Bài Thơ: Tình Già (Phan Khôi - 潘魁) - Thi Viện

434.28Thể thơ: Thơ tự doThời kỳ: Cận đại1 bài trả lời: 1 bình luận10 người thíchTừ khoá: Thơ mới (6)
  • Trả lời
  • In bài thơ

Một số bài cùng từ khoá

- Xuân về (Lưu Trọng Lư)- Hài đàm “Thơ mới” (Tản Đà)- Con nhà thất nghiệp (Hồ Văn Hảo)- Dân quạ đình công (Phan Khôi)- Bức thư gởi cho tất cả ai ưa hay là ghét lối thơ mới (Nguyễn Thị Manh Manh)

Một số bài cùng tác giả

- Nắng chiều- Thơ Phan Khôi- Hớt tóc trong Bệnh viện Quân y- Hồng gai- Viếng mộ ông Lê Chất

Một số bài cùng nguồn tham khảo

- Ông đồ (Vũ Đình Liên)- Hai sắc hoa tigôn (T.T.Kh.)- Thơ duyên (Xuân Diệu)- Tiếng thu (Lưu Trọng Lư)- Tống biệt hành (Thâm Tâm)

Đăng bởi Vanachi vào 07/08/2005 01:40

Hai mươi bốn năm xưa, một đêm vừa gió lại vừa mưa,Dưới ngọn đèn mờ, trong gian nhà nhỏ, hai cái đầu xanh kề nhau than thở:- “Ôi đôi ta, tình thương nhau thì vẫn nặng, mà lấy nhau hẳn đà không đặng:Để đến nỗi tình trước phụ sau, chi bằng sớm liệu mà buông nhau!”- “Hay nói mới bạc làm sao chớ! buông nhau làm sao cho nỡ?Thương được chừng nào hay chừng ấy, chẳng qua ông Trời bắt đôi ta phải vậy!Ta là nhân ngãi, đâu phải vợ chồng, mà tính chuyên thuỷ chung!” *Hai mươi bốn năm sau, tình cờ đất khách gặp nhau:Đôi cái đầu đều bạc. Nếu chẳng quen lung, đố có nhìn ra được?Ôn chuyện cũ mà thôi. Liếc đưa nhau đi rồi, con mắt còn có đuôi.

1932Bài thơ này đăng trên tờ Phụ nữ tân văn số 122 ra ngày 10-3-1932 trong bài viết Một lối thơ mới trình chánh giữa làng thơ. Đây là bài thơ khởi xướng đánh dấu sự ra đời của phong trào Thơ mới. Trong bài viết có đoạn “đem thật có trong tâm khảm mình tả ra bằng những câu có vần mà không bó buộc niêm luật gì hết” và tạm gọi là Thơ mới.[Thông tin 4 nguồn tham khảo đã được ẩn]Các nội dung nhắc tới bài thơ:
  • Than thân (Khuyết danh Việt Nam)
  • Xuân về (Lưu Trọng Lư)
  • Dân quạ đình công (Phan Khôi)
  • Hài đàm “Thơ mới” (Tản Đà)

Từ khóa » Tình Già Nội Dung