Bài Thơ: Em Bé Liên Lạc (Huỳnh Văn Nghệ) - Thi Viện

Thi Viện ×
  • Tên tác giả/dịch giả
  • Tên bài thơ @Tên tác giả
  • Nội dung bài thơ @Tên tác giả
  • Tên nhóm bài thơ @Tên tác giả
  • Tên chủ đề diễn đàn
  • Tìm với Google
Toggle navigation
  • Tác giả
    • Danh sách tác giả
    • Tác giả Việt Nam
    • Tác giả Trung Quốc
    • Tác giả Nga
    • Danh sách nước
    • Danh sách nhóm bài thơ
    • Thêm tác giả...
  • Thơ
    • Các chuyên mục
    • Tìm thơ...
    • Thơ Việt Nam
    • Cổ thi Việt Nam
    • Thơ Việt Nam hiện đại
    • Thơ Trung Quốc
    • Đường thi
    • Thơ Đường luật
    • Tống từ
    • Thêm bài thơ...
  • Tham gia
    • Diễn đàn
    • Các chủ đề mới
    • Các chủ đề có bài mới
    • Tìm bài viết...
    • Thơ thành viên
    • Danh sách nhóm
    • Danh sách thơ
  • Khác
    • Chính sách bảo mật thông tin
    • Thống kê
    • Danh sách thành viên
    • Từ điển Hán Việt trực tuyến
    • Đổi mã font tiếng Việt
Đăng nhập ×

Đăng nhập

Tên đăng nhập: Mật khẩu: Nhớ đăng nhập Đăng nhập Quên mật khẩu? Đăng nhập bằng Facebook Đăng ký

Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Tên của bạn: Thông tin liên hệ: Xác nhận bạn không phải người máy: Gửi bình luận 73.71Thể thơ: Lục bátThời kỳ: Hiện đại
  • Trả lời
  • In bài thơ

Một số bài cùng tác giả

- Nhớ Bắc- Sông Đồng Nai- Bà mẹ Việt Nam- Xuân chiến khu- Du kích Đồng Nai

Đăng bởi Vanachi vào 05/03/2007 14:24

Nhà em ở xóm Cây DâuTrước kia ở đợ giữ trâu cho ngườiNay em đánh giặc được rồiMột mình bảo đảm thơ từ qua sôngNgày đêm nước lớn, nước ròngEm ôm thân chuối bơi không cần thuyền.Mẹ em ngồi đứng không yênThương em thù giặc, ngày đêm phập phồngNghe từng loạt súng bờ sôngMà nghe như đạn xé lòng, xé gan.Quân thù vừa tóm được emMẹ lăn vào bót xin đem em về“Nó chăn trâu bắt làm gìNó chưa đủ sức đánh Tây đâu mà...”Ba ngày bị đánh, bị traMắt lồi, má tím, máu trào môi đenMẹ em cũng hết lời khuyên:“Cứ khai cho mẹ, để yên cho rồiThà rằng con sống mồ côiCòn hơn để mẹ suốt đời khóc con!”Lắc đầu em cố nói “không”Giặc hăm cắt cổ, thả sông, em cười.Hôm sau dòng nước Đồng NaiĐưa ra biển cả một thây không đầu.Mẹ em, chị Sáu Cây DâuXin đi bộ đội trả thù cho con.

Chiến khu Đ, 1953

© 2004-2026 VanachiRSS

Từ khóa » Em Liên Lạc