Thi Thiên/Chương 39 – Wikisource Tiếng Việt

Bước tới nội dung
  • Văn kiện
  • Nguồn
  • Thảo luận
Tiếng Việt
  • Đọc
  • Sửa đổi
  • Xem lịch sử
Công cụ Công cụ chuyển sang thanh bên ẩn Tác vụ
  • Đọc
  • Sửa đổi
  • Xem lịch sử
Chung
  • Các liên kết đến đây
  • Thay đổi liên quan
  • Tải lên tập tin
  • Thông tin trang
  • Trích dẫn văn kiện này
  • Tạo URL rút gọn
In/xuất ra
  • Tải về bản in
  • Tải về EPUB
  • Tải về MOBI
  • Tải về PDF
  • Định dạng khác
Tại dự án khác Giao diện chuyển sang thanh bên ẩn Tải về Văn thư lưu trữ mở Wikisource < Thi thiên(Đổi hướng từ Thi Thiên/Chương 39) ←38 Thi thiên của không rõ, do Phan Khôi dịchĐoạn 3940→ 12513Thi thiên — Đoạn 39Phan Khôikhông rõ

Sự hư-không của đời Thơ Đa-vít làm. Cho thầy nhạc-chánh, dùng về « Giê-đu-thun »

39Tôi nói rằng: Tôi sẽ giữ các đường-lối tôi,

Để tôi không dùng lưỡi mình mà phạm tội; Đang khi kẻ ác ở trước mặt tôi, Tôi sẽ lấy khớp giữ miệng tôi lại. Tôi câm, không lời nói, Đến đỗi lời lành cũng không ra khỏi miệng; Còn nỗi đau-đớn tôi bị chọc lên. Lòng tôi nóng-nảy trong mình tôi, Đương khi tôi suy-gẫm, lửa cháy lên, Bấy giờ lưỡi tôi nói: Hỡi Đức Giê-hô-va, xin cho tôi biết cuối-cùng tôi, Và số các ngày tôi là thể nào; Xin cho tôi biết mình mỏng-mảnh là bao. Kìa, Chúa khiến ngày giờ tôi dài bằng bàn tay, Và đời tôi như không-không trước mặt Chúa; Phải, mỗi người, dầu đứng vững, chỉ là hư-không.(Sê-la) Quả thật, mỗi người bước đi khác nào như bóng; Ai nấy đều rối-động luống-công; Người chất-chứa của-cải, nhưng chẳng biết ai sẽ thâu lấy. Hỡi Chúa, bây giờ tôi trông-đợi gì? Sự trông-cậy tôi ở nơi Chúa. Xin hãy giải-cứu tôi khỏi các sự vi-phạm tôi; Chớ làm tôi nên sự nhuốc-nhơ của kẻ ngu-dại. Tôi câm, chẳng mở miệng ra, Bởi vì Chúa đã làm sự ấy. 10 Xin cất khỏi tôi sự trách-phạt của Chúa: Tôi bị tiêu-hao bởi tay Chúa đánh phạt. 11 Khi Chúa trách-phạt loài người vì cớ gian-ác, Thì Chúa làm hao-mòn sự đẹp-đẽ họ khác nào như con sùng: Thật, mọi người chỉ là hư-không. (Sê-la) 12 Đức Giê-hô-va ôi! xin hãy nghe lời cầu-nguyện tôi, lắng tai nghe tiếng kêu-cầu của tôi; Xin chớ nín-lặng về nước mắt tôi, Vì tôi là người lạ nơi nhà Chúa, Kẻ khách ngụ như các tổ-phụ tôi. 13 Chúa ôi! xin hãy dung-thứ tôi, để tôi hồi sức lại Trước khi tôi đi mất, không còn nữa.

Lấy từ “https://vi.wikisource.org/w/index.php?title=Thi_thiên/39&oldid=187640” Thể loại:
  • Văn kiện vô danh
Thể loại ẩn:
  • Trang con
Tìm kiếm Tìm kiếm Thi thiên/39 Thêm ngôn ngữ Thêm đề tài

Từ khóa » Chương 39