể Phật về rồi nhen ấm nghĩa yêu thương ma với quỷ chơi chi trò xương máu hội nghị vuông tròn ký kết nén tâm hương Vật chất hư vinh mỏi mề săn đuổi bạc đầu tuyết sương chân hạnh phúc còn xa em giản dị một loài hương hoa cỏ phụng hiến đời mặc trăm sắc se sua! Cũng như thế là nụ cười, hơi thở Phật cho ta sự sống phút giây này em tỉnh thức cùng nhân gian tỉnh thức để kính mừng Vesak rạng trời mây! đầy vơi con nước đầy vơi con nước kinh thành mù sương vẽ mãi bức tranh cội nguồn hoàng cung dõi ánh trăng suông lối xưa xe ngựa, vui buồn cỏ rêu đò ai giọt nắng nghiêng xiêu níu hồn sông nước, sớm chiều ca dao lửa chài sóng vỗ ầm ào ngữ ngôn rơi rụng, trần lao giật mình hai trăm năm - mộng đế kinh chuông chùa thở nhẹ, nhân tình lá lay tâm mù bay, cảnh mù bay ai lời du tử, ngủ say phố vàng đầy vơi con nước lang thang trôi quanh lăng miếu, chảy tràn biển dâu sông thơm đứng lặng bên cầu nhìn mây hồng tím vẽ màu tà dương đất cố hương, cõi ly hương đêm tàn bến Ngự, nhớ thương dặt dìu sáo đàn vẳng khúc cô liêu mái nhì câu hát, tiễn chiều qua sông xa quê, sợi khói phiêu bồng dòng xanh in bóng sắc không nhạt nhòa ai hồn chí sĩ trăng pha ai câu thời vận, mù sa đế thành! Đầy vơi con nước long lanh Đục trong cát vỡ, thêu tranh lòng người Khói sương dải lụa bên trời Hương cau, hương bưởi dệt lời mẹ ru Hàng me nhớ dãy mù u Trái cây mặn muối, nhớ thu phượng tàn Đò trăng Vĩ Dạ hoang mang Thi văn cúi nhặt, cỏ vàng dấu chân Ngùi thương chiếc bóng Huyền Trân Lệ trời mưa ướt, Chế Mân sử tình Nhớ Tùng, Tuy; nhớ Ưng Bình Câu thơ, điệu hát lung linh nước trời Mơ màng dòng chảy đầy vơi Len vào hưng phế, nỗi đời chiêm bao Vẽ thêu mộng ước xưa nào Nét hoa, sắc lá - mời chào tri âm! Trái tim, con chữ lặng thầm Trăng hoàng cung, gợi chút tâm, chút tình! Tặng người bọt sóng phiêu linh Tặng ai lướt nhẹ phù sinh dòng buồn Hóa văn sợi khói hoàng hôn Thơm hương rều rác tự nguồn nước xao Huế thơ, Huế mộng thì thào Một trời Hương Ngự, trăng sao mãi còn! Linh thụy hoa Chuyện kể rằng linh thụy hoa linh thoại hương hiện giữa cõi trần gian đau nhức sự thật ngàn năm chẳng bao giờ giấu mặt nhưng chưa hề có tuổi có tên hãy viết cho con chữ cháy đêm đen hãy sáng tạo bằng trái tim cảm xúc trang giấy hư vô biên bìa chóng mặt khổ đế huy hoàng vật chất lên ngôi ý tưởng linh thiêng đức Phật mỉm cười đời bụi bặm phải lội trần chân đất dòng chảy xuôi thuyền ta bơi ngược ngắm nhân tình hoa rác lẫn trong nhau từ tình thương thắp lửa nhiệm mầu từ hiểu biết phủi trần lao tri kiến tình thương xanh xanh sắc xuân vinh hiển tri kiến không màu đôi mắt sáng trong Linh thụy hoa nở giữa tấm lòng đất ba-la-mật dày sâu muôn trượng tuổi trẻ bước đi nụ cười vô lượng ngón tay măng non cày xới cánh đồng văn chữ nghĩa tứ từ phải biết trở trăn phải biết thay vỏ cũ xưa bằng làn hương nắng sớm hơi thở tự do chan hòa sự sống lấp lánh nguyên ngôn từ kinh sử khói mờ che con chữ thắp đuốc mà đi con chữ - cõi về! sẽ tao ngộ vầng trăng sơ thủy! MỘNG CHỮ lật trang xuân, bụi rơi như phấn trắng nghĩa lìa đôi, ý tưởng gãy khúc sầu tim ráo rức, gió lao chao bờ vực nghĩ phận người mây khói đã từ lâu! du tử ơi! lang thang cơn mộng nhỏ! hoa cài trăng khoe mái tóc nguyên xuân tri thức làm chi! lập lòe đôm đốm vỡ bụi bên chân, lý tưởng lấm đầy chân! giục giã gọi tên nhau, lên đường, câu tri âm lận đận ca khúc ngày vật vã mỹ từ xanh vận hội mới, lau chau môi bập bẹ đò qua sông rút ván cũng khôn đành ta vốn ở rừng thiền, ăn sương và uống móc thấy cội sim già và lau lách ốm dọc triền khe đất mẹ trối trăn, lên hoang vu ngồi khóc theo hơi thở sông dài, cỏ rác chẳng buồn nghe ý tưởng liu điu, hoa sầu đông năm trước trắng nhân tình và thơm mới cả đồi văn đá đứng dậy gom ngu ngơ vào ký ức núi biết rồi, bóng núi cũng trôi lăn thương lá cõng ngày đi, thương cây còn đội nắng tuổi tác khói sương, sợi bạc sợi hư gầy một giọt nước rơi biển đông vắng lặng mật nghĩa xa nguồn hối hả nói gì đây? em có biết đời liu điu mật ngọt bài thơ non cao nằm ngụ cội mai già triền lau lách con chim sâu đứng ngó hạt cây vàng chín mọng cõi người ta xuân tâm tưởng còn lao chao nỗi nhớ chẳng còn chi chữ nghĩa mọt sâu cười thả lất vất vài ý niềm cũ kỹ đốt bóng đèn, tắt lửa đốm tàn rơi. thế mà vẫn lau chau trang xuân rơi phấn bụi nằm lưu niên, lưu cữu, cửa không cài vỗ án sách nghe kinh thư sầu tủi mệt mỏi đường dài, đau xốn cả tương lai cầm tay hư không bước đi nghe tâm hồn khô rỗng bạn bè xưa ngủ kỹ ở bên này tưởng tượng con thuyền còn hư vô lủng đáy khúc trường ca hạt lệ thả dòng mây du tử ôi! lang thang cơn mộng nhỏ nghe điêu tàn, nghe tri ngộ mù phương xuân nắng ấm dệt hiên thiền lổ chổ bài thơ tặng người, mực ướt, chữ ngùi hương lật trang xuân tình rơi như bụi phấn nghĩa còn nguyên dù gãy khúc, lìa đôi tim rạn nứt, vực sâu không thấy đáy sá gì tử sinh, thân phận, kiếp mù khơi! lật trang xuân, nghe xuân vui nét bút chữ đầy hiên, ý tưởng nẩy mầm xanh phủi thời gian vùi sâu miền mộng nhỏ giọt sáng trên đầu, trăng hiện cõi phù sanh...! Vườn Lumbini Vin cành lộc thắm - mẹ khai duyên Bảy bước, nhân gian trổ phước điền Ngưỡng vọng, phạm thiên che lọng trắng Tín thành, long chúa cúng mưa tiên Cỏ cây bát ngát hương tinh khiết Mây nước lung linh sắc diệu huyền Mở chốt càn khôn, thông hữu hạn Nắm vầng nhật nguyệt, tỏ vô biên Hoa đơm mật hạnh thơm ba cõi Pháp thắp bi tâm sáng sáu miền Mệnh hậu, Māyā chơi Đẩu Suất Vô ưu muôn thuở nở không viên Cung nghinh Vesak Đê đầu cung kỉnh nén thi hương Phật đản uy linh phụng cúng dường Tâm cảnh chứa chan màu tịnh lạc Thảo lan phơi phới sắc thanh lương Nắng vàng rải mật sơn kim tượng Gió nhẹ gieo tơ rải thiện đường Đất chuyển, chim ngân, lời diệu pháp Trời rung, nhạc trổi, khúc văn chương Xoa tay luỵ đỏ, lìa hư ảo Nâng cánh sen xanh, hiểu mộng thường Mây nước non ngàn thay áo mới Vườn thơ, rừng chữ - khối châu sương! | Chùm Thơ Xuân Xuân am không Mới đó mà xuân đến nữa rồi Chẳng ai hẹn ước, chẳng ai mời Sơn lâm rộn rã, cây thay áo Khí tiết hân hoan, gốc nẩy chồi Mai tía mai vàng - tình bạn lữ Đào phai đào thắm - nghĩa trần khơi Trăng chơi mái đạo, sương xanh lá Nắng dạo hiên thơ, chữ ấm lời Kinh tụng, vén mây - nghe phải trái Thiền hành, rẽ gió - ngắm đầy vơi Sân thiền khóm trúc reo chim khách Trầm thoảng am không, đá mỉm cười! Xuân chúc vu vơ Vô lượng tiếng lời, vô lượng xuân Đất trời sông núi mới như tân Thông tùng thay vỏ, uy cương cốt Sỏi đá tróc rêu, hiển tục trần Chúc giọt sương chiều đùa lữ quán Chúc làn nắng sớm cợt phong vân Chúc cành hoa dại vươn tràn suối Chúc khóm trúc già tỏa rợp sân Nhạc điệu dế giun cung hợp xướng Ca từ cóc nhái nốt đồng ngân Chúc ong hút nhụy đầy no mật Chúc kiến tha mồi cứng mạnh chân Nàng bướm hóa hình lìa mộng cảnh Chị cò thoát kiếp hiểu tiền thân Chợ vàng cá ngáp, tôm lên giá Phố đỏ voi leo, chó thiệt phần Thấy đĩa nhặng bu – thương trọc phú Xem mâm ruồi đậu - mến thanh bần Vu vơ lắm chuyện, vu vơ mãi Xuân chúc làm người: nhân vị nhân! Xuân Gối chữ Chợt đâu chim khách reo ngàn trúc Cây cỏ quanh vườn mở hội ha? Nắng ấm vén mây xem đào chợ Sương xanh phủi bụi ngắm lan nhà Buồn vui chẳng thiệt dăm tờ lịch Thua được đâu hơn mấy cuộc trà Bàn sách gầy hương chờ bạn quý Then cài, gối chữ đón xuân qua! Xuân Gà con Xuân, chú gà con đã nở rồi Bao năm vỏ trứng bít bùng ôi! Dày sâu lạnh tối - càng ươm lực Ngốt chật uế phàm - vẫn nén phôi Sương gió, rỉa lông, chân cứng cựa Nắng mưa, mở mắt, bụng no mồi! Tung tăng, chíp chíp – vui ngày tháng Lượm hạt hồn nhiên sống tuyệt vời! Xuân Thư pháp Bút quậy mãi hoài lông rụng hết Gỗ tre trơ cán, mực trườn đau Nét ngang hóa đá, tình trơn nhẫy Sổ dọc thành gai, nghĩa tượt nhàu Danh lợi bơi sông, thuyền thủng đáy Tứ từ lặn suối, cá đùa câu! Sương rừng rơi giọt, khe gom lại Xuân viết non cao, chữ bạc đầu! Xuân Văn sách Ba cục trầm, hương một chút nhen Chừ xuân điếc lãng, tết ho hen Quyển xưa lần giở, trang rây mọt Sách mới dò xem, nghĩa vấy ghèn Hàng hiệu, tìm mua, kinh trộn rác Đồ thùng, rao bán, đạo bôi đen Thì thôi, giấy trắng, trăng là chữ Thơm sánh thiền văn? Chẳng bỏ bèn! mượn chữ mượn chữ rong chơi miền bụi trắng tờ trăng vàng pha lẫn khói sương xanh tay muốn hái thơ xưa rơi biển lặng nghe nỗi buồn ngôn ngữ vỡ lanh canh non cao nằm ngủ 1. nằm ngủ giữa non cao có đốm lửa trong chiếc ghè cô đơn leo lét vắng bụi vắng người vắng nhân tình thế thái đàn chim mỏ xanh sáng nay tha niềm vui qua lũng thấp hót vang rân khóm lá đung đưa đóa tường vi cánh nhỏ lưa thưa nhắp một chung trà lại đậm mùi hương sói bài thơ đêm qua trăng sương còn ướt chữ am sách mùa thu mây tía tỏa mù sương ôi! chợt nhớ cổ nhân tùng bách kỳ hương phong thái cao vời cảo thơm, cổ lục khóm trúc già xót thương chưng giọt sương trong vắt tri âm ngàn đọng hạt trăng sao rỉ chữ con tim cảm hứng dạt dào thương chiếc lá mục thương cành cây khô thương cánh hoa tàn phơi màu nắng úa 2. nằm ngủ giữa non cao không biết đã bao đời chẳng còn nhớ nữa nhìn khe thơ con cá đỏ tung tăng những chiếc rễ bèo đen chợt tao ngộ bóng mình quen hay lạ đục hay trong soi dòng nom rõ cả 3. nằm ngủ giữa non cao biếng lười đọc sách muốn hóa đá hóa mây hóa cây rừng trầm mặc đợi bão dông về vẫy gió thoại đầu chơi con sóc đi qua cắn hạt vỡ rồi cóc nhái đêm đêm hòa đàn giun dế! âm thanh vỡ, vỡ vô cùng dâu bể hiện đôi mắt xanh thấu suốt cõi người ta một thoáng triêu dương một thoáng huy tà quay nhìn lại non xưa vẫn chưa rời đại định... hóa ra hóa ra chỉ thở và cười là trăm niềm nỗi một đời xa bay hóa ra tỉnh thức phút giây là ta thấy rõ mặt mày chưa sinh khúc ca nước ta đứng thở trên sông dài nghe thời gian cuộn chảy bọt nước xao bọt nước quẫy từ lâu rồi con cá đớp bơ ngơ trăng vẫn là con trăng từ vĩnh cửu đến bây giờ thuyền vẫn là con thuyền chưa chèo qua bỉ ngạn cái tâm cũ con sóng dâng có cái gì rất hốt hoảng cứ tung cứ rơi cứ vờ vật đốm loang đêm mây cứ vẫn là mây phiêu phất lãng du miền vẫn tình tự vẫn câu chuyện đèn khuya tứ cổ văn câu kinh và chung trà không bạn lữ buồn rất sâu xa và niềm riêng xin gởi đến muôn cùng! hớt hải trong giấc ngủ mê mung bàng hoàng gõ kiến tri nghe vang vang nỗi chết giọng nói tiếng cười cứ bào mòn âm tiết trôi giữa không gian và hút mất giữa thung triền ta vẫn hiểu rằng đời còn lắm oan khiên còn chín ngọt trái hoa hương kết đài giữa giấc mơ và tuyệt vọng ai rớt chữ giữa dòng sông lặng có con chim bay cô đơn hái lượm hạt miên trường đi qua cuộc đời trăm năm một đôi lần ngồi tâm sự vô duyên giữa quán cóc chợ vàng ai cũng không có thì giờ để tĩnh tâm thiền định ai cũng quá nhiều thì giờ để huyền đàm hý luận và tự vẽ bóng mình trong bọt nước vỡ tan níu câu kinh ta bước giữa điêu tàn và câu thơ mới bập bùng reo niềm tin và hơi ấm cột chiếc lá buộc thuyền tự neo mình trên bến nằm ngủ say mặc nhân thế ngược xuôi từng lối nhỏ thân quen sim mua nở tím đồi sợi khói làn mây giọt sương để dấu hiệu mai sau tìm cho ra chân tướng nước vẫn chảy soi mặt soi mày vẫn hoang vu gió chướng rong bèo hôm qua trôi nổi đã lao lung dập dờn nước mâ vẫn lắm chuyện vô cùng... lá rơi buông mình theo chiếc lá rơi phiền lao trăm nỗi thả trôi nước dòng qua bờ với chiếc đò không như con hạc trắng chơi rong kiếp người! chiếc lá và giọt nước xanh xanh chiếc lá nhân sinh hôm qua giọt nước hữu tình đến chơi vì thương sa mạc lòng đời hóa văn tinh lọc chữ lời nguồn trong! lều bều rác nổi lều bều rác nổi bên sông ông chài giăng lưới có không cũng về nước cau bèo đốm lập lòe trăng ơi trăng hỡi cố quê mộng nào? hôm qua đứng cạnh bờ ao thở lui thở tới xôn xao bóng mình ngồi suy gẫm cái linh đinh non sâu lá rủ nhân tình đìu hiu lều bều rác tấp dòng chiều gót chân lãng tử liêu xiêu dáng người hạo nhiên muốn nở nụ cười thu xưa cúc cũ biếng lười không hoa mù sương lợp một mái nhà tường đông ngăn gió khúc ca hải hồ trăng khuya tặng một tứ thơ cô liêu vằng vặc thức chờ ngàn năm... dường như như mây lãng đãng sông dài và như hoa nắng trên vai ửng màu và như tóc trắng trên đầu hạo nhiên gót lữ qua cầu nước trong... lá rơi buông mình theo chiếc lá rơi phiền lao trăm nỗi thả trôi nước dòng qua bờ với chiếc đò không như con hạc trắng chơi rong kiếp người! Thi điếu Giác linh Cố Hòa Thượng Chánh Niệm Trú trì chùa Phật Bảo – Phú Thọ Hòa Thương ôi! Hỡi ôi! Vầng mây trắng bao đời ly hợp Cõi bụi hồng mấy thuở tụ tan Gẫm trăm năm Một giấc kê vàng Lý bọt nổi Sự bèo trôi Xót bấy, Chiếc bách lênh đênh Trầm luân sinh tử hải! Nhớ giác linh xưa, Quê quán Ấp Năm Dã Lê, Hương Thủy Mở mắt chào đời Chiến sự, can qua Dòng dõi Phật môn Con cháu nếp nhà Học hạnh xuất gia Theo chân đức Thầy Chú, ông – từ giáo Ân sư Giới Nghiêm Dày công dạy bảo Đôi cánh ra đi: Tam y tự tại! Chiếc mỏ lên đường: Nhất bát thong dong! Có nề chi, Cát bụi trường hồng! Đâu quản ngại, Khói sương nhân ảnh! Thế rồi, Năm tháng qua mau Tâm trong trí sáng Một dạ theo thầy Trăng dệt áo sa môn! Bỗng năm kia, Thay đổi càn khôn Trở xoay nhật nguyệt Trước, Đất nước chia cắt hai miền Giờ, Non sông liền kề một dải Phật đạo đã hiểu lẽ thăng trầm Thiền môn cũng biết thời suy thịnh Chiếc lá vàng Rơi miền vô định Giọt sương xanh Rụng cõi hữu vi Vô thường cảnh Vô thường tâm Vô thường nhân gian Chẳng biết nói gì Mây xao xác Thay hình đổi áo Kẻ Đông Tây bơ ngơ Người Bắc Nam áo não Khói mù trời Đáy mắt cay se Đệ huynh xa nhau Biết mấy sơn khê Vẫn canh cánh bên lòng Chùa xưa, bạn cũ! Ôi! Nhớ giác linh ôi! Chùa Định Quang - Dã Lê Đồi Tân Ba - Gia Long Sắn cơm không đủ Đành cùng nhau vỡ đất trồng khoai Củ chuối, củ môn Đỡ dạ qua ngày Canh rau đắng, muối chan ăn Ngon thơm hơn mỹ vị Mấy năm sau Thành thị Rừng hoang Mỗi người ai chí nấy Gặp nhau, mừng, Rưng rưng, Thấy y bát bất ly thân Mừng, hân hoan Thấy đầu tròn áo vuông Chung chí hướng xuất trần Chuyện mê, ngộ Cuộc tỉnh, say Ai dám nào đa sự! Sống, Biết thương nhau là quý Phải nghĩ đến Tiền đồ Phật giáo mai sau Phủi ngoài tai Chuyện danh lợi hơn thua Ân Tam Bảo Ân Thầy Tổ Ân thí chủ Ân chúng sanh Báo đáp mấy cho vừa Bày chi chuyện ghét, ganh, đấu đá “Cổn cổn trường giang đông thệ thủy Lãng ba đào tận anh hùng Thị phi, thành bại chuyển đầu không” (1) Chừ, tóc bạc Chuyện đời như thị! Sư, Đã di chúc nắm tro quăng bỏ Chuyện hình hài như thế nhẹ nhàng ôi! Hậu sự trối trăng Gởi gắm môn đồ Thế là sáng, Thế là đẹp Mọi chuyện mai sau Hãy để cho mai sau giải quyết Nhắm mắt xuôi tay Còn nụ cười thương thiết Xả buông dài Phất rủ bụi trần gian Chẳng có ai tìm trên cát dấu chân Ai phí sức tìm tượng mây đầu núi? Ôi! Trước kim quan của giác linh Hôm nay Vài vần thi điệu Trời sương thu Rơi giọt lệ ngàn năm Nguyện cầu cho giác linh Hoa trắng nở đường trăng Ba-la-mật Chí trượng phu Bỗng thênh thang trời đất! Hãy thôi! Hãy vĩnh ly phong trần khách Để trở về với cố quận, gia hương (2) Chẳng giả, chẳng hư, chẳng hữu, chẳng thường Tuệ Bát-nhã muôn đời viên chiếu. Chư Tăng Nam Tông Đệ Huynh Nhất tâm thương điếu Thiên địa vô ngôn Nhật nguyệt vô ngôn Tạm thời vĩnh quyết! Chùa Bửu Long – Thu Mậu Tý Tỳ-khưu Giới Đức (Minh Đức Triều Tâm Ảnh) |