Thơ Sông Hương SDB 10-2010

Ban biên tập Gửi bài viết Liên hệ quảng cáo Trang chủ Huế luôn luôn mới Phòng chống dịch COVID-19 (new) SỰ KIỆN 70 năm chiến thắng Điện Biên Phủ Văn Thơ Nghiên Cứu & Bình Luận Câu chuyện hôm nay Văn hoá nghệ thuật Festival Huế Kiến trúc Âm nhạc Sân khấu Mỹ thuật Nhiếp ảnh Văn học dân gian Đất và người Huế bốn phương Nhìn ra thế giới Nhịp cầu di sản Trang viết đầu tay Trang thiếu nhi Góc Hoài niệm SỐ ĐẶC BIỆT CHUYÊN ĐỀ Giá sách Sông Hương Tác phẩm hay Thông tin Cơ quan - Doanh nghiệp Tình Sông Hương Tác giả - Tác phẩm Giá sách Sông Hương Tạp chí Sông Hương - Số DB (tháng 10) Thơ Sông Hương SDB 10-2010 08:56 | 26/11/2010 Nguyễn Khoa Điềm - Hoàng Phủ Ngọc Tường - Lâm Thị Mỹ Dạ - Trần Hạ Tháp - Lê Tấn Quỳnh - Nguyên Quân - Đức Sơn - Nguyễn Văn Quang - Lê Ngã Lễ - Lê Vĩnh Thái - Nguyễn Xuân Hoàng - Minh Đức Triều Tâm Ảnh - Hạ Nguyên Thơ Sông Hương SDB 10-2010
NGUYỄN KHOA ĐIỀMNói với nhà văn quá cốTôi có điều may mắn Là sau ngày các anh ra điCòn đọc đôi ba quyển mới các anh chưa đọcVui với trận bóng đưa Việt Nam vào vô địchChăm chú theo dõi cuộc bầu cử tận nước Mỹ xa xôiNhận ra nhiều người già đi quá nhanh sau ngày vắng mặtTôi còn có thể đi bộ một mình trên phố dàiTừ hiệu sách đến quầy bán thức ăn cá cảnhĐể hỏi thăm về chữ nghĩa, cách cá đẻ trứng, đôi khi chỉ số thị trường chứng khoán(cái mà tôi mù mịt)Và yên lòng mình chưa thua thiệtNgày cuối năm buồn tẻTôi may mắn hơn các anhCòn gặm được khúc xương chớm mùi hóa thạchTrên những bản tin kinh tế ngọt ngàoCủa đủ loại báo, đài, internetTôi nói thầmGiá như các anh sống lạiNgồi vào bàn viết, bên tôiChắc các anh sẽ nheo mắt cườiTha thứ cho chúng tôi đã sống dai đến vậyXả rác ở các nhà xuất bản nhiều đến vậyMà được gì cho cuộc sống hôm nay?Còn tôiTrong cơn mưa lạnh cuối năm như vãi cát vào mặtCúi xuống tờ giấy trắng trơ như cánh đồng sau vụ gặtNhớ đến những thợ cày lực lưỡng đã đi xaLòng quặn đau rằng đất không thể ở khôngGiấy phải làm ra chữKẻ đến sau lại phải vun trồngCho đến chết với từng hạt, từng hạt...2008 HOÀNG PHỦ NGỌC TƯỜNGXin người chút khôngCho ta một chút yêu kiềuChút sương áo mỏng chút chiều tóc bayTrăm năm còn gió heo mayMùa thu hồng nhạn còn đầy trong taCho ta một chút mày hoaChút môi hạnh thắm người xa tới gầnĐể ta kể với phù vânDù sao đời đã một lần có emCho ta một chút thuyền quyênChút hương thân thể bay lên ngọt ngàoMai về ngủ dưới trăng saoNằm nghiêng gối cũ chiêm bao thấy ngườiNày em mắt biếc nhìn đờiCho ta soi bóng làm người tương triMênh mông cát bụi ra gìChỉ xin một chút yêu vì làm may!Em còn ngà ngọc bàn tayCho ta cầm tới bên này hư khôngChỉ cầm theo một chút lòngChút tóc xanh chút môi hồng, chút thôi!Buồn từ dạo ấy chưa nguôiNgoài kia sương khói đã trời sang thuTa còn một chút phù duHóa thành một kiếp đền bù cho em.LÂM THỊ MỸ DẠTiếng trống đồngKhi tay chạm, trống đồng ngânSững sờ tôi ngỡ mình thành người xưaMơ hồ giọt nắng trong mưaTưởng như trời của người xưa quay vềÂm thanh xáo động bốn bềHồn người xưa hỡi có nghe trống đồngTiếng trống ngủ trong mặt trốngChạm bàn tay tôi Thức giấc- rung ngânÂm thanh ngắn mấy phút giâyMà đã đi qua bốn ngàn năm rồi đấy!Ngày xưa ai đánh trống nàyHẳn lòng cũng thấy vui say như mìnhTiếng luồn vào tận trong timThiết tha, nức nở, lắng im, ngọt ngàoTrống ngân nghe lạ lùng saoRưng rưng cây lá nao nao tháng ngàyTừ đây đến đấy xa thayĐầu kia ai đứng, cuối này là tôiBao nhiêu thời đại qua rồiChỉ còn vọng giữa đất trời tiếng ngânQua bao bão tố, thác ghềnhMấy nghìn năm vẫn âm thanh ban đầuMát mềm, da diết, xa sâuTrống đồng ngân tiếng đàn bầu trong tôiQua bao nước mắt, mồ hôiVẫn nguyên một tiếng bồi hồi ruột gan Đền Hùng những ngày cuối đôngTRẦN HẠ THÁPTrống đồng vỗ tayNằm ẩn đất sâuMặt trống đồng rạng rỡKhai quật nói gì...Những tia-mặt-trời-di-chỉNhiều thiên niên kỷ đi quaGió mưa bốn bềThời gian lên gỉ sét Ấn chứng bốn ngàn năm Lộ trình hình chữ S Hồn thiêng tiên tổ cung nghinh Chim Lạc theo hầuRuộng đồng vòng quanhTừng đàn bay...Bay mãi Về dưới mái bảo tàngLót nhung nước Nam huyền sử Cổ vật im lìm Trống đồngNhịp điệu thất truyền tấu vỗ Khắc khoải tiền nhân Những bàn tay sấm độngTia mặt trời nguyên thuỷMột giây Ba trăm ngàn cây sốLộ trình vũ trụĐã đến tận nơi nào...Sân chơi hệ-thiên-hà đo đạcLÊ TẤN QUỲNHCỏ xanhNhững ngúng nguẩy chìm sâu sau vỉa hè đẫm nướcLênh xênh co bóp cô đơnNơi ngấp nghé duỗi mình thon thótLũ mối bay lên suồng sã thất thầnChợt húng hắng cái già nua ẩm nátỠm ờ ổ chuột râm ranGiọt rượu tì tì nhếch môi trong suốtÙ té cơn mưa gạ gẫm mơ màngNhững gật gù chòi đạp trên vỉa hè hốc hác Ám ảnh giấc mơ đáy sôngChỉ bầy mối no nê gặm vào cơn vật vãNói lời châm cứu cỏ xanh...NGUYÊN QUÂNPhố cũgiấc ngủ liu thiu trên chiếc ghế công viênráng chiều lăn tăn xoay tròn trong chiếc cốc thuỷ tinh trong suốtuể oải tiếng con chim sâu trên tàng cổ thụđã quá buồn tôi trên một thoáng quay vềphố cũ vẫn miệt mài từng vòng quay chậmgã xe thồ giương mắt ngó mùa giôngđám mây đen loang dài đáy mắtváy áo người xưa treo nhếch nhác cánh gàchín khẩu thần công nằm trơ họng giómấy lâu thành xài xạc nắng mưamiếng bánh chưng mẹ chiên giòn thời cơ cựcvẫn ế ẩm nằm trên chiếc mẹt thời gianmẹ cũng đã khuất xa những bàn chân kéo lê dọc phốvới tiếng rao khản đặc trái timtrên trang viết đời còn gầy rộc dấu vân tayôm mặt khóc mẹ cũng đã trở thành tro bụitrong thất thần ngày tháng bỏ ra điphố cũ vẫn cứ còn góc quán hẹpkhông đủ dung thân cho một gã bất tàimuốn chém nát mảnh trăng vàng vọttìm một cánh dơi lảo đảo trong mùem từng đến ngồi bên ly bia sủi bọtlắng nghe tiếng long cong trên tháp chuôngChúa cũng có thể không sao hiểu nổimột linh hồn đã đánh mất niềm tintôi từng chối từ chốn thiên đường hư huyễnđã nguỵ tín với chính mình bằng ảo giác baychiều trở lại lê la qua khung trời cũđể thấy mình như chiếc lá đang rơi.ĐỨC SƠNSự lên men của đồiNhững viên sỏi lạo xạo vết chân Con đường vắt qua rừng và gió Gió làm khô những giọt mồ hôi bất đắc dĩ Không âm thanh phiền muộn Cuộc dạo chơi với đồi Cỏ, lá thông khô chen chen Ý nghĩ cao thượng và thanh thoát Như bức tranh Không lâu đài kỳ vĩ Không một tiệm bar hào nhoáng Ý nghĩ của đồi Hoang sơ như bình minh, đàn chim bay ngang Tôi lay Nhẹ thênh thênh mùa Thu Nhẹ chùm hoa xấu hổ Lên cao, xuống thấp, lòng vòng như cuộc kiếm tìm Có con đường nghiêng, tìm ẩn số về đỉnh Là đường vòng Thử tôi có bay lên Với con đường dựng ngược ! Thử tôi có bay lên Sự lên men của đồi ! NGUYỄN VĂN QUANGGùi trăng IIGió gùi trăngNhư người gùi quá khứ tìm hiện tạiTa cùng gùi trăng vào mùaĐêm nhà rông tiếng hát núi rừngBốn mặt người như con thú gọi đàn về buôn...Mày gùi trăng thì ta gùi hương của gióSương gùi đêm cho tán lá mơ hồNgày đổ bóng trời nghiêng mặt ngóSuối A Bia cộng nắng chờ khô.Ráng chiều vuốt mặt quay quắtHoàng hôn gùi mây xuống núiĐể nắng yểu ợt như cơn sốt rừngThu về... tiếng ve hụt hẫng mất hồnTa gùi trăng lên men miền sơn cướcNhư voi cõng đá về xuôiĐể nghe tiếng hú rừng man rợĐêm hồng ánh lửaHồn than bóc từng lớp tro buồnLÊ NGÃ LỄKhông đềGiữa chợ đời bon chenMua bán cuộc chơiCái còn cái mấtMắt ngó vuột qua bàn tayTrong từng ý nghĩa rờiRơi mong manh!Đời emVẽ lên cái không gian thơChữ nghĩa cầm tù tôiGiữa chốn bao dungNhặt nụ cười lặng lẽHoàng hôn về chạng vạngTuổi tác sươngLan man bắt bóng thời gianVốc từng cụm nước mắtRải lên bờ emNgậm ngải mùa rong chơiHóa ra cũng vô thườngLÊ VĨNH THÁIViết tặng người mới quenTôi ngồi cạnh chiếc giườngngười đàn bà quặn thắt từng cơn nối tiếpnơi người đàn ông vừa rời khỏi đâytrong buổi chiều loang lỗ từng ngụm thởbốn đứa con trai và một người đàn bà quầng thâm hố mắt chờngười đàn ông đi nỗi khát cháy của kẻ làm ngườigầy gò những giọt nước thọc sâu vào đường máu và thở hơi thở không cùng đồng loạinấc khàn mọc lên từ cổ họng đau từ ngoài sôngbuổi chiều trên lầu badãy phòng có lắm người vàocó lắm người trở vềlắm người không còn được nóikhông ú ớ trong mùa mưa bãokhông nuốt nổi giọt nước bọt thèm sống để thốt lời từ giãtất cả vừa dừng lại đầu ngón tay móp méo hằng vệt bầm trên dacon kiến ngoan ngoãn tha đi từng mảngtôi ngồitrầm ngâm nhớ câu chuyện hai người đàn ông về một ngày nắng đẹp và ngôi nhà chờ bàn tay trở lạinhững mảnh ruộng, góc sân đen ngòm dấuvùn vụt hôm qua...giờngười đàn ông thiếp đi bên dòng sông, bỏ hoang cánh đồng vung vẩychợt nhớ nụ cười từ ngày chưa quenngày tạm bợ vắng đi hơi ấm vơi vơi giọt người...chiều thứ sáu dãy hành lang lọt thỏm bóng mặt trờichín cay màu mắt... Thứ sáu, ngày 10/9/2010NGUYỄN XUÂN HOÀNGĐợiAnh đưa tay tìm một mình trong đêm tốiChỉ thấy một màu da võ vàngNgoài hiên chiếc lá rơi như lời ai nóiVầng trăng khuyết mãi chưa tànKhông gian bốn bề im vắngSương đêm từng giọt rơi buồnAnh ngồi một mình trong im lặngĐợi ai ngoài hiên đêm buôngCon thạch sùng tắc lưỡi trên váchLao xao mưa ngã nghiêngCó một gã đàn ông say rượuĐi qua giấc mơ buồnMINH ĐỨC TRIỀU TÂM ẢNHNhững bức tranh không cũCó gã mục đồng qua núiTìm trâuLạc giữa chiều vàngCó một ngày xuân qua suốiNgắm dòngChẳng thấy dung nhanĐàn bò gặm xanh đủng đỉnhBên đồiNhân thế vắng hoeSợi khói lên từ đồng nộiLên non thành lửaKhông vềCon sóc bên khe nước biếcNằm mơGặm trái nhân sinhCó gã sơn tăng chẻ đáTìm hoàiChẳng thấy chơn kinhHẠ NGUYÊNSau bãoEm đã cho tất cả xuống biểnBiển lại hất tất cả lên bờNhững gì sống nó ngọ nguậyNhững gì chết đang tím táiAnh nhìn thấy cái trong veo nằm trên cátKhông phải là một con sứaHay một con nuốt Không phải là một con sao biểnNó trong veo nhìn anhNhư mắt emĐã nhìn anh trước bãoQua khung cửa sổ dưới hiên nhà trời mưaAnh đã đi qua đó trong vùng nước ấmHình như có tiếng chuông nhà thờ đổ hồiGiữa lúc bầy chim rủ nhau trú bãoBay về phương trời xa xôiĐôi giày anh ướt mèmNhư đôi môi anhNhư nụ hôn chúng mìnhĐã nhàu nát trên bờ gió yêuBị bão quần nát từ ngoài khơiHình như cái trong veo là nụ hôn rách rưới cả bầu không khí đóRách đến tận hồn và bật máuBão đã quần nát và bây giờ nó nghỉ ngơi để chúng ta vá víu lạiCuộc tình như những đám mâyKết đám mây xám với đám mây trắng và vàng và đỏTình yêu như những cơn mưa từ đóTrong veo và rách nátKhông có gì Mùa đông Huế mưa rơi trên tán cây sầu đông bên bờ sông HươngNeo cuộc tình vào cọng rong quấn theo bánh lái con thuyềnTrôi về đâu đóTự nhiên thèm một dĩa ốc cay trên phố Phan Bội ChâuĐể nghe em hít hà với cái lưỡi đỏ au màu ớt chínTrong đêm tự tình cơn bão đi qua (SDB 10-2010)
Các bài đã đăng Bửu Chỉ từ những dấu tay lấm màu (23/11/2010) Chút hồi ức về miền thơ ấu (23/11/2010) Chờ đợi sự im lặng (23/11/2010) Chiêu Ê - Những giác cảm riêng tôi (19/11/2010) Bay trên sông Thao (19/11/2010) Ký ức sông quê... (16/11/2010) Nhớ người còn nợ tôi hai con bò (16/11/2010) Ngón trăng (12/11/2010) Nguồn gốc hình tượng Rồng Việt trong kiến trúc mỹ thuật chùa tháp (12/11/2010) Xã hội kỹ thuật số (10/11/2010) Tạp chí Sông Hương Số 444 (T.02-26) Số 443 (T.01-26) » Năm 1983 » Năm 1984 » Năm 1985 » Năm 1986 » Năm 1987 » Năm 1988 » Năm 1989 » Năm 1990 » Năm 1991 » Năm 1992 » Năm 1993 » Năm 1994 » Năm 1999 » Năm 2000 » Năm 2001 » Năm 2002 » Năm 2003 » Năm 2004 » Năm 2005 » Năm 2006 » Năm 2007 » Năm 2008 » Năm 2009 » Năm 2010 » Năm 2011 » Năm 2012 » Năm 2013 » Năm 2014 » Năm 2015 » Năm 2016 » Năm 2017 » Năm 2018 » Năm 2019 » Năm 2020 » Năm 2021 » Năm 2022 » Năm 2023 » Năm 2024 » Năm 2025 » Năm 2026 Bạn đọc nhiều Triển lãm Mỹ thuật “Mừng xuân Bính Ngọ 2026” Triển lãm Mỹ thuật “Mừng xuân Bính Ngọ 2026” Huế với văn học nghệ thuật và văn học nghệ thuật với Huế Huế với văn học nghệ thuật và văn học nghệ thuật với Huế Nam Phù - làng bên sông Nam Phù - làng bên sông Khai mạc Hội Báo Xuân Bính Ngọ 2026 với chủ đề“Báo chí Huế đổi mới – sáng tạo cùng kỷ nguyên số” Khai mạc Hội Báo Xuân Bính Ngọ 2026 với chủ đề“Báo chí Huế đổi mới – sáng tạo cùng kỷ nguyên số”  Phát động cuộc thi bút ký “Sông Hương - Ngày hội trùng dương” năm 2026. Phát động cuộc thi bút ký “Sông Hương - Ngày hội trùng dương” năm 2026. Quảng cáo

Tòa soạn: 09 Phạm Hồng Thái, thành phố Huế Điện thoại: 0234. 3686669 (Trị sự) - 3822338 (VP) - 3846066 Ban Biên tập: [email protected] Ban Trị sự: [email protected]

© Bản quyền thuộc về Tạp chí Sông Hương ® Ghi rõ nguồn "Tạp chí Sông Hương Online" khi phát hành lại thông tin từ website này.

Từ khóa » Có Gã Sơn Tăng Về Núi Cũ