Bài Thơ: Những Chiếc Lá Bồ đề (Trần Quang Quý) - Thi Viện

Thi Viện ×
  • Tên tác giả/dịch giả
  • Tên bài thơ @Tên tác giả
  • Nội dung bài thơ @Tên tác giả
  • Tên nhóm bài thơ @Tên tác giả
  • Tên chủ đề diễn đàn
  • Tìm với Google
Toggle navigation
  • Tác giả
    • Danh sách tác giả
    • Tác giả Việt Nam
    • Tác giả Trung Quốc
    • Tác giả Nga
    • Danh sách nước
    • Danh sách nhóm bài thơ
    • Thêm tác giả...
  • Thơ
    • Các chuyên mục
    • Tìm thơ...
    • Thơ Việt Nam
    • Cổ thi Việt Nam
    • Thơ Việt Nam hiện đại
    • Thơ Trung Quốc
    • Đường thi
    • Thơ Đường luật
    • Tống từ
    • Thêm bài thơ...
  • Tham gia
    • Diễn đàn
    • Các chủ đề mới
    • Các chủ đề có bài mới
    • Tìm bài viết...
    • Thơ thành viên
    • Danh sách nhóm
    • Danh sách thơ
  • Khác
    • Chính sách bảo mật thông tin
    • Thống kê
    • Danh sách thành viên
    • Từ điển Hán Việt trực tuyến
    • Đổi mã font tiếng Việt
Đăng nhập ×

Đăng nhập

Tên đăng nhập: Mật khẩu: Nhớ đăng nhập Đăng nhập Quên mật khẩu? Đăng nhập bằng Facebook Đăng ký

Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Tên của bạn: Thông tin liên hệ: Xác nhận bạn không phải người máy: Gửi bình luận 15.00Thể thơ: Thơ tự doThời kỳ: Hiện đại
  • Trả lời
  • In bài thơ

Một số bài cùng tác giả

- Sông Đà- Những ký ức tháng ba- Cổ tích làng- Đêm ở làng- Tháng ba

Một số bài cùng nguồn tham khảo

- Chơi ô ăn quan (Hoàng Anh Tuấn)- Tổ quốc bên bờ biển cả (Nguyễn Việt Chiến)- Mùa vải chín (Hoàng Anh Tuấn)- Hồn quê (Nguyễn Phan Hách)- Tôi không phải người buổi chiều (Trần Dần)

Đăng bởi tôn tiền tử vào 22/11/2015 14:42

Những chiếc lá mang về từ đất Phậttừ gốc cây mang mật ngữ truyền thuyếttưởng còn nghe trong lá lất phất gió reo cổ đạitiếng thì thầm của tinh thần tự ngộ và siêu thoátthoát những tầm thường cầm tù kiếp ngườiNhững cánh rừng Lumbini khép mở hoàng cungtiếng hú đêm man rợ bầy sóitiếng hát sông Hằng đẫm nước mắtcó thể giải thoát tù túng chăng, hỡi dòng sôngnước có thể gột rửa?Tôi nghe huyền thoại nứt ra từ đá núi Linh Thứunhững bến sông Phật từng đến tẩy trầnnhững viên sỏi ngậm im đáy suốingôn ngữ không chỉ thốt thành lờita là chính ta ở miền tĩnh tạiTôi không hy vọng chiếc lá bồ đề mang về phép mầu nhiệm nàonhưng ít nhất, chiếc lá đang reo trong tôi bài hát của rừngnguyên thuỷchiếc lá thức trong tôi ngọn nến thắp lòng thiệnngay cả chính nơi không bóng Phật.

[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]

© 2004-2026 VanachiRSS

Từ khóa » Thơ Về Lá Bồ đề