Tiếng Súng Lạc Bầy - Báo Công An Nhân Dân điện Tử

Mưa. Quầng không gian mờ đục, bồng bềnh tiền sử. Vắt ngoe nguẩy dưới lớp lá mục, những cài vòi nhọn như kim hua hua tìm về chỗ có mùi máu. Muỗi rừng hợp tấu, u u rợn gáy. Con hổ mang trườn qua trước mắt, rụng rời. Rừng quằn quại trong mưa, cái hùng vĩ của tự nhiên làm người ta thấy nhỏ bé, trơ trọi. Ước gì được bát phở Bát Đàn lúc này thì ấm biết mấy. Từ sáng đến giờ cả tổ gặm bánh mỳ sái quai hàm, dõi mắt qua kẽ lá, căng thẳng. Bên kia, anh em công an huyện phối hợp cũng bồn chồn, đạn đã lên nòng…

Nhận tin báo, họ tức tốc hành quân từ Hà Nội lên đây. Theo hẹn, xẩm tối sẽ có 3 người mặc áo chàm từ bên kia núi đi qua hẻm này. Việc của họ là phải xúc gọn "mẻ cá" lớn.

Hẻm núi là con đường độc đạo trung chuyển ma túy. "Trắng" sẽ vào thị trấn rồi theo xe khách về Hà Nội và mấy tỉnh lân cận. Với họ, đây không phải lần đầu chốt chặn nơi yết hầu này.

Từ xa đã bậm bịch tiếng chân bước. Một, rồi hai, ba người đàn ông như mô tả lọt vào ống ngắm. Tên đi trước khoác tay nải, hai tên sau xách khẩu AK, mắt láo liên, cảnh giác. Đội trưởng quán triệt: "Không được bắn nếu tao chưa ra lệnh, đợi chúng đi ngang qua đã". Thời gian đông cứng lại, báng súng nhớp nhúa mồ hôi. Vài phút nữa có thể súng sẽ nổ, thương vong không biết thế nào.

"Pằng", một tiếng nổ khô khốc xé rách không gian ngộp thở, phát ra từ nhóm công an huyện, khi mục tiêu còn cách điểm phục kích vài tầm quăng dao. "Pằng pằng pằng", loạt đạn AK bắn lại xối xả. Súng nổ ran, đạn bay vèo vèo, tán loạn. Khói tan, lá rụng tả tơi, thân cây thủng lỗ chỗ. Đội trưởng lao ra khỏi chỗ nấp, hô anh em truy kích nhưng 3 bóng người đã mất dạng trong đám khói súng mịt mù. Ngao ngán, cả một chuyên án dày công đã tan theo tiếng nổ sớm vừa nãy.

"Ai đã bắn trước?". "Tôi, tôi, súng cướp cò, xin lỗi anh!" - Một người bên công an huyện ngập ngừng bước ra. Cặp mắt sâu bên dưới đôi lông mày rậm của anh ta thoáng có nét gì là lạ.

Những bước chân trĩu nặng rời khỏi khu rừng ẩm thấp. Đợi họ ở nhà là một trận kiểm điểm nảy lửa. Tình huống đột xuất nào ai ngờ. "Súng cướp cò, súng cướp cò" - Đội trưởng lẩm bẩm.

Trưởng công an huyện chia tay đoàn với nụ cười buồn. Làm hỏng việc của Hà Nội, anh em biết về báo cáo với sếp thế nào đây. Tưởng cầm chắc chiến thắng, nào ngờ... Trưởng thành từ lính trinh sát phòng chống ma túy, lăn xả quần nhau với đám giặc cỏ ấy cả trăm trận, ông thấu hiểu sự thất vọng, chán chường đến rã rời của anh em.

Minh họa của Lê Trí Dũng.

"Súng cướp cò, cướp cò lúc ấy thì khác nào báo động!" - Đến lượt ông lẩm bẩm, như mê sảng.

Chiếc xe chở nhóm công tác lao nhanh về xuôi, mệt mỏi và câm lặng. Chợt Đội trưởng quát: "Dừng lại!". Cả xe nháo nhác: "Gì đấy anh?". "Chúng mày thấy lạ không, cặp mắt thằng ấy!, lúc theo mình lên rừng, nó rất hay hỏi tao linh tinh, tao đã nghĩ thằng này làm sao. Lúc đang rình, nó hay đưa mắt nhìn tao. Hay là…? Thôi chết rồi! Trên ấy năm ngoái chả mấy lão bị tuột xích vì dính vào ma túy là gì!?". Mọi người sôi lên. Khi nghi ngờ điều gì có lý, người ta hay rộn ràng theo đuổi suy nghĩ của mình. "Chúng mày cứ về trước, để anh đón xe khách quay lại". "Làm gì hả anh?". "Không thể để con sâu trong nồi canh của anh em mình được!" - Đội trưởng quả quyết.

Thị trấn biên ải đã chìm dần vào đêm lạnh. Phòng làm việc của Trưởng công an huyện vẫn sáng đèn. Chuyện lúc chiều xảy ra đột ngột quá, nằm ngoài mọi dự liệu. Áy náy với công an tỉnh bạn một phần, ông đau đầu vì một điều khác nữa. Bao năm lăn lộn, để lại trong ông sự nhạy cảm nghề nghiệp. Năm trước đồng đội ông đã mấy người ngã ngựa, thân bại danh liệt cũng chỉ vì cầm mấy trăm đô của đám buôn "trắng".

Phải chăng đó thật sự là một viên đạn "báo nguy"? Nếu vậy thì khủng khiếp quá! Đau đớn quá! Hay súng cướp cò thật, khả năng ấy đâu phải không xảy ra?

Bao câu hỏi giằng xé. Không gì khổ bằng phải nghi ngờ lính mình. Ông nhớ câu nói của một vị tướng: "Không tin thì không dùng, đã dùng phải tin". Lính ông nhìn chung là tốt, anh em đều trách nhiệm, tận lực với công việc. Nhưng trong cơn lốc cơ chế thị trường này, thiếu gì ông hôm qua là anh hùng, hôm nay trở thành tội phạm. Bài toán làm gì để đời sống chiến sĩ đỡ nheo nhóc thật không dễ giải.

Công việc nhà nước lu bu, hàng ngày nhọ mặt người mới về đến nhà, lại còn bao việc đột xuất cuốn anh em chạy theo giải quyết, thời gian nào để đỡ đần vợ con, lo kinh tế gia đình. Thiếu thốn là đương nhiên, một số anh đã có biểu hiện xé rào, có những mối quan hệ nhạy cảm. Tháng trước bắt lâm tặc hành hung kiểm lâm, chúng khai có "làm luật" với công an. Vụ nhà hàng "Thú các món", có cả món… chân dài cho tăng hai, nghe đâu cũng thấp thoáng cổ phần của mấy ông đội kinh tế. Tuy chưa có kết luận về việc này, nhưng ông không thể không lo.

Tiếng gõ cửa khe khẽ cắt ngang suy nghĩ, Đội trưởng án ma túy Hà Nội nhẹ nhàng bước vào. Hai người đàn ông nhìn nhau, họ đều hiểu rất nhanh lý do gặp lại lúc này...

Ngày hôm sau, có thông báo chuẩn bị cho hội thao bắn đạn thật, các đội nghiệp vụ Công an huyện phải giao lại vũ khí để bảo dưỡng.--PageBreak--

Khẩu K59 ấy được bắn và thử độ va đập nhiều lần, kết quả cho thấy hệ số an toàn khá cao. Khả năng cướp cò tuy có nhưng rất nhỏ. Vậy sao lúc vào trận nó lại nổ vào thời điểm cực kỳ nhạy cảm ấy? Trách nhiệm buộc họ phải có những biện pháp cần thiết. Đây không phải là chuyện trừng phạt một người, mà lớn hơn nhiều: làm sạch mình để xứng với vị trí trọng yếu của mình. Chuyên án dang dở ấy được hai đơn vị thống nhất phục hồi.

Nhất thiết phải hốt trọn đường dây ma túy này, để trả lời về tiếng súng lạc… bầy ấy.

"Viên đạn triệu đô!" - Những câu bâng quơ bay ngang qua tai Tuấn khi bước vào bếp ăn tập thể. Từ hôm làm hỏng án, anh ta lầm lì hẳn. Đôi lông mày rậm đè trĩu cặp mắt sâu, u uẩn đến đáng sợ. Anh ta đang lo bị lộ? Rất có thể! Liệu có trốn không nhỉ? Chưa biết chừng!... người ta xì xầm, dò xét.

Dẫu chưa có gì rõ ràng, nhưng sự nghi ngờ thì đố ai cấm được. Mà đã nghi thì càng lúc càng nghi, đến mức nếu chụm tất cả cái đáng nghi lại, thành chứng cứ buộc tội đến nơi! Chẳng hiểu anh ta có biết điều gì đang diễn ra không, nhưng hốc mắt ấy chợt rạng lên khi nghe Trưởng Công an huyện quyết định đưa anh ta trở lại Ban chuyên án. Ai mà hiểu được quyết định kỳ quặc ấy…

Giờ G đã điểm, từng tốp trinh sát lặng lẽ lên đường. Rút kinh nghiệm lần trước, khu vực hẻm núi được khóa chặt đầu đuôi. Tổ 1 để "hàng" lọt qua, đi vào giữa trận địa. Tổ 2 chốt đón đầu nếu chúng thoát qua khe. Tuấn được giao ở tổ tấn công, ém tại đoạn giữa đường mòn, bên cạnh là…Trưởng Công an huyện.

Khe núi là đường mòn không thể không qua. Theo tin trinh sát, thoát chết một lần, chúng sẽ rất cảnh giác và manh động. Lần này đám "bảo tiêu" áp tải sẽ đông, có hàng nóng như AK, lựu đạn.

Đêm trăng suông đầu tháng như tăng thêm cái lạnh cắt da của rừng biên ải. Những nòng thép đẫm hơi sương hướng ra con đường mòn, bồn chồn. Quá nửa đêm, một bóng đen dò dẫm vào hẻm núi, chốc chốc lại dừng chân dò xét. Trưởng Công an huyện thì thào: "Bỏ qua, thám thính đấy!". Chẳng sai, bóng đen thoắt quay lại, rúc ba hồi báo yên. Thời khắc chậm chạp nhích, trên con đường mòn lộ ra năm bóng người, bốn khẩu AK lăm lăm, tiến dần vào giữa trận địa mai phục.

"Đứng im, các anh đã bị bắt, giơ tay lên!" - Đội trưởng quát to. Một giây sững sờ, các bóng đen vọt bỏ chạy tán loạn. Một tràng tiểu liên xé nát không gian cô tịch. Các trinh sát lao khỏi chỗ nấp, quật ngã tên khoác tay nải, vài người băng theo bốn thằng cầm súng đang bỏ chạy. "Đứng lại, đứng lại ngay!" - Tuấn chồm lên như một con báo, bay người chộp cổ một tên quật xuống. Cả hai vật lộn rồi cùng lăn tròn xuống cái hố ven đường. Pằng, pằng, pằng. Bóng ai trên đường mòn bỗng loạng choạng. Nhiều tiếng súng chát chúa, hỗn loạn. "ầm" - Có tiếng nổ lớn phát ra từ đâu đó, khói khét lẹt, bay bảng lảng.

Trận đánh kết thúc sau vài phút, các trinh sát đang khóa tay ba tên còn lại. "Bên mình có sao không?" - Trưởng Công an huyện tức tốc điểm quân: "Thằng Tuấn đâu? Tuấn ơi?".

Văng vẳng đâu đây có tiếng rên. Tất cả ùa lại bên cái hố ven đường. "Trời ơi, Tuấn ơi!" - Trưởng Công an huyện kêu lạc giọng. Người Tuấn nát bấy, nhịp thở gấp gáp, đuối dần. Cạnh đó tên tội phạm cũng đã nghẹo cổ sang một bên, bàn tay vương vãi nhưng một ngón vẫn móc trong vòng khuyên quả lựu đạn mỏ vịt…

Tuấn mềm nhũn trên tay Trưởng Công an huyện. Trong hơi thở dốc, anh cố sức mấp máy môi, thều thào điều gì đó. Không ai nghe được, Trưởng Công an huyện nghe không rõ. Rồi anh nấc, máu tứa ra từ những vết thủng lỗ chỗ. Một cái rùng mình, khuôn mặt đầy máu ấy chợt dãn ra, nhưng như phảng phất một nụ cười.

"Tuấn ơi, Tuấn ơi" - Tiếng gào của ông tan vào chốn thanh không bàng bạc...

Đám tang Tuấn trở thành buổi phát động học tập gương chiến đấu. Suốt buổi lễ, cái nhìn từ bức di ảnh của anh sao cứ xa xăm, đượm buồn, như hỏi mà cũng như đang trả lời. Nhiều người lặng lẽ cúi đầu, như tránh ánh mắt ấy.

Chiều muộn, chồng chất bên mộ là những vòng hoa. Người tiễn lục tục kéo nhau ra về, chỉ còn một người đàn ông tóc điểm bạc vẫn cặm cụi vun mấy mảng cỏ xanh đắp lên mộ. Rồi ông lặng lẽ rút trong túi áo ra quyển sổ nhỏ. ở đấy chỉ vỏn vẹn mấy chữ ngệch ngoạc: "Sao không tin tôi?", chữ có vẻ nhòe vì dính ướt. Phải chăng là do nước mắt? Ông cúi đầu thật thấp, khoé mắt ngầu đỏ chợt giàn giụa…

Cỏ bỗng lao xao, tàn nhang bay tứ tán. Gió về. Và rồi trong gió, rõ ràng ông nghe như có tiếng nói: "…Súng, súng… cháu cướp cò… thật...!".

Lặng đi hồi lâu, chợt lại như mê, ông lẩm bẩm: "Lòng tin, lòng tin… vào con người, vào đồng đội… Tha lỗi cho chú, cho mọi người… cháu ơi…!".

Hà Nội, đêm 18/9/2009

Từ khóa » Tiếng Súng Lục Là Gì