Chương 1: Dưới Tán Cây Bồ đề (Nguyễn Hữu Quý) - Thi Viện

Thi Viện ×
  • Tên tác giả/dịch giả
  • Tên bài thơ @Tên tác giả
  • Nội dung bài thơ @Tên tác giả
  • Tên nhóm bài thơ @Tên tác giả
  • Tên chủ đề diễn đàn
  • Tìm với Google
Toggle navigation
  • Tác giả
    • Danh sách tác giả
    • Tác giả Việt Nam
    • Tác giả Trung Quốc
    • Tác giả Nga
    • Danh sách nước
    • Danh sách nhóm bài thơ
    • Thêm tác giả...
  • Thơ
    • Các chuyên mục
    • Tìm thơ...
    • Thơ Việt Nam
    • Cổ thi Việt Nam
    • Thơ Việt Nam hiện đại
    • Thơ Trung Quốc
    • Đường thi
    • Thơ Đường luật
    • Tống từ
    • Thêm bài thơ...
  • Tham gia
    • Diễn đàn
    • Các chủ đề mới
    • Các chủ đề có bài mới
    • Tìm bài viết...
    • Thơ thành viên
    • Danh sách nhóm
    • Danh sách thơ
  • Khác
    • Chính sách bảo mật thông tin
    • Thống kê
    • Danh sách thành viên
    • Từ điển Hán Việt trực tuyến
    • Đổi mã font tiếng Việt
Đăng nhập ×

Đăng nhập

Tên đăng nhập: Mật khẩu: Nhớ đăng nhập Đăng nhập Quên mật khẩu? Đăng nhập bằng Facebook Đăng ký

Bình luận nhanh 1

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Tên của bạn: Thông tin liên hệ: Xác nhận bạn không phải người máy: Gửi bình luận Đàm Lệ Xuân20/07/2019 12:43Không thể hay hơn. Không thể đầy đặn hơn.Cảm ơn đại tá nhà thơ Nguyễn hữu Qúy, người như nặn máu từ trái tim mình làm chất liệu để viết. 24.50Thể thơ: Thơ tự doThời kỳ: Hiện đạiTừ khoá: Trường Sơn (39)
  • Trả lời
  • In bài thơ

Một số bài cùng từ khoá

- Khoảng trời, hố bom (Lâm Thị Mỹ Dạ)- Lá đỏ (Nguyễn Đình Thi)- Trường Sơn Đông, Trường Sơn Tây (Phạm Tiến Duật)- Chúng con chiến đấu cho người sống mãi Việt Nam ơi (Nam Hà)- Hành quân giữa rừng xuân (Lê Anh Xuân)

Một số bài cùng tác giả

- Áo Tết- Thơ đề ở thành cổ Quảng Trị- Nhân dân- Bông huệ trắng- Tết, tiễn cháu đi xuất khẩu lao động

Đăng bởi Vanachi vào 10/07/2014 05:56

1Sinh ra cùng ngày với tượng đài Tổ quốc ghi côngcây bồ đề đã trở thành đại thụtán lá – bầu trời tròn che chởvạn linh hồn phiêu diêu...Duy nhất mọc ở Nghĩa trang Trường Sơnmọc không do ai trồng cảcây bồ đề từ lòng Phật bước ralàm một tượng đài Trường Sơn khácMột tượng đài xanh cao mười mấy métmà vẫn không vượt qua mái tóc trắng mẹ tamột tượng đài được tưới bằng nước mắtgiữa cõi Trường Sơn mặn chát vô cùng...*Mọc để bén rễ một – nén – hươngxanh tươi mà quặn thắt cả đất trờicó phảiCõi Thiêng đau hơn nhân thế?lòng người bao giờ bằng lòng Phật?để nghe lời niệm thẳm xaMọc để nâng một – chữ – Tâmtoả dài trăm núitoả rộng trăm sôngtán câynhư mái nhà sinh sôi, sinh sôi, sinh sôi diệp lụcsinh sôi, sinh sôi, sinh sôi phồn thựcnỗi đau hậu chiến vợi đi chăng?Mọc để cảm thông những đoạn trườngxum xuê mà khảm khắc giọng từ quykêu như đuổi đêm đikêu như đục vào đásương khoả xuống đỉnh giấc mơ trầnchợt thức những chiếc trầu non...những ngọn lửa dầm mưa hôm nào nay đầu thai vào láxanh vào bi bô, lẫm chẫm xóm làngvề với hoàng hôn thấm đẫm mùi khói bếpai như cây ngã bóng xuống sân nhàMọc bên những con sóng hoá đárì rào mà thăm thẳm lặng imđằng sau mỗi phiến lákhông tiếng nói mặt trờichỉ có lời thầm thì của đất...Mọc ngoài câyôm trọn ý thức của những người đã chết.Cây nói rằng:Họ vẫn sống như từng đã sốngtrong đạn bom, mưa nắng Trường Sơnvà vẫn vươn xa như những con đườngđưa đất nước vượt qua "thời đồ đá"họ nguyện gánh trên vai Tổ quốcnhẫn nại bước đi trong giông bão gập ghềnh.2Chảy trước mặt cây là dòng sông Bến Hảichảy trong lòng cây là ký ức đại ngànngười đưa sông về giữa vòng xoáy thời giansông hát ru người quây quần trong láNhật – Nguyệt đi qua trắng toát thượng nguồnTrường Sơn.Lau trắng ngoài con đường lịch sửMây trắng bay lên từ bia mộ điệp trùng.Lời đồng đội tỏ mờ trong sương trắngAi chưa tin, xin hãy đến nơi này.Hương khói trắng hai mùa ngan ngátMàu hoa nào trắng nỗi mẹ đơn côi.Chị xuống tóc cửa Thiền cơn lũ trắngtrước nâu sồng hương khói trắng hoàng hôn.*Sông...ai ví sông như vệt – nước – mắt – dàisau cuộc chiếncó mấy người trở lại?Đất nước nhiều nghĩa trang liệt sĩthông vi vu và cỏ im lìm...Ba thập kỷ vô danhba mươi thu tấm bia còn để trốngxương cốt đây rồi tên tuổi ở nơi đâu?Thôi, cứ để cho ta khấn cầu, ta gọigọi anhgọi emgọi đồng độigọi bạn bègọi người đi trong nắnggọi người về trong mưagọi rừng chợt trắng như chưa là rừng!Gọi tên năm tháng bão bùnggọi thời xẻ núi, gọi vùng không dângọi về những cuộc hành quânđá già in lõm dấu chân triệu ngườibom rơi đạn nổ tơi bờibao nhiêu tiếng nói giọng cười bay đi...Miền xưa còn lại những gìcâu ru mầm cỏ ấu nhi nghẹn ngàoai tìm ai giữa trời saoTô Châu – túi chéo nơi nào phơi phong?Bây giờ người đã núi sônghồn phách về cõi hư không bốn mùa...3Hiện trước mặt cây những con đường xuyên núi16.000 cây số mở ramở ra5 trục dọc21 trục ngangbát quái trận đồgiữa lòng nguyên sinhtám hướngbốn phươngkínmở...Trường SơnKim la bàn Đất nước.Vạn – lý – Trường – SơnĐức Phật hiển linh che chở con đường.Mọi quê hương vượt Trường Sơn đánh giặcngười lính gánh gùi bão táp trên lưnghọ đi song song với biển Đôngtrong cuộc đọ sức với kẻ thù đã bay lên mặt trăng bằng tàu vũ trụHọ phải đi bằng đầuthế mới thành huyền thoạicó một Trường Sơn làm kinh ngạc quân thù.Có ở nơi nàohoa phong lan trở thành vũ khínguỵ trang những con đường dài hàng trăm cây sốcon gái tranh nhau đi phá bom từ trường, nổ chậmcon gái lái xe vượt trọng điểm mịt mù...Thời ấy, Trường Sơnchẳng có nơi nào bom nhiều như thế(bốn triệu tấn bom địch giội xuống tuyến đường)trọng điểmđá núi thành đất bụimảnh bom cứa vào giấc ngủchất độc da cam gặm nhấm tế bào ngườiGiặc Mỹ đẻ ra quỷ dữ pháo đài bay B52 rải thảmbắt mây làm mưa nhão nhoét cung đườngcắm xuống mặt rừng cây nhiệt đới biết lắng nghechế tạo bom laze định hướngchúng có thể đốt cháy cả Trường Sơn nghìn dặmnhưng làm sao thiêu huỷ được con đườngcon đường mang ý nghĩa Sinh tồnTổ quốc!*Dưới tán cây bồ đềta gặp cua chữa Agặp đèo Phu La Nhíchgặp ngầm Tà Lêgặp đỉnh Cổng Trờingã ba Lùm Bùmbãi DinhTha Mégặp lại Văng Mu – cuống họng Trường Sơn...Kể sao hết những địa danh máu lửaMuốn vượt qua ta phải vượt chính mình.Có lúcta trở thành kẻ thù của tacái chết – nỗi sợkhông phải chỉ một lần ám ảnhcuộc chiến nhiều xương máuta chấp nhận hy sinhbởi không chịu đánh mất Tổ quốc này.Trường Sơnnhững người lính công binhnhững người lính bộ binhnhững người lính pháo binhnhững người lính lái xenhững người lính xăng dầunhững người lính giao liênnhững người lính văn côngnhững người lính quân y...và lớp lớp thanh niên xung phongthay nhau ngã xuốngcùng nhau ngã xuống.20.000 người lính Trường Sơnnằm lại Trường Sơn.Có một Trường Sơnnằm dưới ba thước đấtđồng đội ru nhau dưới đáy rừng giàđồng đội hát dội vào ngực đáTa vượt lên đỉnh núi cao Trường Sơnđá mòn mà đôi gót không mòntrong vòng xoáy âm dương mờ tỏmột binh đoàn mang dáng núi hiện lên...*Vị Tư lệnh Trường Sơn năm xưa đứng dưới cây bồ đề tóc rớm trắnggiọng nghiêm trang như đọc lệnh thông đường:- Khi nâng cấp, tôn tạo nghĩa trangcây bồ đề vẫn phải được giữ nguyên vị trí.Vị trí mọc của cây đã được Đấng Thiêng liêng lựa chọnTượng đài Đức Phật không ai được đổi thayTâm linh tôi tin vào điều ấynhư tin dưới cỏ xanh có Cuộc sống Vĩnh hằng.

[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn] Thơ có nội dung liên quan:
  • Năm trăm năm sau (Hoàng Vũ Thuật)
  • Lửa đèn (Phạm Tiến Duật)
  • Khúc hát mùa khô cao nguyên (Nguyễn Thuỵ Kha)
  • Một Sư đoàn hoá đá Vị Xuyên (Nguyễn Trọng Luân)
  • Sài Gòn ơi đập tan đi ảo ảnh (Thích Nhất Hạnh)
  • Ta chờ mình, chính mình chờ ta đấy (Việt Phương)

© 2004-2026 VanachiRSS

Lời một bài hát nổi tiếng thời chống Mỹ.

Từ khóa » Thơ Về Lá Bồ đề