Tổ Huấn | Rurouni Fantasy
Có thể bạn quan tâm
The Lost Memories
« Trúc mã không thanh mai Tru long – Thập Tứ Khuyết » Th3 22Tổ huấn
bởi rurounifantasy trên 22.03.2011
Ban đầu mình không định đọc truyện này vì thấy có bạn bảo đây là thể loại "xuyên không, gia đấu, có chút ngược". Nghe tới "ngược" và "gia đấu" là mình hết muốn đọc tiếp.Thế mà ma xui quỷ khiến thế nào lại đi đọc thử chương 1 rồi "dính" luôn. =))Mình chưa bao giờ thích thể loại "gia đấu" vì chúng luôn gây cho mình cảm giác nhàm chán (thích náo nhiệt như kiếm hiệp cơ 😀 ) và chút thất vọng trong lòng (không thích cảnh quánh nhau từa lưa trong gia đình đâu! 😦 ), thế nhưng "Tổ huấn" lại khiến cho mình thấy hứng thú và bị cuốn hút triệt để vào mạch truyện nhanh, các sự kiện liên tục, dồn dập xảy ra.Lí Mộng Khê là một tiến sĩ y học (chắc là Trung Y chứ không phải Tây Y) xuyên không tới một triều đại xa lạ, nhập vào xác thất tiểu thư của Lí gia rồi bị ép buộc phải thay thế đích nữ của Lí gia, trở thành tân nương cưới về để xung hỉ của Tiêu Tuấn – Nhị thiếu gia đang lâm kịch bệnh của Tiêu gia. Những hiểu lầm và thành kiến ban đầu đã khiến cho Tiêu Tuấn ác cảm với Khê Nhi và đối xử với nàng chả tốt đẹp gì. Với lương tâm của một người thầy thuốc (+ nhằm đảm bảo tính mạng cho bản thân), Khê Nhi vẫn cố sức chữa hết bệnh cho Tiêu Tuấn. Vốn bị thái độ lạnh nhạt của phu quân làm cho mệt mỏi, lại nghe được thông tin rằng tổ huấn của Tiêu gia chỉ cho phép gia chủ cưới chính thê là đích nữ, Khê nhi hết sức choáng váng và quyết tâm tìm cách thoát li Tiêu gia, sống cuộc sống tự do tự tại, ngao du sơn thủy, tránh xa bầy thiếp đông đảo và ồn ào của Tiêu Tuấn cũng như những nguy hiểm khi sống trong Tiêu gia.Thế là Khê Nhi vừa phải đối phó với một ông chồng luôn xét nét, lạnh lùng, một bà mẹ chồng ghét nàng không để đâu cho hết, một bà nội chồng đầy âm mưu, tính toán, một cô em họ thanh mai trúc mã với chồng luôn cho rằng nàng đã cướp đi vị trí của ả và một bầy thiếp đông đảo luôn ghen ghét, hãm hại,… vừa tìm cách lén lút lập nghiệp ở bên ngoài, đảm bảo cho tương lai của bản thân sau khi thoát li Tiêu gia.Không ngờ, với tài năng của mình, Khê Nhi đã trở thành Dược Thần được mọi người sùng bái, lại vô tình kết giao với thái tử, xây dựng được một sản nghiệp hoành tráng với thương hiệu Di Xuân Đường. Nhưng cũng không ngờ rằng, dù có cố gắng trốn tránh cách nào đi chăng nữa thì Khê Nhi vẫn bị cuốn vào cuộc chiến tranh giành quyền lực giữa Thái tử và Yến Vương, khiến cho thân phận của bản thân có nguy cơ bị vạch trần, tính mạng nhiều lần lâm nguy,….
Truyện này thành công nhiều nhất có lẽ là nhờ văn phong của tác giả. Các chương được nối tiếp nhau bằng văn phong mạch lạc, liên tục. Các sự kiện liên tục xảy ra, nối tiếp nhau thành một chuỗi liên hoàn, khiến cho độc giả đọc hết chương này lại không cầm lòng được mà phải tiếp tục đọc ngay chương tiếp theo vì đã trót bị cuốn vào mạch truyện, không dứt ra được. Cứ thế mà bị tác giả dẫn dắt đi mãi cho đến tận kết thúc.Một nửa đầu của truyện, mình bị cuốn theo mạch văn. Nủa còn lại thì bị hấp dẫn bởi tình cảm đối với các nhân vật.Ban đầu mình không ưa Tiêu Tuấn một chút nào. Chẳng những vì đàn thiếp đông đảo của hắn, vì kiểu đối xử lạnh lùng của hắn đối với Khê Nhi mà còn vì hắn có một bà mẹ quá đáng ghét, một gia tộc quá tự cao và một ấn tượng đầu tiên quá… yếu ớt. Rồi sự xuất hiện của Trương Tú làm mình càng ghét Tiêu Tuấn hơn, càng cho rằng hắn là nguồn gốc gây ra mệt mỏi cho Khê Nhi, khiến Khê Nhi bị hết người này tới kẻ khác hành hạ, cứ phải gồng người lên mà chống đỡ. Nhưng về sau, sự yếu ớt mà mình nhìn thấy ở con người hắn dần biến mất, một kẻ mạnh mẽ, tài hoa khác được sinh ra. Rồi trong sự lạnh lùng, vô lý của hắn, mình dần thấy được sự bối rối, bất lực và ngượng ngạo của một kẻ lần đầu biết yêu (cứ như một cậu nhóc để ý một cô bạn cùng lớp ý =)) ). Dù nhiều lần bực mình vì cảnh luẩn quẩn và suy nghĩ lệch lạc của Tiêu Tuấn nhưng cuối cùng thì mình đã bị tình cảm hắn dành cho Khê Nhi cảm động. Dù còn nhiều chỗ chưa đồng tình với hắn nhưng cuối cùng mình đã dần ủng hộ cho hạnh phúc của hắn và Khê Nhi.Ấn tượng ban đầu về Khê Nhi có lẽ cũng không tốt lắm. Không phải do bản thân Khê Nhi có gì khiến mình bất mãn mà là do kiểu nhân vật hoàn hảo mà tác giả cố tình xây dựng. Khê Nhi quá xinh đẹp, quá điềm tĩnh và cũng quá tài giỏi. Mình không tin rằng một tiến sĩ y học cổ truyền có thể giỏi được đến thế, xuất chúng đến như thế. Tự nhiên có chút gì đó liên tưởng đến "Nữ hoàng Ai Cập".Về thái tử thì ban đầu mình khá thích nhân vật này (nhưng không hiểu sao vẫn có dự cảm rằng Thượng Quan Hoằng Huy không thể trở thành đối tượng của Khê Nhi), đến gần cuối vẫn thích, mãi đến gần kết thúc mới có chút ghét bỏ. Uhm, mặc dù vẫn biết rằng những kẻ sinh ra trong hoàng thất không thể không tuyệt tình (họ đã phải cân nhắc và hy sinh rất nhiều thứ để đảm bảo mạng sống cũng như địa vị, quyền lực của bản thân. Đó là mục tiêu sinh tồn đã ăn sâu từ tấm bé thì làm sao có thể thay đổi ngay được.) nhưng cứ nghĩ đến việc thái tử chọn giang sơn, chọn quyền lực mà chấp nhận xem Khê Nhi là một nguy hiểm tiềm ẩn thì mình lại không vui chút nào. Không thể trách thái tử, đặc biệt là khi Khê Nhi không hề yêu và chọn hắn, nhưng vẫn cứ thấy ấm ức cho Khê Nhi. Dù sao giữa họ cũng có tình huynh muội kết nghĩa từng trải qua hoạn nạn cùng nhau, Khê Nhi cũng từng cứu mạng hắn nhiều lần cơ mà, sao hắn lại không dám tin tưởng nàng hoàn toàn cơ chứ? Bảo rằng bậc đế vương vốn phải đa nghi quả không sai. Cuối cùng là vì sao mà Thượng Quan Hoằng Huy không thể có được tình yêu của Khê Nhi? Là do nàng đã gặp Tiêu Tuấn trước, tiếp xúc với Tiêu Tuấn nhiều hơn? Là do Khê Nhi vốn không thích hoàng tộc, không thích đấu tranh chính trị và quyền lực? Hay là do vị thái tử kia chưa bao giờ có đủ can đảm để "bỏ giang sơn, theo mĩ nhân", bất chấp tất cả để yêu nàng như Tiêu Tuấn?Thượng Quan Hoằng Huy thật đáng thương! Nếu hắn chọn Khê Nhi mà bỏ qua giang sơn, để đất nước rơi vào tay Yến Vương thì cả thiên hạ sẽ lầm than, người đời sẽ oán trách, tự bản thân hắn cũng sẽ không thể tha thứ cho hành vi vô trách nhiệm của mình. Còn khi hắn chọn giang sơn thì Khê Nhi cũng sẽ chẳng bao giờ nữa có thể yêu hắn. Không chỉ bởi vì sự đa nghi của bậc đến vương, không phải chỉ bởi vì quyền lực, vì hậu cung,… mà còn vì thời gian sẽ không bao giờ chờ đợi một ai. Đến khi hắn có thể khiến cho giang sơn vững chắc, đủ để hắn giao lại trọng trách mà đi theo Khê Nhi thì Khê Nhi cũng chẳng còn chờ hắn nữa, bên cạnh nàng đã luôn có một Tiêu Tuấn lẽo đẽo đi theo rồi (:lol: ). Kết thúc của vị thái tử này cứ như là một điều hiển nhiên, không thể tránh khỏi. Dù tội nghiệp cho hắn đi chăng nữa thì mình vẫn thấy kết thúc ấy là hợp lý nhất.Trong Tiêu gia, người mà mình cảm thấy đáng sợ nhất không phải là Đại thái thái mà chính là Lão thái quân. Mới đầu cứ tưởng rằng bà ấy là một người rộng lượng, hiểu lý lẽ. Thế mà càng về sau mình lại chỉ thấy một con người nhiều thủ đoạn, ích kỉ và cố chấp. Đành rằng tổ huấn không thể trái nhưng không thể chấp nhận được việc bà ta cứ đòi giữ rịt lấy Khê Nhi, ép nàng xuất gia rồi ở lại Tiêu phủ. Nếu Tiêu gia đã không dung được nàng thì hãy để nàng ra đi đi, dù gì nàng cũng là ân nhân của Tiêu gia. Ít nhất họ phải trả lại cho nàng sự tự do chứ? Thế mà lúc thì ngoảnh mặt làm ngơ khi nàng bị hành hạ, âm mưu khiến Tiêu Tuấn hưu nàng, gạt bỏ nàng vì tổ huấn và mục đích chính trị, khi lại giam cầm nàng, không cho nàng đi đâu cả chỉ vì nghĩ rằng nàng là vật phù hộ cho sự an nguy của Tiêu gia. Rốt cuộc thì trong mắt Lão thái quân ấy, Khê Nhi chỉ là một món đồ mà bà ta yêu thích, không nỡ buông tay nhưng cũng không dám công khai trưng bày mà thôi. Ghét vô cùng cái kiểu người ích kỉ chuyên môn chỉ nghĩ cách lợi dụng người khác như thế. Ghét luôn cả cái suy nghĩ không chiếm được thì cũng phải khiến cho không ai khác chiếm được như thế. Ghét Lão thái quân! Ghét cái Tiêu gia mà bà ta đại diện!Đại thái thái thì là kiểu điển hình của một bà mẹ chồng vô lý, khó chiều. Xét cho cùng thì bà ta không ưa Khê Nhi chỉ vì 2 điểm: xuất thân thương nhân của nàng và việc Trương Tú – cháu gái yêu của bà ta – thích Tiêu Tuấn, muốn ngồi vào cái ghế chính thê của gia chủ Tiêu gia. Hừ, đây là kiểu người điển hình của việc không biết lý lẽ, chỉ biết trách người mà không chịu nhìn lại bản thân. Khi Tiêu gia muốn cưới vợ xung hỉ thì con bé Trương Tú kia chạy mất dạng, nhà bà chị yêu quý của bà ta cũng lẩn mất đất, sao lúc đó bà ta không trách họ đi? Đến khi Tiêu Tuấn khỏe mạnh lại rồi thì nhà kia lại bâu xâu vào, ra sức giành giật, gào thét nhân danh tình yêu. Hừ, không biết xấu hổ! Thế mà bà ta còn ra sức ủng hộ, trợ giúp, thậm chí còn vì con nhóc kia mà nhiều lần ra tay hãm hại Khê Nhi. Đáng ghét! Chỉ có điều, kết cục của bà ta hơi bi thảm quá. Để cho bà ta còn sống mà nhận lấy xấu hổ, để cho lương tâm cắn rứt suốt đời là được rồi, không cần đến lên tăng xông mà chết như thế.Có cảm tình ngay từ đầu với Tiêu Vận. Dù nhân này được xếp vào diện "tình nghi" trong vụ án đầu độc Tiêu Tuấn nhưng mình vẫn có cảm giác rằng hắn không phải là người xấu. Có lẽ là do hảo cảm đối với việc hắn đã nhìn ra điểm tốt của Khê Nhi ngay từ đầu. Uhm, một con người không bị lời đồn đãi che mờ lí trí, biết dùng mắt và tâm của chính bản thân để nhìn và đánh giá người khác thì thường không phải là kẻ xấu phải không? Mình ngốc thật! Việc vô lý như thế mà vẫn tin. May mà lần này không tin lầm chỗ. Ngay từ lần đầu tiên thấy Tiêu Vận và Trình Uyển đánh nhau, mình đã nghi ngờ rằng về sau 2 bé này thế nào cũng lấy nhau. Thế mà đúng thật. "Oan gia ngõ hẹp" hay là do mô típ này đã quá quen thuộc?
Chia sẻ:
- X
Posted in Khác
Nhãn: like, stories, xuyên không
3 responses to “Tổ huấn”
-
Tử Đinh Hương nói: 14.12.2014 lúc 20:02
Nàng ơi, mình bấn bộ Tổ Huấn này nửa năm rồi mà không xin nổi pass, hôm nay lang thang lại thấy cái này của nhà bạn, thật tình phận đọc chùa mình cũng không dám trách gì mấy ss set pass, nhưng mà pi giờ bấn quá, thấy bạn viết cái nì mình nghĩ là bạn có pass. Hic, không biết bạn có thể cho mình xin không, mình đảm bảo là sẽ không tiết lộ đâu. Nếu bạn không cho thì cũng không sao, mình có thể hiểu được. Cảm ơn bạn đã đọc cái này. À, mail mình là: [email protected]
Trả lời-
rurounifantasy nói: 14.12.2014 lúc 20:36
rất tiếc là mình không có pass vì mình toàn đọc convert thôi à 😦
Trả lời
-
-
Tử Đinh Hương nói: 15.12.2014 lúc 09:14
Hic, dù sao cũng cảm ơn bạn vì đã trả lời cmt của mình.
Trả lời
Bình luận về bài viết này Hủy trả lời
Blog tại WordPress.com. Trang này sử dụng cookie. Tìm hiểu cách kiểm soát ở trong: Chính Sách Cookie- Bình luận
- Đăng lại
- Theo dõi Đã theo dõi
-
Rurouni Fantasy Đã có 48 người theo dõi Theo dõi ngay - Đã có tài khoản WordPress.com? Đăng nhập.
-
-
-
Rurouni Fantasy - Theo dõi Đã theo dõi
- Đăng ký
- Đăng nhập
- URL rút gọn
- Báo cáo nội dung
- Xem toàn bộ bài viết
- Quản lý theo dõi
- Ẩn menu
-
Từ khóa » To Huấn Review
-
Review Truyện Tổ Huấn Full Convert - Tác Giả Vũ Cửu Hoa
-
Tổ Huấn - Vũ... - Hội Những Người Điên Cuồng Truyện Cổ Đại
-
Tổ Huấn - Vũ Cửu Hoa - Mê đọc Truyện Chữ
-
Tổ Huấn - Automne De La Lune
-
Điền Văn – Dài, Dai Nhưng Chưa Chắc Dở - Hoa Ban
-
Review List 20 Truyện điền Văn Hay Nhất Năm 2021 - Cepece
-
Tổ Huấn - Vũ Cửu Hoa - Truyện Đô Thị
-
Liễu Phàm Tứ Huấn - Cốt Chinh
-
Tổ Huấn - Wiki Dịch Tiếng Hoa
-
HỘI NGHỊ TẬP HUẤN BIDV - Picture Of Muong Thanh Sapa
-
Linh Do's Review Of Liễu Phàm Tứ Huấn - Goodreads
-
Những Lời Giáo Huấn Của Epictetus - Thái Hà Books
-
[Review-Trích Dẫn] Upanishad - Cốt Tủy Của Giáo Huấn - OSHO