CHANBAEK – Phức Hương Cung

Phòng ăn rực rỡ ánh nến với bàn tiệc mĩ vị đủ loại bánh ngọt sặc sỡ và những tảng thịt bóng nhẫy ngon mắt đã không còn dáng vẻ ban đầu mà tan hoang lộn xộn. Những chiếc đĩa bằng vàng nạm ngọc lấp lánh nằm lăn lốc trên tấm thảm lông thú sẫm màu khổ lớn. Nhưng dường như sự hỗn loạn này vẫn chưa thể so sánh được với bầu không khí đậm mùi chết chóc toả ra từ hai thân ảnh ở đây.

Sáp nến hiếm khi bị tan chảy và tràn ra nhiều đến thế, lách tách nhỏ giọt trong gian phòng tĩnh lặng quỷ dị. Một người còn thở gấp gáp, bàn tay siết chặt con dao vừa rút từ sau thắt lưng, bày ra tư thế chuẩn bị tấn công. Kẻ thì nhàn nhã ngồi vắt chéo chân trên chiếc ghế lớn bằng nhung đỏ ở phía bên kia bàn ăn, một nửa gương mặt chìm trong bóng tối, móng tay dài nhọn gõ lách cách, khoé miệng kéo ra nụ cười nhạt như đang xem kịch vui.

“Tên quái vật bệnh hoạn. Ngươi phải đền mạng đêm nay!” — Tiếng rít qua kẽ răng tràn đầy oán hận cũng không giấu được nét trong trẻo và non nớt còn vương lại.

Cánh môi nhạt màu khẽ hé mở, giọng nói trầm thấp vang vọng qua trần nhà cao vút đã bị phủ đầy một lớp bụi và mạng nhện, giọng điệu vô cùng trào phúng.

“Cho phép ngươi thử…”

Byun Baekhyun cực kỳ chán ghét bộ dạng ra vẻ điềm tĩnh kia của gã. Cậu chỉ muốn moi tim gã ra băm thành trăm mảnh, chặt đứt đầu rồi đem cái xác khô ấy treo trên ngọn giáo cao nhất trong làng. Như một chiến tích đáng tự hào, để cho ai ai cũng biết rằng con quái vật điên cuồng tàn sát mọi người mấy tháng qua chính là do Byun Baekhyun này tự tay chém chết.

Cậu khẽ hạ cằm nhìn một con dao phết bơ, chộp lấy rồi đột ngột vung tay ném về phía gã. Park Chanyeol không tốn quá nhiều sức lực, chỉ nghiêng đầu để nó cắm phập vào lưng ghế. Thế nhưng khi gã liếc mắt qua bên kia thì phát hiện bóng dáng vừa ở đó đã biến mất. Đèn chùm phía trên phụt tắt một nửa lượng nến, căn phòng chỉ còn ánh sáng lúc mờ lúc rõ.

Một cơn gió vụt đến, Park Chanyeol nhanh chóng bắt được cổ tay đang cầm con dao bạc. Byun Baekhyun không hề nao núng, tay bên kia liền xoắn chặt lấy cổ áo gã rồi dùng sức quăng mạnh cả cơ thể gã qua vai.

Bàn ăn bằng đá đen nguyên khối với những đường vân ánh vàng uốn lượn nứt ra một đường dài, Park Chanyeol nghiến răng rên một tiếng nhỏ, Baekhyun hài lòng nhếch miệng. Vì cơn đau mà gã lơ đễnh nới lỏng cổ tay cậu, Byun Baekhyun liền xoay người, hai tay giữ cán dao dùng sức cắm xuống nhưng lại bị Chanyeol tránh được, gã vùng lên đá thẳng vào cằm cậu.

Byun Baekhyun mất thăng bằng lùi lại mấy bước, con dao bằng bạc bị văng ra xa. Đầu óc cậu choáng váng như thể một bên đại não đã nứt ra, m.áu tràn về hốc mắt khiến khung cảnh xiêu vẹo nhiễm một màu đỏ. Cậu chỉ kịp hít vào vài ngụm khí lạnh, hai tai ù ù không nghe được bất cứ âm thanh nào.

Park Chanyeol thong thả đứng dậy chỉnh lại vạt áo, gã sải chân bước tới gần Baekhyun. Cậu còn chưa kịp tỉnh táo đã bị Park Chanyeol xách cổ ném vào bức tường phía đối diện. Baekhyun liền trượt dài ngã khuỵ xuống đất, bàn tay cậu túm lấy tấm rèm nhung sau lưng đến trắng bệch. Cơn đau truyền tới tê dại một nửa cơ thể khiến Baekhyun tưởng như mình đang ngấp nghé ở cánh cửa địa ngục.

Tiếng giày da gõ cộc cộc trên sàn, lần này Park Chanyeol xách Baekhyun lên, ấn cậu nằm trên một chiếc bàn gỗ gần đó. Trước mắt cậu vẫn là những hình ảnh mờ nhoè, lồng ngực phập phồng khó thở, Baekhyun không nhịn được liền nghiêng đầu ho sặc sụa.

Khi tiếng ho khổ sở của Baekhyun vừa dứt thì cánh cửa sổ trên đầu cậu bật mở đập vào tường, tấm kính vỡ ra rơi loảng xoảng. Ánh sáng trắng bạc của mặt trăng tròn vành vạnh lập tức tràn vào đổ đầy căn phòng, hắt lên bóng dáng của hai kẻ đang điên cuồng đối đầu nhau.

Park Chanyeol bóp nghiến cần cổ thanh mảnh của Baekhyun, gã trợn mắt nhìn tên nhóc với gương mặt trắng trẻo non choẹt lại dám to gan khiêu chiến đòi mạng sống của gã. Park Chanyeol gằn giọng, lộ rõ tâm trạng đang cực kỳ khó chịu.

“Ngươi không phải là tế phẩm bọn chúng đem đến. Ngươi là ai?”

Byun Baekhyun nằm sõng soài trên mặt bàn, gương mặt nghẹn đỏ vì bị bàn tay to lớn siết lấy. Cơ thể to lớn của Park Chanyeol chen giữa hai chân cậu, một tay của gã còn đang ấn chặt đùi trái của Baekhyun xuống mặt bàn.

Thế nhưng nó lại…hoàn hảo!

Cậu giương mắt nhìn gã khiêu khích, không đáp một lời nào mà chỉ cười khinh miệt. Bàn tay của Baekhyun nhân lúc gã không chú ý đã lanh lẹn lần vào túi quần bên phải rút ra một ống tiêm. Dư quang bên khoé mắt của Park Chanyeol lần này chậm hơn Byun Baekhyun một nhịp, cậu đã cắm kim tiêm vào cổ gã.

Park Chanyeol bị đánh úp bất ngờ, hất tung cánh tay của Baekhyun. Gã trợn mắt nhìn ống tiêm vỡ nát dưới sàn, chất lỏng màu đỏ trong đó chỉ còn sót lại vài giọt. Gã rít lên.

“Ngươi đã làm gì ta!!??”

Byun Baekhyun nhanh chóng giật sợi dây chuyền bằng bạc khắc hình cây thánh giá linh thiêng đã được yểm bùa đeo trên cổ, ấn lên vòm ngực lộ ra khỏi áo của gã — vị trí gần trái tim nóng hổi. Park Chanyeol gào lên đau đớn, cậu không có lấy một tia thương xót, vung chân đạp mạnh vào ngực gã. Quả nhiên gã đã yếu đi, lùi lại quỳ sụp trên sàn.

Baekhyun thở hổn hển, từ từ đứng dậy. Cậu đánh lưỡi một vòng bên má trái liền nếm được hương vị máu tươi tanh tưởi bám đầy trong miệng. Ánh mắt Baekhyun tràn đầy tia khinh bỉ hướng đến Park Chanyeol đang vật lộn dưới sàn với cơn đau khủng khiếp như cháy gân cháy tuỷ. Cậu giẫm lên bàn tay co quắp đang bị lời nguyền ăn mòn da thịt của gã, cười cợt.

“Đừng tưởng ngươi là kẻ mạnh nhất ở đây ———”

Byun Baekhyun vừa dứt lời, ngoài trời đột nhiên nổi gió lớn, mây đen ầm ầm kéo đến che lấp mặt trăng vừa mới còn ở đó. Sấm chớp rền vang không biết từ đâu nổ lớn, tia sét màu đỏ tía kì lạ xé rạch nền trời đen thẫm không một ánh sao. Cây cối bên ngoài bị gió thổi nghiêng ngả, có vài cây đã bật gốc bay tít trên không trung cùng đất đá. Khung cảnh hỗn loạn dị thường như một cơn thịnh nộ kinh hoàng sắp sửa đổ lên vùng đất này vậy.

Byun Baekhyun chồm ra ngoài cửa sổ căng mắt nhìn như không thể tin nổi vào sự biến chuyển khó hiểu này. Gió thổi tóc mái cậu bay tán loạn, một mảnh kính sượt qua cứa vào đường cằm Baekhyun tạo thành vết thương nhỏ, máu rướm ra.

Phòng ăn vốn đã hỗn loạn giờ đây còn bị gió đảo tung hết lên. Ánh nến phụt tắt, nguồn sáng duy nhất đã không còn. Byun Baekhyun nâng cao cảnh giác, nhanh tay sờ vào thắt lưng thì liền bị một sức lực khổng lồ từ đâu xông đến ấn chặt lên mặt bàn. Cậu chỉ thấy một cánh tay vung lên nhanh như cắt, Baekhyun không kịp phản kháng, vội vàng nghiêng mặt, hai tay che chắn đầu mình.

Thế nhưng cánh tay đó không đánh tới cậu mà một tiếng nổ ầm ngoài kia vang lên chói tai. Baekhyun bị sức nóng phả đến làm giật mình. Cậu ngẩng đầu nhìn, toà tháp khổng lồ cao chót vót cách đó hai ngọn núi đã sừng sững tồn tại gần trăm năm giờ đây vỡ nát, từng viên gạch rơi xuống, rực cháy trong ánh lửa đỏ lòm.

Mọi chuyện xảy đến quá nhanh khiến Baekhyun còn đang bị bất ngờ thì một bàn tay to lớn vươn đến siết cổ cậu lần nữa kéo Baekhyun về với thực tại. Cậu vùng vẫy ra sức cấu vào cánh tay kia, thân hình to lớn lại chen giữa đùi Baekhyun khiến đôi chân của cậu trở nên vô dụng.

Lúc này gió bỗng ngừng thổi, mây đen tản đi, ánh trăng lại hiện ra. Thế nhưng, màu trắng bạc lung linh ban nãy đã biến mất, thay vào đó là màu đỏ rực như máu đổ trải dài khắp khung cảnh hoang tàn. 

Ánh sáng quay trở lại khiến Baekhyun nhận ra kẻ đang đè mình trên bàn lại là Park Chanyeol. Vậy nhưng giờ đây gã rất kì lạ, hình dạng đó…không phải là Park Chanyeol mới vừa bị cậu đánh suýt chết.

Baekhyun bỗng nhiên hoảng hốt phản kháng mãnh liệt hơn. Nhưng cậu nhanh chóng bị cơn đau ở cổ đánh bại, mặt Baekhyun nghẹn tới đỏ tía, cậu cào loạn vào cánh tay gân guốc của gã. Đôi mắt Baekhyun mở lớn ngạc nhiên nhìn chằm chằm vào kẻ trước mặt.

Park Chanyeol chỉ chống một tay trên ngực Baekhyun đã có thể hoàn toàn khống chế cậu. Gã rút bàn tay đang siết cổ Baekhyun, dưới ánh sáng đỏ rực của trăng máu, đồng tử của gã co lại, cũng ánh lên một sắc đỏ chết chóc như ngọn lửa bỏng rát. Gã giơ bàn tay toàn máu tươi lên ngắm nghía, hai chiếc răng nanh lộ ra, phấn khích liếm từng giọt.

“Ngươi…là thứ gì vậy?” — Baekhyun ôm cổ chặn máu trào ra, thở dốc.

Park Chanyeol ngồi trên người Byun Baekhyun nhàn hạ. Vết thương bị cháy hình cây thánh giá trên ngực gã dần dần khép lại rồi lành lặn dưới đôi mắt đang quan sát của Baekhyun khiến cậu ngỡ ngàng. Gã không đáp lời cậu mà ngửa cổ cười khùng khục điên dại.

Bờ vai của Baekhyun cứng lại. Cả hai tay cậu được thả tự do nhưng Baekhyun lại không mảy may nhúc nhích chúng để ra đòn. Bàn tay gã đặt trên ngực cậu như đang hút lấy tất cả sức lực và năng lượng từ Baekhyun. Park Chanyeol cúi xuống, ngắm nghía một lát rồi kéo mặt Baekhyun sang một bên để lộ cần cổ trơn nhẵn. Gã kề mũi sát vào cổ cậu, thận trọng ngửi ngửi, cọ nhẹ rồi vươn lưỡi liếm loạn như đang nếm thử một món ăn. Bất thình lình, gã cắm hai chiếc răng nanh nhọn hoắc ngập sâu vào da thịt Baekhyun.

Cậu đau đớn hét lên. Hai cánh tay run rẩy dưới sự kêu gào thống khổ của đại não cũng đưa lên nắm được cổ áo gã. Baekhyun dồn hết sức đẩy gã ra nhưng cơ thể cứ mềm nhũn vô lực kì lạ.

Đến tận khi Park Chanyeol cảm thấy thoả mãn, gã mới ung dung ngồi thẳng dậy. Máu tươi nóng hổi còn dính bên khoé miệng được gã vươn lưỡi liếm sạch. Ánh mắt của gã khinh miệt nhìn Baekhyun, hào hứng thưởng thức bộ dạng nổi giận vô nghĩa và không thể phản kháng của cậu. 

Một lát sau, Byun Baekhyun đã nằm xụi lơ như một món đồ chơi gã tuỳ ý xoay vần trong tay, cơ thể lúc nóng lúc lạnh, tầm mắt dần mơ hồ như bị phủ bởi một màn sương dày. Ngón tay thô dày của gã đưa lên, quệt qua môi Baekhyun lưu lại màu đỏ thẫm thơm mùi máu tanh tưởi. Gã cúi người liếm vệt máu, thì thầm vào tai cậu.

“Đêm nay, ngươi sẽ là con mồi của ta…”

.

I am not Beauty, I am Hunter — who will hunt you down.

But I am the Beast — who can fuck you up.

Từ khóa » điềm Mật Luân Hãm Chanbaek