Vì Sao Không ăn Phi Thời ? - THƯỜNG LẠC NGÃ TỊNH
Có thể bạn quan tâm
*Vua Bình Sa hỏi “Bạch Phật, cớ sao Phật ăn bữa giữa ngày?”

Phật đáp “Sáng sớm dậy, chư thiên ăn, mặt nhựt đúng ngọ là bữa ăn của chư Phật ba đời, mặt nhựt xế qua tây là súc sanh đi ăn, mặt nhựt về chiều tối là quỉ thần đi ăn; Như Lai nay muốn dứt cái nhân sáu thú, khiến cho chứng vào cái đạo lý trung bình, nên mới chế ra bữa ăn của chư tăng đồng với chư Phật ba đời.”
Sở dĩ Như Lai hằng ở nơi đạo lý trung bình, từ giáng sanh xuống cung vua, cho đến lúc Niết -bàn, thời gian đó, chưa hề ăn nuốt phi thời. Đời nay, các học giả lại có chia ra là Thiền, là Luật. Bên phe Thiền thì tự gọi là không câu chấp chi cả, mặc ý giờ nào ăn nuốt cũng được, thì ra buông lung không biết thẹn, ăn mãi không luận ngày đêm. Chớ đâu có biết: Thiền là tâm của Phật. Luật là hạnh của Phật, cả Đại thừa lẫn Tiểu thừa, thảy đều đồng học!? Nên Luật Bổn nói “Đã đồng học một thầy, như nước hợp với sữa”. Đó, đã đồng học một giáo pháp của Như Lai đại sư thì đâu đặng phân ra là Thiền, là Luật, hòa hợp như nước lẫn sữa, há khá chê bai lẫn nhau?
Lại, Giới tỷ như cơm áo với người, phi cơm áo thì sanh mạng của người đâu sống! Thiền mà không Luật thì huệ mạng của tăng đâu còn! Nên Đại Luật nói: “Tạng Tỳ -ni đó, là mạng sống của Phật pháp, hễ chúng tăng còn giữ giới luật, thì Phật pháp cũng sống còn!” Nên khi sắp vào Niết -bàn, đức Như Lai hãy còn nằng nằng trối dạy, khiến các Tỳ -kheo nương nơi giới luật là thầy (Phật). Tổ Ca -diếp vâng giữ trọn đời, giữa ngày ăn một bữa, Tổ Tổ truyền giữ, chưa hề có Tổ nào hủy giáo diệt luật. Nếu học giả mà được thấõy hiểu hơn Như Lai, đức hạnh vượt Ca -diếp, thì mặc ý hủy đó diệt đó; còn như chưa được như thế, thì mau mau biết đổi, chớ há có lẽ nào, ngộ được tâm của Phật Tổ, mà lại hủy cái hạnh của Phật Tổ ư? Tỷ như đọc sách của đức Khổõng Tử, mà lại chê lễ của đức Khổng Tử? Kẻ thế Nho còn chẳng nỡ làm như thế! Huống chi con nhà Thích tử học đạo xuất thế, mà lại nhẫn tâm chê Luật giáo của Thích Tôn sao!?
Quỉ đói nghe tiếng chén bát, thì trong cuống họng lửa nghiệp nổi cháy! Nên bữa ăn ngọ, còn phải giữ vắng lặng thay, huống lại quá ngọ mà còn ăn ư?
Yên: cuống họng. Bởi người mà quá ư tham ăn bón rít, nên sau khi chết, đọa trong ngạ quỉ đạo (đường ma đói), cuống họng nhỏ như trôn kim, bụng lớn bằng cái trống chầu, thường bị cơn đói khát ép ngặt! Nếu nghe đâu tiếng chén bát bị người khua, thì trong họng cổ nó phực lửa ngọn ra tự đốt cháy luôn cả miệng bụng!.
NAM MÔ BỔN SƯ THÍCH CA MÂU NI PHẬT
Nhắn tin cho tác giả Nguyễn Thị Thanh Thuỷ @ 13:31 22/05/2014 Số lượt xem: 8993 Số lượt thích: 0 ngườiTừ khóa » Không ăn Quá Giờ Ngọ
-
Tám Giới Quan Trai - Thiền Phật Giáo
-
Bữa Tối Không Ăn Bụng Đói Trị Bách Bệnh @ Bạch Dương Kì Blog
-
ĂN NGÀY MỘT BỮA - Nguyên Thủy Chơn Như
-
ĂN SAU GIỜ NGỌ... - Phật Pháp Và Trưởng Lão Thích Thông Lạc
-
ĂN SAU GIỜ NGỌ
-
Ăn Chay Trong Kinh điển Phật Giáo đại Thừa | Giác Ngộ Online
-
Không ăn "Bữa Tối" đói Trị Bách Bệnh - Tinh Hoa
-
Tự điển - Quá Ngọ Bất Thực - .vn
-
Luôn Mặc Áo Giới Và Ăn Ngày Một Bữa
-
Bát Quan Trai Giới | Phật Giáo Việt Nam
-
Suy Nghĩ Về Việc Bỏ ăn Tối - Ăn Chay - Trang Nhà Quảng Đức
-
Về Vấn đề Không ăn Quá Ngọ (trong Bát Quan Trai Giới)