Vì Sao Có Thể Cho Rằng đoạn Trích Sau đây đã Kết Họp Rất Thành Công ...

logologoTìm×

Tìm kiếm với hình ảnh

Vui lòng chỉ chọn một câu hỏi

Tìm đáp án
    • icon_userĐăng nhập
    • |
    • Đăng ký
    icon_menu
avataricon

Hoidap247.com Nhanh chóng, chính xác

Hãy đăng nhập hoặc tạo tài khoản miễn phí!

Đăng nhậpĐăng ký
  • add
  • Đặt câu hỏiiconadd
  • logo

    loading

    +

    Lưu vào

    • +

      Danh mục mới

    Lưuavataravatar
    • khanhlinh386logoRank
    • Chưa có nhóm
    • Trả lời

      0

    • Điểm

      45

    • Cảm ơn

      0

    • Ngữ văn
    • Lớp 11
    • 60 điểm
    • khanhlinh386 - 09:09:12 05/03/2020
    Vì sao có thể cho rằng đoạn trích sau đây đã kết họp rất thành công hai thao tác lập luận phân tích và so sánh ? Nhưng thơ Xuân Diệu chẳng những diễn đạt được cái tinh thần cố hữu của nòi giống. [...] Thơ Xuân Diệu còn là một nguồn sống dào dạt chưa từng thấy ở chốn nước non lặng lẽ này. Xuân Diệu say đắm tình yêu, say đắm cánh trời, sống vội vàng, sống cuống quýt, muốn tận hưởng cuộc đời ngắn ngủi của mình. Khi vui cũng như khi buồn, người đều nồng nàn, tha thiết. Nhưng sự sống muôn hình thức mà trong những hình thức nhỏ nhặt thường lại ẩn náu một nguồn sống dồi dào. Không cần phải là con hó ngự trị trên rừng xanh, không cần phải là con chim đại bàng bay một lần chin vạn dặm mới là sống. Sự bồng bột của Xuân Diệu có lẽ đã biếu hiện ra mô ĩ cách đầy đủ hơn cả trong những rung động tinh vi. Sau khi đọc đi đọc lại nhà thơ có tâm hồn phức tạp này, sau khi đã tìm kiếm Xuân Diệu hoài, tôi thấy đây mới thực là Xuân Diệu. Trong cảnh mùa thu rất quen với thi nhân Việt Nam, chỉ Xuân Diệu mới để ý đến: Những luồng run rẩy rung rinh lá ... cùng cái: Cành biếc run run chân ý nhi. Nghe đàn dưới trăng thu, chỉ Xuân Diệu mới thấy: Linh lung bóng sáng bỗng rung mình. và mới có cái xôn xao gửi trong mấy hàng chữ lạ lùng này: Thu lạnh, càng thêm nguyệt tỏ ngời ? Đàn ghê như nước, lạnh, trời ơi, Long lanh tiếng sỏi vang vang hận: Trăng nhớ Tầm Dương, nhạc nhớ người. Cũng chỉ Xuân Diệu mới tìm được nơi đồng quê cái cảnh: Mây biếc về đâu bay gấp gấp, Con cò trên ruộng cánh phân vân. Từ con cò của Vương Bột lặng lẽ bay với ráng chiềuđến con cò của Xuân Diệu không bay mà cánh phân vân, có sự cách biệt của hơn một ngàn năm và của hai thế giới. (Theo Tuyển tập Hoài Thanh, tập 1, NXB Văn học, Hà Nội, 1982)
    • Hỏi chi tiết
    • reportBáo vi phạm

    TRẢ LỜI

    khanhlinh386 rất mong câu trả lời từ bạn. Viết trả lời

    Bạn muốn hỏi điều gì?

    questionĐặt câu hỏi

    Group 2K9 Ôn Thi ĐGNL & ĐGTD Miễn Phí

    Bảng tin

    Bạn muốn hỏi điều gì?

    iconĐặt câu hỏi

    Lý do báo cáo vi phạm?

    Gửi yêu cầu Hủy

    logo

    Cơ quan chủ quản: Công ty Cổ phần Công nghệ Giáo dục Thành Phát

    • social
    • social
    • social

    Tải ứng dụng

    google playapp store
    • Hướng dẫn sử dụng
    • Điều khoản sử dụng
    • Nội quy hoidap247
    • Góp ý
    • Tin tức
    • mailInbox: m.me/hoidap247online
    • placeTrụ sở: Tầng 7, Tòa Intracom, số 82 Dịch Vọng Hậu, Cầu Giấy, Hà Nội.
    Giấy phép thiết lập mạng xã hội trên mạng số 331/GP-BTTTT do Bộ Thông tin và Truyền thông.

    Từ khóa » Cành Biếc Run Run Chân ý Nhi