CHÙM THƠ KHÔNG ĐỀ Toại Khanh - Vietheravada

CHÙM THƠ KHÔNG ĐỀ

Toại Khanh

Mai tóc bạc, chưa vẹn đời du sĩ đi trăm năm sao hết những con đường dâu biển ơi, trước lúc về yên nghỉ xin một lần làm mây trắng muôn phương

Đêm nằm nghe gió viễn phương Nhớ mưa nắng cũ Chiếu giường hoang vu..

Ga chiều mấy chuyến tàu qua Mấy mươi năm đó chỉ là chiêm bao

Đỉnh non nghe gió ngang rừng Vời trông lá đổ không dưng nhớ người

Một gùi bối diệp về non Hỏi con sóc núi có còn chỗ chăng ...

Một đời tay nắm, tay buông Bình sinh mấy cuộc vui buồn chiêm bao Hỏi em... cõi tịnh phương nào

Trầm luân một áng phù vân Để cho hạt cát hóa thân thành người Chiêm bao để khóc rồi cười Ngẩn ngơ sinh hóa ngậm ngùi hóa sinh !

Chút duyên người gặp gỡ người Vậy thôi, đến ngã ba đời xa nhau Cõi mê giang vĩ...giang đầu Mỗi người lại một chuyến tàu mù khơi

Giở kinh tìm Phật thấy ma Mười năm tục niệm vẫn là chiêm bao Cuối đời bên đĩa dầu hao Hiên ngoài một chiếc lá nào vừa rơi Bỗng không nén được tiếng cười ...

Thơ là chữ không phải tình Niết Bàn nào ở trang kinh bao giờ Vì tình chẳng phải là thơ như thiền sư chẳng ỡm ờ ngữ ngôn Yêu không là cắn hay hôn Người tu đâu phải làm ồn mới tu Tình là lá rụng chiều thu Thiền là làm họa sĩ mù...vẽ tranh !

Em về đi ta đi đây Vầng trăng khuya đã về tây nảy giờ Xa nhau xin tặng bài thơ Nhân duyên là chút ỡm ờ thế thôi Chừng phai mực, nát giấy rồi Bài thơ rồi cũng như người hư vô ! (từ thi phẩm Khi Nhà Sư Qua Sông)

Toại Khanh

BACK

Home

Từ khóa » Toại Khanh Thơ