[ Thử Miêu ] Xuân Cung | Library Of Fishy

Lâu rồi mình không viết =))) nên nếu có thiếu sót xin bỏ qua…

Truyện đặc biệt tặng cho bae (Yêu bé ) của mình ❤ Wo ai ni~ Chúc truyện cưng càng ngày càng đạt nhiều view nhe muah ~ Sau này rực rỡ nhất định sẽ có thêm nhiều thú vị cho bé =))))))

—————————

Sau khi trận Xích Phong diễn ra, Bạch Ngọc Đường trở về Hãm Không Đảo cùng Ngũ thử và Bạch Cẩm Đường. Tuy nhiên , hắn luôn có cảm giác gì đó không đúng, dường như hắn thiếu mất cái gì đó rất quan trọng. Nhưng cố gắng mãi cũng không nhớ được, hắn buồn chán lắc đầu, hỏi sư thúc hay đại ca, mọi người đều cười hắn phát điên.  Nhưng hắn không quên một thứ, dù sao hắn cũng mang danh Tam phẩm, vẫn là nên trợ thủ cho Khai Phong Phủ một chút. Tuy nhiên, ở Khai Phong phủ, Bạch Ngọc Đường luôn thấy hàn khí bao phủ một người, người duy nhất không lại gần hắn, Triển Chiêu.

” – Ngự Miêu, ngươi có gì khó chịu sao ?”

Bạch Ngọc Đường một bên cắn táo , một bên dò hỏi, cả hai nhận lệnh tuần tra đêm bên ngoài thành, suốt quãng đường đi, Triển Chiêu chưa hề hé môi một tiếng, cũng như nhìn lấy hắn một ánh mắt, luôn giữ khoảng cách không xa không gần mà bước đi.

” – Trong phủ ai chọc ghẹo ngươi ?”.

“…”

“- Ngươi có làm sao không ? Lạnh hả ?”

Khi Xích Phong trận kết thúc, Bạch Ngọc Đường bật tăm hơi khoảng non nửa vài tháng, đột nhiên bây giờ lại quay về thế này, hắn nghĩ Triển Chiêu có chút không quen. Lại cắn thêm miếng táo nữa, hắn chìa về phía con mèo kia hỏi.

” – Ăn không ?”

Triển Chiêu bây giờ mới nhìn hắn , chán nản lắc đầu bỏ đi trước vài bước. Mặt Triển hộ vệ rất tuấn mỹ, ban đêm , hơi sương nhiều, làm cho làn da kia đã trắng nay lại càng bạch ngọc, Bạch Ngọc Đường chợt ngẩn người nhìn, trong lòng khó hiểu tại sao y lại có thái độ kì lạ như vậy với mình, rốt cuộc , hắn trêu hoa ghẹo nguyệt nhiều,nhưng đâu có ghẹo y ?

Vài tháng như thế, tâm tên Cẩm Mao Thử kia sắp bị hàn khí trên người Triển Chiêu bức tới chết, hắn nhiều lần hỏi đại ca ” – Ca ca à, con mèo kia làm sao thế ?”

“- Ngươi đi mà hỏi hắn ” Lần nào cũng là câu trả lời này, Cẩm Đường thực sự chán nản với tính tình đệ đệ, muốn thì tự mà hỏi, y có phải là Triển hộ vệ đâu ?

Bạch Ngọc Đường mang rượu ra hoa viên ngồi, ngắm hồ nước. Nhát thấy bóng Triển Chiêu ngang qua , hắn liền quay lại hô ” Mèo nhỏ, lại đây với ta ”

Triển Chiêu dừng chân, đứng yên đó nhìn dò xét, ánh mắt không tin tưởng chằm chằm vào thân nam nhân bạch y kia đang vẫy vẫy tay với mình .

“- Người thi hành công vụ, không được uống rượu ”

“- Ầy da thi hành cái gì, giờ này làm gì còn ai xử án nữa ? Lại đây, đem bực dọc của ngươi tống ra, sẽ không sao nữa ”

“- Ta có làm sao đâu ?”

“- Mặt ngươi như đóng hàn băng trên đó vậy ”

“… ”

Bạch Ngọc đường vô sỉ cười cười, vừa nói vừa kéo Triển Chiêu đang cố thoát thân vào ngồi bàn, rót cho một chén, đẩy qua. Y nhàn nhạt cầm chén rượu lên xoay, thực sự rất thơm…. Mắt hơi rũ, liền đánh ực một cái. Hắn ngồi phía bên kia đang say sưa nói nói, uống nhiều như vậy nhưng vẫn chưa hề nổi tầng hồng nào trên mặt, còn Tiểu Chiêu mới vài chén đã say đến mơ màng, chống tay lên trán gục xuống. Thấy mèo con đã say, Bạch Ngọc Đường khóe miệng cong cong nói

“- Quái… mới vài chén đã thế này, có phải hơi dễ không ? Tửu lượng ngươi thực sự rất kém nha..”

Nói rồi đứng dậy, dìu y vào trong phòng mình. Người Triển hộ vệ tựa như không còn sức, cứ thế dính chặt vào Bạch Ngọc Đường, hắn mặc cho y dụi mặt vào áo mà cứ thế mang đi, lôi lôi kéo kéo nửa ngày, cũng vác được con mèo kia đặt lên giường.

“…..” Bạch Ngọc Đường bây giờ mới nhìn ra, Triển Chiêu dung mạo anh tuấn, nay lại còn có chút say nên hơi thở trở nên dồn dập, mặt ửng lên một tầng hồng nhạt mơ hồ như  thiếu nữ e thẹn. Nhìn thôi cũng thấy mê người. Tự vả mình một cái, thầm nhủ ” Đây là Triển Chiêu, vì cái gì mà ngươi nhìn chằm chằm người ta như thế” . Nghĩ là nghĩ như thế, nhưng tay hắn vô thức vuốt trên cạnh mặt y một cái, tự thưởng mình một chút phúc lợi nhỏ nhoi. Cảm thấy nhột nhạt, Triển Chiêu mở hờ  mắt, thoáng cái vươn tay chụp Bạch Ngọc Đường đang đứng kia kéo vào người mình. Mất thế, hắn ngã nhào trực tiếp về phía trước, đập vào ngực Triển Chiêu, phát đau, mèo con lại dùng chưởng đẩy chuột Bạch ra ngoài. Đột nhiên được ôm rồi bị đánh , Bạch Ngọc Đường nhíu mài không vui , con người kia khi say không nói nhiều, nhưng hành động vô cùng nhanh lại chuẩn sát, một tay xoa nơi ăn chưởng, hắn lầm bầm .

“Con mèo đần kia, làm gì đánh ta ?”

Cánh tay còn đặt trong không trung kia chầm chậm thu về, Triển Chiêu ngồi ngay ngắn trên giường, lim dim nhìn hắn. Hắn trong người sinh tà tâm, lại gần y hỏi ” Triển đại hiệp có thích ta không ?”

Bên kia đáp lại là một cái gật đầu.

“Vậy nếu ta làm gì cũng được ?”

“….  ”

“- Thế sao lại không chịu nói chuyện với ta ?”

“- Không thể ”

“- Cái gì không thể ”

” Ngươi ”

Bạch Ngọc Đường  nghe thấy liền buồn cười, lòng muốn trêu y thêm chút nữa. Chợt nghe một tiếng rất khẽ

” Nhưng… đừng sợ”

“?”

“Đừng sợ ”

” – Ngươi nói gì ? Say quá rồi nói năng linh tinh ?”

Triển Chiêu nhìn chăm chăm vào hắn, một bước hai bước bò lại gần Bạch Ngọc Đường, trực tiếp nói ” Ta ở đây rồi “. Hắn bị y nắm lấy vai, gắt gao giữ lại , muốn đẩy ra cũng không được, muốn giữ nguyên thế này thì vai hắn có chút không thoải mái phát đau.

“- Ừ ừ.. bỏ ta ra, đau quá ”

Ai ngờ tên mèo kia ngoan ngoãn lui lại, một lần nữa gục xuống ngủ.Hắn xoay người y lại, còn giúp y tháo ủng vào khoác ngoài ra cho thoải mái, cánh ngực Triển Chiêu nhẹ nhàng phập phồng , hơi thở đều đều thoát ra, mỗi khí  mang theo hơi nóng . Nheo mắt lại, hắn thầm nghĩ ” nóng đến mức đó à …?” , thì mới phát hiện chính bản thân cũng bức bối khó chịu , cúi đầu thấy cánh môi kia hé mở,  nhẹ nhàng thở ra chút hơi men,  như đang mời gọi ong bướm đáp tới, đảo mắt một vòng, hắn chép miệng một tiếng rồi không kiềm chế được liền theo bản năng lén mà hôn nhẹ lên đó, luyến tiếc một lúc mới dứt ra. Hai tay chống ngang ngực Triển Chiêu,  chóp mũi khẽ chạm vào nhau,  mái tóc đen của hắn uyển chuyển rơi xuống giường. Môi Triển hộ vệ kì thực rất mềm, lại mang vị ngọt, thơm thơm mùi hương dễ chịu .  hắn không hề suy nghĩ đến việc môi nam tử hóa ra lại còn ấm áp hấp dẫn hơn cả nữ nhân.Trước khi dứt, còn không biết đạo lí mà cắn lên vành môi y một cái,  làm nó càng lúc càng phiến hồng đỏ ửng lên , rủa thầm ” Là ngươi ép ta “. Bạch Ngọc Đường hắn trước đây trải qua không ít tình trường,  mang tiếng phong lưu đào hoa tuy nhiên, chưa bao giờ hắn nghĩ, người làm hắn động tâm ,bây giờ lại là nam nhân. Bần thần một lúc, hắn mới hoàn lại tâm trí , vuốt khẽ mặt người đang say sưa ngủ, trong lòng tự nhủ ” không xong rồi…”

Sáng hôm sau thức dậy, Triển Chiêu đau đầu sờ trán mấy cái, phát hiện ra chỗ này không phải là chốn phòng quen thuộc, liền bật dậy mở to mắt mèo nhìn xung quanh. Bạch Ngọc Đường nằm sát giướng dưới đất, bị y thò chân đạp một phát vào bụng, ho khan mấy tiếng nói

“- Con mèo chết bầm nhà mi, mới sáng sớm đã chọc ta làm gì ???”

“- Sao ta ở đây ?” Mắt y khẽ động, giật mình kiểm tra lại , thở nhẹ.. hóa ra vẫn còn mặc đồ… Để ý thấy y vén chăn lén nhìn, trong đầu đã biết con người kia suy nghĩ gì, Bạch Ngọc Đường phẩy tay nói

“- Ngươi say , ta đưa về ”

” còn ?”

“- Hết rồi ”

“- Thật sao…”

” Triển đại hiệp, ngươi còn muốn gì nữa sao ?” Khóe môi hắn nhếch thành nụ cười, nghịch ngợm nhìn mặt Triển Chiêu đã đỏ nay còn đỏ hơn, lan tới tận mang tai.

“- Vô sỉ” Y trực tiếp đạp lên người hắn để bước xuống giường .

“- Nhưng mà… môi của ngươi ”  Nghe thấy, động tác của y lập tức đông cứng lại, chậm chạp quay đầu .

“- Thực sự rất ngon ” Đưa tay vân vê môi mình, Bạch Ngọc Đường nhìn xa xa cảm thán, sau đó lại liếc về phía y, nhận ra y đang suy sụp tại chỗ , đáy mắt ánh lên muôn vàn tia sóng đập tan mọi thứ. Triển hộ vệ nhanh chóng cầm kiếm phóng ra ngoài, tung cửa rầm một cái, bên trong, có một người đang cười đến mức cong người, ai đứng nghe cũng tưởng, bị đánh cho phát điên ….

Tính cách Bạch Ngọc Đường gần như rất mạnh, bởi vậy khi để ý ai đó, hắn cũng sẽ không buông tha và trêu ghẹo, tiếp xúc, thậm chí bám đuôi người đó. Đến một lúc không ngờ, chính bản thân hắn cũng phải lòng mất rồi… Hắn tuy lớn xác nhưng tâm hồn rất trẻ con, lại ngạo mạn, đối với hắn, tình yêu giữa nam nhân và nam nhân không có gì sai, nhưng cũng không tin rằng mình rơi vào tình thế đó. Nên mới quyết định tìm sư tỷ của mình hỏi một phen, sẵn dịp thăm lại Thủy Sơn, lâu lắm rồi chưa về  . Vì Bạch Triệu ở tận trên núi , hắn chỉ kịp nói với Cẩm Đường vài câu qua loa rằng ” đừng tìm đệ ” rồi nhanh chóng lên đường. Tới nơi, thấy tỷ tỷ mình một thân trồng rau nuôi gà, chăm một đứa bé đáng yêu tên là Vũ Đồng. Bạch Ngọc Đường tâm tình nhẹ nhõm, ở luôn trên đó vài tuần.

” – Tỷ tỷ à…”

“Ngọc Đường có chuyện gì ?”

Hắn lắp bắp nửa ngày, cầm chén nước lật tới lật lui cũng không thể thoát ra được câu nói trong miệng , mới nhắm mắt nói .

” – Đệ đang … thầm mến một người ”

Bạch Triệu dừng tay, quay sang tươi cười hỏi “- Ây da, cô nương nào đấy ?”

“- …. ”

Thấy hắn im lặng, Bạch tỷ trầm ngâm… Xem ra không phải nữ nhi rồi, nàng mới nhẹ nhàng bảo ” – đệ đệ, đừng bận tâm. Phàm là người, thương ai là do tâm mình động, nam nữ không phân, có gì phải sợ ” .

Trực tiếp xoa đầu hắn , hành động này ngày xưa, khi anh em Bạch gia còn chưa phân ly, nàng luôn vỗ nhẹ đầu Bạch Ngọc Đường mỗi khi hắn lo lắng, làm hắn an tâm trở lại.

” Ta là tỷ tỷ của đệ, có gì phải giấu ?”

“- ….. Đệ tưởng ”

Bạch Triệu nghiêm túc lắc đầu ” Đệ à… ta là tỷ tỷ đó , đệ nghĩ ta sẽ ghét bỏ đệ sao ? Ngốc thật .”

Nghe tới đây, Bạch Ngọc Đường mới cười trừ, giải phóng nỗi lo kia mà hắn mang trong người bấy lâu, thực sự cảm thấy ổn hơn một chút . Cuối cùng cũng nói ra được tên của người kia cho tỷ nghe.

“- Tại sao đệ lại trốn y ?”

“- Đệ nghĩ, nếu đệ không ở đó ,sẽ tốt hơn ”

“- Cái gì là tốt hơn ?”

“- Tâm tình y ”

Ngẫm lại, từ sau đêm Triển Chiêu say, y hầu như đều tỏa ra băng khí khi hắn lại gần, một thước cũng không muốn lại gần hắn, bài xích rõ rệt, thấy hắn thì liền lạnh lẽo bước qua. Chỉ có Bạch Ngọc Đường kiên trì bám theo, hết ngày này tới ngày khác , đến cả lúc bản thân rơi vào ái tình cũng không hay, nhưng nội tâm luôn cảm thấy không vui vì Triển Chiêu không chịu liếc nhìn mình dù chỉ một cái. Hắn lần này lên Thủy Sơn , một là thăm Bạch Triệu, hai là muốn tránh đi một thời gian, chờ tim hắn định lại, thì mới nghĩ tới việc quay về.

” – Đệ có bao giờ nhớ tới việc gì ngày xưa chưa ?”

“- Việc gì ?”

“- Xích Phong trận đồ ”

“-  Ý tỷ là ?”

“- Trí nhớ đệ bị tổn thương sau trận đó, vì vậy mới không nhớ ra.. tại sao Triển hộ vệ lại bài xích đệ ”

Mắt hắn chợt lóe tia mơ hồ… ngày trước, là xảy ra chuyện gì ?

“- Nói đệ nghe… ngày đó, Xích Phong trận diễn ra, A Lam vây đệ hòng giết chết, nhưng Triển Chiêu tới kịp, ngăn tên đó sát thương đệ. Nhưng bản thân đệ lại trúng tà khí gì đó, cứ liên tục vung kiếm chém phía trước. …. Kệ cả lúc Tiểu Chiêu ôm đệ, đệ cũng không buông kiếm mà cứ thế chém y một nhát. ”

“…… Thật … sao ?”

“- Mạng của đệ thực sự rất mỏng, Ngự Miêu dùng tám cái mạng mèo của y bảo vệ cho chuột Bạch nhà đệ, ta lúc đó cũng bị thương, không thể ứng chiến , chỉ nhìn thấy y lay đệ bảo tỉnh lại, không sao đâu, một câu nói đều là ta ở đây , đừng sợ. Nhưng Ngọc Đường à, đệ điên rồi, cứ gào ầm lên đòi giết chết A Lam , y nói bao nhiêu đệ cũng không thèm nghe, không muốn nhìn thấy mặt. Vì …”

“Vì sao ?” Hơi thở Bạch Ngọc Đường trở nên dồn dập, hốc mắt cũng hoe đỏ, cả người cứng đờ ra nghe Bạch Triệu kể chuyện.

“- Vì y bảo .. y yêu đệ. Thâm tình giữa đệ và Tiểu Chiêu khi đó rất tốt, không ai không nhận ra hảo khí giữa hai người, nhưng A Lam không thấy thế, một phần vì chán ghét mới gây chiến . Khi ấy, hắn ném thủy chùy về phía đệ , Triển Chiêu một mạng đẩy đệ ra, hứng lấy thanh thủy kia ghim thẳng vào ngực, lập tức ngã xuống . Về sau, còn lưu dấu lại , đệ hoàn toàn không nhớ ?”

“….Tỷ tỷ à… Đệ .. không nhớ ” Chính vì không nhớ mới dám trêu ghẹo y, chính vì không nhớ mới dám đem y bức say , chính vì không nhớ… mới không trả lời câu hỏi kia mà y từng nói với hắn… ( Ta yêu ngươi ). Đầu óc chợt trống rỗng, tay cầm chén trà cũng đổ ra ngoài một ít…

“- Tiểu Chiêu , là thích đệ sao ?”

“- Ngày xưa, đệ còn khi dễ y không cho lại gần kìa ”

Ngẩn ra nửa ngày, hắn mới hiểu vì sao mèo con lại không muốn lại gần hắn, vì chính hắn, là người đã không cho y lại gần, hắn sau trận đánh kia trí nhớ tổn thương, nhưng Triển Chiêu thì không, y nhớ rất rõ, ngày xưa, đã bị hắn ghét bỏ như thế nào. Hốc mắt hắn nóng rát, bắt đầu khó chịu dời mắt nhìn xuống đất.

“- Đệ hiểu rồi”

“- Chân ái lạ thật nha, ngày xưa, là đệ ghét bỏ y , giờ y lại một mực bài xích đệ, ta nghĩ… tình yêu thật khó hiểu mà ”

Bạch Ngọc Đường xoa đầu Vũ Đồng đang mè nheo dưới chân mình oa oa ” thúc thúc đừng khóc ” , cười tự giễu bản thân , lắc đầu “- Đệ tự làm tự chịu ”

“-Nhưng đệ đâu có nhớ gì ?”

“- Ít nhất, y nhớ ”

Chờ mãi không thấy, Bạch Cẩm Đường cuối cùng cũng không nhịn được mà đích thân lôi đầu tiểu tử kia về. Nhưng khi về tới nơi, hắn luôn mò ra hoa viên mà ngồi đàn, bởi vì Bạch Ngọc Đường biết, nơi duy nhất hắn có thể gặp được y mà không bị tránh đi, là nơi này.

Như hắn đoán, Triển hộ vệ sau khi xong việc, ngày nào cũng đến hoa viên ngồi một mình , Bạch Ngọc Đường núp sau gốc cây lặng lẽ nhìn y. Thân là nam tử, nhưng ở con người kia luôn toát nên vẽ kiều mỹ, bây giờ cơ hồ lại mang nét cô độc, y lấy từ trong tay áo ra một tập ép, trong đó là một đóa cẩm chướng trắng  khô, Triển Chiêu nhè nhè vuốt ve nó, rồi lại rất nhanh chóng thu vào . Dời tầm mắt về phía chân trời kia.

” – Triển Chiêu ”

Giật mình quay lại, Bạch Ngọc Đường từ bao giờ đã tiến đến phía sau , đặt tay lên vai y gọi nhỏ.

“- Ừ ?”

“- Ta xin lỗi ”

Đầu mài Triển hộ vệ nhíu lại tỏ vẻ khó hiểu, hắn thở hắt ra nói ” Ta nhớ hết rồi .., ta lên tìm đại tỷ,  tỷ ấy kể ta nghe cả rồi… ”

Hắn đem lọn tóc của y vén ra sau tai, khẽ nâng mặt y lên đối diện mình, chầm chậm từng câu từng chữ nói ” Ta xin lỗi ” . Nhưng trong đôi mắt nâu kia chỉ toàn sững sờ, gần như không có lấy một tia sáng, hắn biết trong lòng y đang mang tâm trạng hỗn loạn gì, liền ôm chặt người .

” Năm đó.. là ta sai rồi ”

“….”

“- Bây giờ ta mới hiểu, ngươi là lo cho ta thế nào…. ”

Triển Chiêu lắc đầu, bảo không sao. Nhưng cũng không nói gì mà đứng dậy phủi áo quay đi .

” – Vậy .. câu nói khi xưa, ngươi nói, là còn yêu ta hay không ?”

Nắng chiều lướt trên mái tóc đen gọn gàng buộc ra sau của mèo con,  bị gió thổi hất tung trong không khí , nét mặt bạch ngọc kia thoáng chút hồng, rồi lại mang tiếu ý nhàn nhạt cười, y gật đầu .

“-Bạch thiếu hiệp đừng lo, ta sẽ không làm phiền người. Tuy vậy, lời nói năm xưa, ngươi không thích, thì mau quên đi ”

Bạch Ngọc Đường nắm tay y kéo lại gần ” Ta cũng yêu ngươi “.

“Nhưng năm xưa… “Triển Chiêu mở to mắt nhìn con người áo trắng đang bất  chấp nắm chặt tay y không buông.

“- Khi ấy không tính ”

“- Ngươi … ngày xưa còn bảo ta cút đi ”

“- Đã bảo Bạch gia sai rồi ”

“- Nhưng ….”

Không để y nói hết câu, hắn chặn lại bằng một nụ hôn. Môi vừa chạm nhau, hắn đã cảm nhận được mật ngọt mà lâu nay hắn luôn chối bỏ. “- Ngày xưa không có, thì bây giờ có,  ta yêu ngươi,  mèo nhỏ à..  Tim ta của ngươi mất rồi. ”

Khi cả hai hô hấp rối loạn, hắn mới chấp nhận buông y ra, mặt mèo con ngốc ngốc nhìn hắn, Bạch Ngọc Đường liền sinh tà tâm , khóe miệng cong lên hỏi

” Tốt không ?”

Triển Chiêu đạp hắn một chưởng, nhưng cũng lặng lẽ gật đầu .

“- Lâu như vậy, ngươi mới nhớ ra ta …”

“- Ta là không thể nhớ được.. Đừng buồn, ít nhất, ta ở đây rồi, mèo nhỏ nhà ngươi dù là nóng hay lạnh đều quyến rũ chết người, ta bị ngươi bức tới khó chịu, mỗi ngày đều muốn đè ngươi chết đi sống lại ”

“- …”

Đương nhiên miệng lưỡi Bạch Ngọc Đường trơn tru, một câu liền mang người kia ra đùa giỡn không tiếc, vả lại, dù sao, phu nhân cũng rước rồi, hắn cũng nên khai mở một chút nhỉ… Chọc ghẹo người khác đã thành thói, tính tình hắn đương nhiên y hiểu rõ, chỉ là, lời nói này, có chút nghe không bình thường…

Ngay lập tức không nói nhiều lời mà đè người Triển Chiêu hẳn lên mặt cỏ, mùi cỏ non thơm mát thoang thoảng trong không khí, khiến cho người ta hít thở cũng trở nên dễ chịu. Nhưng con người bị đè dập lưng kia đang ngơ ngác vùng vẫy, hệt như thỏ bị bắt sống, liều mạng đạp tên sắc lang nhe nanh kia ra “- Bạch Ngọc Đường !” .

Hắn nhanh chóng thấp giọng nói ” Ngoan “, nhưng tay chân thuần thục không dừng lại, loáng cái đã vạch được áo của y ra, lộ ra khuôn ngực trắng hồng, kiều diễm mê người. điều lưu lại trong mắt hắn, là dấu vết kia, nhát đâm của chùy thủy, nó để lại sẹo, dù là lâu ngày nhưng trông vẫn rất đáng thương. Đáy lòng Bạch Ngọc Đường nhói một cái, tim thắt lại , vô thức đưa tay sờ lên vết thương kia.

“- Còn đau không ?”

Triển Chiêu cảm thấy hắn lo lắng, nghiêng đầu nói . “- Không sao rồi ” Y nắm lấy bàn tay đang đặt trên ngực mình, di chuyển đến vị trí tim, để hắn cảm nhận được nhịp đập bình bịch liên hồi rối loạn. Bạch Ngọc Đường cúi đầu, nhằm vào cổ y mà hôn xuống. Hôn một đường dài từ cổ, đến ngực, lại hôn lên vết thương kia hệt như vạn lần muốn xóa sạch nó đi, lần mò xuống dưới. Mắt mèo dao động, hai tay bất ngờ chống dậy muốn trốn .

“-Đừng làm bậy, đây là bên ngoài ..”

“- Không có ai ”

“- Nhưng mà… ”

“- Từ lúc ta biết ngươi luôn tìm đến đây, ta ngày nào cũng đuổi mọi người không cho lại gần, nên bây giờ, chả có ai dám bén mảng lại  đâu ”

Khắp nơi là cây cỏ, phía trước lại là một hồ xanh thẳm, bình lặng gợn sóng. Mặt Bạch Ngọc Đường dung mạo nhìn thẳng rất ngạo mạn, nhưng cũng rất nhẫn, đầy tâm tình, bây giờ từng hô hấp vụn , hắn cũng trở nên nhẹ nhàng hơn hết.

” Mèo con, đừng sợ “.

Nắm chặt cổ tay y áp xuống, hắn chuyên tâm đưa vật tư mật kia ngậm vào, vì là trước nay chưa từng thử qua, cũng có chút khó khăn … Khoang miệng ấm áp bao lấy cự vật nóng bỏng , khiến cho một bên má hắn phồng to hẳn ra. Thấy hắn chật vật, Triển Chiêu rối loạn muốn đẩy hắn, nhưng lại bị cảm giác kia xâm chiếm chỉ thấp giọng

” Đừng …”

Bạch Ngọc Đường không đáp, lại càng đem tiểu Triển kia nuốt vào phun ra, tạo tiếng động ngày một dâm mĩ, trong lòng muốn y an phận nằm im cho hắn làm. Cự vật tiết dịch trơn trượt, cũng càng lúc càng dễ dàng tiến vào miệng Bạch Ngọc Đường, sâu tới tận cuống họng, đầu lưỡi mê man cuốn lấy đỉnh trêu đùa.Triển Chiêu được ôm ấp bởi nơi ấm áp kia, chỗ tư mật cũng phơi bày không lối thoát, cảm giác thoải mái đến ngây dại, y không còn nói được lời nào, tay chỉ càng bám chặt lấy bả vai hắn mà cấu lấy phát ra mấy tiếng gầm gừ nho nhỏ, chen vào là tiếng thở dốc không dừng. Tốc độ đẩy nhanh, tiểu Chiêu cũng đã nóng rát dựng thẳng, cả người run lên, Triển Chiêu cắn răng hơi thở nặng nề khàn giọng phát tiết . Mèo con bị hắn quấy đến cả người óng ánh mồ hôi, da dẻ cũng trở nên mẫn cảm khác thường, đang mơ màng thu lại khí , liền bị Bạch Ngọc Đường ôm ngang người hôn xuống, y vừa phóng thích, hắn cũng nhận lấy không hề rơi mất giọt nào, mỉm cười nuốt xuống tất cả dịch vị kia, còn thích thú mở miệng để cho Triển Chiêu nhìn. Khoang miệng đỏ hồng vương tí bạch trọc , càng nhìn càng thấy men tình sớm đã nuốt trọn hai người. Khi hôn đương nhiên lưu lại không ít dịch vị nơi khóe miệng Bạch Ngọc Đường, mèo ngốc đứa tay  địnhlau đi trên môi y , hắn nắm tay ngăn lại hỏi

” Thoải mái không ?” .

Mắt hắn lấp lánh ánh cười, giống như từ lâu đã không thấy vui vẻ tới mức đó, nhẹ nhàng kéo đầu y dựa vào vai mình vỗ

” Ngoan, bây giờ… thả lỏng ”

. Phát hiện câu nói kia lại không bình thường , y như mèo gặp nước lùi ngay lại phía sau, bắt gặp hắn nét mặt bất mãn than vãn :

“- Ngươi không định một mình vui vẻ chứ ?”

“- Không được… Bạch ca… ta … ”

“- Ngươi đừng sợ ”

“- …. Ta sợ ”

“- mèo con, lại đây ”

Nhìn thấy Triển Chiêu mặt vừa trắng vừa đỏ rúc người lại, trong lòng Bạch Ngọc Đường dậy lên một đợt sóng lớn, rất nhanh đã mang Triển Chiêu kia áp xuống dưới thân mình, hít mấy hơi , cởi phanh áo.

” Không sao đâu ”

Dù có nói gì thì mặt Triển Chiêu đã đỏ đến thẹn, vặn vẹo thân người, một lát mới chịu ngửa cổ để hắn đem ngón tay đưa vào.Nơi bí huyệt nhỏ nhắn chưa từng bị động chạm , nay bị một thứ vừa thon dài lại lành lạnh xâm nhập, y liền nhăn mặt lại. Một ngón rồi lại hai ngón , kích thích tăng cao, mây mù bay quanh đầu Triển Chiêu, chỉ có Bạch Ngọc Đường vẫn còn tỉnh táo tiếp tục thăm dò nơi cắn chặt ngón tay, hai ngón tay dùng chút dịch vị còn sót lại ban nãy tiện thế tiến vào linh hoạt chuyển động. Bắt đầu truyền lên đỉnh đầu là cảm giác tê dại, y không chịu được mà nắm chặt cỏ xung quanh , khàn khàn cố hít thở. Y nghĩ… dù cho là ba ngón, hay bốn ngón, so với vật kia, vẫn là khác rất xa, cả người toát thêm mấy tầng sợ hãi. Trong lúc Triển Chiêu mơ hồ, Bạch Ngọc Đường đã rút tay ra , nâng chính mình nhẹ nhàng đẩy vào nơi đã khuyết trương kia. Vừa thoát khỏi cảm giác bí bách , hơi lạnh len vào chưa lâu đã bị một cự vật vừa thô vừa nóng đâm vào, y hai mắt nổ đom đóm, hỗn loạn thở. Hai chân đạp loạn bị hắn mang đặt trên vai, tư thế đó càng khiến cho Bạch Ngọc Đường đưa đẩy , phần mềm mại gắt gao cắn chặt lấy tiểu Bạch . Hắn đưa tay vén lại tóc trên mặt mèo con, mồ hôi lăn xuống má, thấp giọng hỏi “- Đau sao..?”

“- Con mẹ nó ngươi có làm sao không… đau chết ta rồi ”

Bạch Ngọc Đường đột nhiên bật cười , y là bị hắn bức tới hơi thở không thông, vẫn còn tâm trạng chửi một tiếng, còn chửi được tức là không sao . ( =)))))))) ) Dù hỏi là vậy, nhưng tốc độ đưa đẩy vẫn không giảm mà ngược lại, một lần đỉnh là một lần như đẩy cả hồn phách Triển hộ vệ ra ngoài, đầu óc trống rỗng, tay bắt đầu cào loạn lên lưng hắn tạo ra vô số vết xanh đỏ, như trả thù cho cánh mông đáng thương ngày trước trắng hồng đáng yêu, nay đã bị bàn tay to tên họ Bạch nắm chặt tách ra, dấu vân hung tợn nổi lên rõ ràng. Hắn thủ thỉ vài câu đường mật rồi cúi đầu khóa môi y, mỗi vừa chạm nhau, chỗ nhạy cảm kia lập tức có phản ứng , liền thắt chặt . Tiếng kêu nỉ non khi to khi nhỏ bay trong không khí, cảnh sắc nhẹ nhàng kết thêm tình .Vì đang ở bên ngoài, Triển hộ vệ không dám phát tiếng động đến xung quanh, đành bỏ mặc cho hắn muốn làm gì thì làm, cắn chặt cổ tay . Cả người Triển Chiêu vặn vẹo như tìm điểm tựa, Bạch Ngọc Đường tay ôm lấy phần eo thon của y mà đẩy, hơi thở cũng trở nên dồn dập. Tùy ý cho tên kia luật động, Triển Chiêu cảm thấy bản thân sinh  mạng này cũng vơi bớt vài phần… Thoải mái ngửa cổ, hít vài ngụm khí liền bị con người kia đỉnh vài cái kéo ngươc trở về , khóe mắt bắt đầu trào ra nước mắt. Thân thể Bạch Ngọc Đường so với Triển Chiêu dù cùng là nam nhân, nhưng đương nhiên nhỉn hơn nhiều , hắn sớm đã cao bay giang hồ, chưa gì chưa từng phong qua, bắp thịt rắn chắc , tiểu Bạch cũng đã kích thước khác người….So với mấy ngón tay, y còn sợ đem cả bàn vào còn chưa kinh qua thứ hung khí này… Mọi điểm nhạy cảm trên người mèo con đều bị hắn tìm ra, cứ nhằm vào đó mà đẩy tới, đỉnh một hồi, y không chịu nổi mà cả người cong lên nghênh đón , không rõ vô tình hay cố ý lại để hắn đâm đúng chỗ, hạ thể lập tức ngẩng đầu . Khoái lạc càng mãnh liệt, khiến cả hai thẫn thờ đến mơ màng. Một cỗ tĩnh điện lan sang khắp người, mèo con trầm giọng nỉ non.

“-A.. nhẹ một chút, đừng .. ta.. chết mất ”

” Bạch huynh.Bạch ca..ca.A.. tha mạng, ta sai rồi..A. đừng luận như thế… Tha mạng!”

Mèo con càng xin khoan dung, Bạch Ngọc Đường dường như nghe trật mà ra sức càng lúc càng nhanh, cách xin tha kia cũng càng lúc càng thay đổi, bên trong bí huyệt sớm đã thích ứng, không còn đau mà mang lên da đầu Triển Chiêu cơn mê , khàn giọng chỉ phát ra tiếng xin tha không biết là muốn hay không muốn. Tiếng nói lọt vào tai, hắn cong môi cắn lên vành tai y

” Đừng ồn..”

Bị đè hơn nửa ngày, lưng và mông bị cỏ đâm vừa nhột vừa ngứa, phần lưng áo lót bên dưới cũng dần ướt đẫm mồ hôi, cả người Triển Chiêu không còn đủ sức phản kháng nữa, sức của Bạch Ngọc thực sự không đùa, đem mèo con ra vờn đến chết đi sống lại vẫn không muốn buông, cự vật to nóng kia vẫn còn cắm chặt trong miệng nhỏ, đùi trong cùng thịt non Triển hộ vệ sớm đã kéo theo dòng chất lỏng trong suốt, chảy quanh bắp chân. Hai chân bị bắt mở ra, gác lên vai tên kia, m6t5 chút lại rơi xuống, rồi lại bị cầm vác lên trên.Cự vật kia không ngừng quấy động bên trong mèo con, bức y đến phát điên, run run rẩy rẩy bám lấy người kia vận động hưởng ứng . Phía trước hạ thể cũng hơi hơi hưng phấn, phun ra chút bạch trọc nơi bụng dưới. Điểm nhỏ phấn hồng kia bị thao đến sưng đỏ đáng thương, màu xuân dịch trắng đục cùng máu thẵm hòa loãng tạo thành âm thanh dâm mĩ, Bạch Ngọc Đường nhìn qua hài lòng cười một tiếng, ra sức dùng tay bóp cánh mông căng mộng kia một cái , tức khắc cảm nhận chính bản thân mình bị cái miệng nhỏ cắn chặt đến không ngờ. Mút lên môi y an ủi  lại lần mò xuống ngực, tìm hai điểm anh đào dày vò cắn xé. Mèo con nửa sống nửa chết bị kích thích như vậy, song thân thể đang cực kì mẫn cảm , không kiềm được một lần nữa phóng thích . Hít thở vài ngụm khí lạnh, bất chấp ghì chặt cổ hắn hôn lên, lúc hôn, là lúc y cảm thấy dễ chịu nhất, đáy tim tuyền lên một tâm trạng bình yên . Mồ hôi cả hai người ướt đẫm, Triển Chiêu đưa tay vén bớt tóc mai ra sau tai hắn, ngực phập phồng không ngừng , tự mình cười khổ…Bản thân là tự rơi vào hố, để bây giờ, thập phần cũng không muốn quay đầu nữa.

“- Bạch Ngọc, ta sai rồi, đừng, tha mạng, ca ca.A…” Xuân dịch Bạch Ngọc Đường phóng thích bên trong cũng được tiểu Bạch chặn kín , một giọt không rơi ra ngoài , cảm giác bên trong bị nóng đến phát hỏa, Triển Chiêu nhịn không được đưa tay sờ bụng, thấy như bụng chính mình có chút to lên… Cũng là do hạ thân kia dù thế vẫn gắt gao chặn trong điểm nhỏ, không chịu chia lìa. Nhẹ nhàng thở ra, khoái hoạt thì khoái hoạt nhưng dù sao y cũng chịu đủ dày vò, thắt lưng tê dại đau đến không còn cảm giác, phía dưới vẫn còn đang đóng mở luyến tiếc, phun ra không ít dịch vị hòa cùng máu đỏ . Triển Chiêu phàm vẫn là người, dù biết võ công, cũng không phải chưa từng trải qua hỗn chiến nào, tuy nhiên chưa từng bị hao kiệt tới mức hô hấp cũng không thông, so với tranh đấu, việc này… khác xa.

Hôn lên mi mắt tình tứ của mèo con, Bạch Ngọc Đường bây giờ mới mở miệng cười, gục đầu vào ngực y hít hà hương thơm, tay kia cào loạn tóc Triển Chiêu nói

” Ngươi a… rất thoải mái ”

Triển Chiêu lườm hắn … tên này miệng lưỡi không xương, cái gì cũng nói được, ta đây bị ngươi đỉnh đến muốn hồn phi phách tán, còn không thoải mái ? Khóe mắt tràn ra nước mắt đáng thương, ngươi… là có nghĩ cho ta không ;;; ?

“- Sau này, ngươi là của ta ”

“-… Ừ ”

“- Của ta , mỗi ngày… đều mang ngươi ra thoải mái ”

” !!!!!!!!!!”

( Nắm lấy tay tôi, tôi sẽ dẫn cậu đến dãi thiên hà xa xôi kia )

Chia sẻ:

  • X
  • Facebook
Thích Đang tải...

Từ khóa » Thử Miêu Abo