Xin Lỗi Cậu - Thanh Xuân Của Cuộc Đời Tớ! - YBOX
Vy Thảo
~100.000 followers
Theo dõi Nhắn tinThông tin
- Đang cập nhật...
- Đang cập nhật...
- Đang cập nhật... ~ 100.000 người
Sở thích
Chưa có thông tin
Cần tim bạn
Chưa có thông tin
- Đang cập nhật...
Vy Thảo@Triết Học Tuổi Trẻ
6 năm trước
Xin Lỗi Cậu - Thanh Xuân Của Cuộc Đời Tớ!
Tóm Tắt Bài Viết (Tự Động Bởi AI)Lời nhắn gửi đến người bạn cũ – “thiên thần áo trắng” – chất chứa nỗi nhớ da diết về thanh xuân hồn nhiên, trong trẻo và tình bạn thuần khiết. Tác giả bồi hồi nhớ lại những khoảnh khắc bên nhau: con đường nắng vàng, hoa phượng rơi, những li trà đá ven đường giản dị. Dù chia xa vì hiểu lầm và tổn thương, lòng vẫn không oán trách, chỉ tiếc nuối và mong cậu hạnh phúc. Thanh xuân qua đi, để lại vết sẹo âm ỉ, nhưng cũng dạy cách trưởng thành, yêu thương bản thân và trân trọng quá khứ. Một lời xin lỗi nhẹ nhàng, một lời cảm ơn sâu sắc, và cả niềm hy vọng lặng lẽ vào ngày gặp lại. Gởi cậu, thiên thần áo trắng !
Cậu biết không, đã có người từng nói với tớ rằng những năm tháng bên cậu luôn là những nốt nhạc êm ái nhất đời tớ! Tớ cũng không phải là người thích hoài niệm nhưng những năm tháng ấy đẹp đến nỗi tớ không thể nào ngừng nhớ. Giờ khắc ngồi đây viết những dòng chữ này mà lòng tớ bỗng thèm những phút giây rạo rực vì hoa phượng, thèm những mùa thi rộn ràng khi xưa. Tớ thèm cái lạnh giá buốt khi cậu ở bên. Tớ thèm những chữ kí cẩu thả trên tấm áo tinh khôi cùng những giọt nước mắt đầm đìa trên vạt áo khi chúng ta tốt nghiệp. Tớ thèm một tình cảm ngây ngô, tươi tắn, và đơn thuần đến thế nhưng tớ vĩnh viễn vẫn không có được... Và tớ ước rằng, tớ cũng có một thanh xuân sôi động, vui tươi, một lần làm theo cảm tính, một lần nghịch ngợm bị thầy cô trách mắng, một lần nắm tay bạn cùng nhau dưới mưa...Thế nhưng, chiếc áo trắng thơm mùi nắng của tuổi thiếu niên, tớ không thể mặc cả cuộc đời.
Cậu có còn nhớ, mùa hè của những năm trước, tớ và cậu cùng nhau nắm tay đi trên những con đường đầy nắng vàng ươm , trời xanh trong vắt, tình bạn cũng vì thế mà rất ngọt ngào. Mọi kí ức về cậu luôn rất nguyên vẹn trong mắt tớ, chưa bao giờ nhòa đi một li nào cả.
Tớ đã nhiều lần tự hỏi chính mình thật ra thanh xuân là gì mà lại khiến con người ta luôn khao khát như vậy ? Và tớ đã tự tìm được câu trả lời trong chính cuộc sống bộn bề thử thách, gian nan này: Là một vở kịch mà chính chúng ta tự biên soạn, một vở kịch chẳng cần quan tâm đến khán giả và cũng chẳng cần những tràng vỗ tay. Là một bầu trời nơi tự do phiêu đãng, chìm dần dần vào trong những mộng ước xa vời, đắm mình trong dòng suối của hồi ức đẹp đẽ, không đau lòng, không luyến tiếc, không oán trách cũng không ân hận. Dẫu là vậy, nhưng cậu có biết rằng trên đời này có một vài nỗi đau đã liền sẹo nhưng chỉ cần " trời trở lạnh "một chút là sẽ lại đau âm ỉ, chẳng cách nào lành lại được. Có thể nói trên cõi đời này, mỗi người mang theo một nỗi đau và vết sẹo khác nhau. Có người dùng tiền và thời gian để giải khuây, lại có người dùng bia rượu để quên đi. Còn tớ, tớ dùng sự tĩnh lặng như mây trời, như lòng biển để nhẹ nhàng cuốn đi nỗi đau, những giọt nước mắt hằn sâu trong tim tớ.
Xin lỗi cậu! Tớ xin lỗi cậu nhiều lắm! Xin lỗi vì những lần tớ lãng phí cậu, lãng phí cả tuổi xuân xanh đau buồn và tẻ nhạt của tớ. Xin lỗi cậu cả về những cảm xúc mơ hồ không chắc chắn của lòng tớ nữa. Tớ đã vô âu, vô lo quá đỗi mà bất cẩn tự làm trầy xước, bào mòn cả tâm hồn mình.
Giọt nước mắt nóng hổi trên gò má tớ, nhắc tớ bồi hồi nhớ lại những lúc cùng nhau rong ruổi trên con đường dài, cùng nhau tươi cười nhặt hoa phượng rơi khi hè đến rồi lại ân cần ép thật chặt trên những trang vở trắng tinh thơm mùi mực viết. Cậu còn nhớ khi tớ phải gồng mình chịu một cú sốc tâm lí về những vết thương gia đình vốn dĩ đã chai sạn từ lâu nhưng giờ phút ấy lại bất ngờ rỉ máu. Tớ thật sự đau lắm ! Và tớ đã nói với cậu rằng tớ thật sự kiệt sức rồi! Cậu trưởng thành hơn tớ rất nhiều, như một người chị vậy! Rồi cậu nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc tớ :"Bất kể là chuyện gì cậu luôn phải mạnh mẽ, ông trời đang thử thách cậu, tất cả nỗi đau đều phải khiến mình giống như ly nước trắng, thật bình thản, thật thanh khiết. Không phải là nước trắng không vị mà bởi vì nó có thể trở thành bất cứ mùi vị nào mà nó muốn". Mãi về sau này, tớ vĩnh viễn không thể nào quên được câu nói đó của cậu, cậu chính là hương vị tuyệt vời nhất trong ly nước trắng của tớ. Cuộc sống này đã từng bước ép tớ phải trưởng thành, ép tớ phải trở nên cứng cáp đến thảm hại. Tớ đã nghĩ rằng cậu thật sự sẽ mãi là tri kỉ của tớ, mãi là bình phong cho tớ nhưng ông trời sao lại thích thử thách tớ nhiều quá! Cướp cậu đi từ tay tớ, còn đâu những chiều tan trường cùng những li trà đá bên vỉa hè quen thuộc, những tô hủ tiếu bên lề đường hết sức giản đơn. Những ngày tháng đó, tớ chưa từng nghỉ tớ sẽ rời xa cậu, sẽ có kết cuộc như ngày hôm nay, tại sao chúng ta có thể vì hiểu lầm, tranh cãi mà vứt bỏ đi thứ tình bạn mà bao năm gói ghém ? Tại sao một trong chúng ta chẳng thể nhận sai về mình.
Tớ thật sự muốn buông bỏ mọi thứ, vì sao cậu mãi cố chấp mà quay lưng bỏ mặc tớ đi? Nơi phồn hoa kia có phải đã thay đổi cậu- thay đổi cả trái tim con người mà tớ hằng quen biết, sao cậu lại trở nên sắt đá đến như vậy ? Rốt cuộc thì cả hai chúng ta có còn tha thiết gì về mối quan hệ này nữa không ? Tớ thật sự không buồn vì cậu nói dối tớ nhưng tớ rất buồn vì giờ đây, tớ đã không thể còn... tin tưởng cậu được nữa. Mẹ tớ đã từng nói với tớ những người luôn buôn lời làm tổn thương người khác thật ra họ rất đáng thương! Liệu cậu có như vậy? Ngày cuối cùng mình gặp nhau, tớ tưởng rằng mình vẫn có thể sẵn sàng cười với cậu một nụ cười tươi nhất, cầu mong cho những điều tuyệt vời nhất sẽ đến với cậu thì tớ lại lặng lẽ nhìn cậu ra đi. Tớ nghe tiếng rơi vỡ vụn của từng mảnh kí ức trôi qua, nghe thấy tim tớ đang gào thét...
Thời gian dạy tớ rất nhiều thứ nhưng tới tận thời khắc này, tớ vẫn trách bản thân mình tại sao tớ có thể tiếc một lời chia tay đẹp, tiếc khoảnh khắc đẹp bên một người bạn quý đã đi xa mãi, tiếc một lời cảm ơn đúng lúc, tiếc một hành động dũng cảm không dám làm. Giá như lúc đó tớ có thể ôm chầm lấy cậu, bỏ qua hết những hiểu lầm mà chúng ta từng nghĩ về nhau, giá như chúng ta đừng buông lời tổn thương nhau ... Tất cả chỉ là giá như! Nhưng tớ vẫn hy vọng rằng ngày nào đó, tớ sẽ lại nhìn thấy cậu, hồn nhiên, tươi tắn như tuổi mười sáu, tràn đầy sức sống. Rồi sẽ có một ngày gió thôi ngừng thổi, bão sẽ thôi đẩy đưa những cơn sóng lăn tăn trong lòng tớ vì tớ hiểu rằng cuộc đời này sẽ không vì tớ mà đối xử tử tế, nắng sẽ không vì tớ mà tắt đi, trái đất đâu vì tớ mà dừng lại...Tớ vẫn luôn tự nhủ với bản thân mình rằng phải thật mạnh mẽ dẫu ngoài kia có bao nhiêu sóng gió, có bao nhiêu đau khổ đang chờ tớ đi nữa...Tự hứa với lòng mình phải thật vững vàng dẫu không còn ai bên cạnh, không để sự hèn nhát và yếu đuối của chính mình mà khóc mãi! Làm đau mình, đau người và đau cả thế gian trong lòng mình. Dù thật tàn nhẫn, cũng thật đớn đau, nhưng chỉ có cách kiên trì chịu đựng mà vượt qua bão lòng. Cuộc đời này là thế! Biết đâu chữ ngờ ! Vì thế mà tớ sẽ học cách yêu thương bản thân, học cách trân trọng những người đáng được trân trọng, học cách vấp ngã đến sưng tấy mà trưởng thành.
Cậu à! Thật lòng tớ, tớ mong cậu hạnh phúc. Hạnh phúc từng ngày với những gì cậu đang và đã có. Mong cậu mãi bình yên trong tâm hồn của chính mình, tìm được một người bạn tốt hơn tớ- một người hết lòng vì cậu! Dù cậu ở phương trời nào đi chăng nữa, tớ mong cậu hãy quên hết những nỗi đau, những giọt nước mắt khiến cậu hằng đêm phải gồng mình mà chịu đựng. Không vì ai hết mà vì cậu- vì chính bản thân cậu - vì cậu xứng đáng được hạnh phúc !
Xin lỗi cậu vì không thể cùng cậu tạo ra những kí ức tươi đẹp của con đường phía trước, cảm ơn cậu vì đã đi cùng tớ đến lưng chừng tuổi thanh xuân...!
Tác Giả: Lê Thảo VyKết bạn và theo dõi facebook của tác giả tại link: https://www.facebook.com/profile.php?id=100033239151193
--------------------------------
Bạn đam mê viết lách, nhận giải thưởng (tổng giá trị +8,000,000 VNĐ / tháng, sách, chứng nhận Social Impact Awards) và muốn được tạo thương hiệu cá nhân tới hàng triệu người trong cộng đồng của YBOX.VN? Xem chi tiết tại link: http://bit.ly/TrietHocTuoiTre-Info <3
(*) Bản quyền bài viết thuộc về Cuộc thi Triết học Tuổi trẻ do Ybox đồng sáng lập và tổ chức. Khi chia sẻ, cần phải trích dẫn nguồn đầy đủ tên tác giả và nguồn là "Tên tác giả - Nguồn: Triết Học Tuổi Trẻ". Các bài viết trích nguồn không đầy đủ cú pháp đều không được chấp nhận và phải gỡ bỏ.
----------------------------
Hợp Tác Cùng YBOX.VN Truyền Thông Miễn Phí - Trả Phí Theo Yêu Cầu tại http://bit.ly/YBOX-Partnership
490 lượt xem, 479 người xem - 532 điểm
Thích 7Không thích 1Chia sẻ 3Lưu bài 3 Có thể bạn thích
Từ khóa » Tớ Xin Lỗi Cậu
-
#200 Gửi Jackie Cậu à, Tớ Xin Lỗi... - YDSers' Confessions | Facebook
-
50+ Lời Xin Lỗi Hay, Chân Thành Nhất Dành Cho Bạn Bè - Sapuwa
-
[Tập 1] Tiểu Phẩm Tớ Xin Lỗi Cậu. - YouTube
-
Tớ Thực Sự Xin Lỗi Cậu | Vatgia Hỏi & Đáp
-
Những Lời Xin Lỗi Chân Thành, Cách Xin Lỗi Chân Thành Nhất - Mobitool
-
Những Câu Xin Lỗi Hay Nhất - Kiến Thức Vui
-
Những Lời Xin Lỗi Bạn Bè Hay Và Chân Thành Nhất
-
50+ Lời Xin Lỗi Hay, Chân Thành Nhất Dành Cho Bạn Bè
-
Những Lời Xin Lỗi Chân Thành Khiến đối Phương Nhất định “mềm Lòng”
-
Cách để Xin Lỗi Bạn Bè, Những Câu Nói Xin Lỗi Bạn Thân Hay Nhất
-
Lời Bài Hát Tớ Xin Lỗi (Chưa Rõ) - Tìm Lời Nhạc ở
-
TỚ XIN LỖI Tiếng Anh Là Gì - Trong Tiếng Anh Dịch
-
Khám Phá Video Phổ Biến Của Tớ Xin Lỗi Vì đã Làm Phiền Cậu | TikTok