Thơ Đề Tranh - Vietheravada

Phổ-Đà (Florida) Thu Phong

Vô tâm thập diệp thu hồ ngạn

Ý ngoại chưởng trung thập tải tình

Tuế nguyệt phù luân nhân vô tích

Cửu lạc dĩ thời diệp do thanh

Toại Khanh

Hoài

Triêu văn các biên phong

Hốt tưởng hiểu sơn chung

Đương tân hoài tích lãng

Hà xứ cựu thu không

Toại Khanh

Phàm Phu

Vẽ tranh

Chỉ thấy bóng mình

Làm thơ

Chỉ thấy phàm tình mênh mông

Viết văn

Đâu chổ xuống dòng

Dịch kinh

Để lại nghe lòng ngổn ngang

Toại Khanh

Thơ Đề Tranh

Sư già

Cổ tháp

Chùa xưa

Khuya nào về

Đứng nhớ mùa tuổi xanh

Vẫn trăng xưa đó với mình

Vẫn gang tấc đấy

Mà hình như xa…

Toại Khanh

Tranh Khuya

Lắng tai

Gió lộng bên thềm

Mưa khuya đất khách

Nghe đêm sao dài

Bút cùn hí lộng trên tay

Bức hoạ sao dài

Vẽ mãi chẵng xong

Toại Khanh

Hóa Duyên

Tình người

Củi quế gạo châu

Ta tên du sĩ bên cầu hoá duyên

Chẵng xin cơm gạo áo tiền

Một đời

Tìm được chữ Duyên cũng là

Toại Khanh

Noel Phố Cũ

Xuống đời một tối Giáng Sinh

Phố xa xôi quá

Cho mình mỏi chân

Phải chi chốn cũ gụi gần

Nửa đêm qua đó

Xin tuần trà khuya

Houston, Noel 2001

Toại Khanh

Mộng

Vẫn là hồ hải

Dấu chim

Những phương trời mộng

Đi tìm cơn mơ

Buồn vui từng vệt khói mờ

Những khuya phố xá

Tưởng bờ Tầm Dương

Rồi mai khăn áo trên đường

Trang thơ ngày cũ

Vô thường trên tay

Toại Khanh

Sát na sinh tử

Phố cũ ngập ngừng

Tôi với tôi

Tiếng lá khua chân

Chớm thu rồi

Bỡ ngỡ tương phùng

Em tóc trắng

Chỉ nỗi buồn xưa…

Vẫn tinh khôi!

Toại Khanh

Stop

Đứng lại thôi

Còn gì sau ngạch cửa

Hãy biết dừng

Khi chạm mức tình nhân

Đời chỉ đẹp

Khi mới là một nửa

Đêm tân hôn

Hai kẻ khóc: Mình lầm!

Toại Khanh

Tự Vịnh

Lai vô tích

Khứ vô thanh

Đi về một cõi

Vô danh

Riêng mình

Bỗng nhiên ra khách biên đình

Tri âm là những trang kinh nguyệt tà

Đôi khi

Khuya sớm chén trà

Phòng văn một trượng

Cứ là thênh thang

Toại Khanh

Thơ Đề Tranh

Thuyền hư

Ta vác qua cầu

Dưới chân

Vời vợi

Một màu trời xanh

Vẫn là một cõi thiên thanh

Mươi năm

Một buổi giật mình nhớ ra

Toại Khanh

Chuyện Nửa Đêm

Giữa khuya

Nhắm mắt kiết già

Thở vào vô ngã

Thở ra vô thường

Mười lăm phút

Hết ghét thương

Thêm dăm phút nữa

Thấy đường về non!

Toại Khanh

Tích Lan

Người về

Gió lạnh bến mê

Nhớ con sóng cũ

Đã về trùng khơi

Vô tâm

Nước lãng mặt người

Hữu tình

Người bỗng nhớ thời qua sông

Toại Khanh

Nụ cười Tuyết lãnh

Ba nghìn thế giới vo trònNhỏ lên giọt nước chỉ còn trang thơ

Toại Khanh

Dấu tích

Mười năm sau giữa tịch liêuVết người... là một mái lều vắng không

Toại Khanh

Chỉ là

Và chỉ là hạt bụiMột hôm bỏ về xuôiĐêm nào trên mái phốNhớ non xưa ngậm ngùi

Toại Khanh

Tên mình

Mười năm xóa dấu trên thân phậnVẫn cứ mù khơi một cội nguồnĐã là mây trắng không cố quậnNhững vui buồn thôi cũng mù sương.

Toại Khanh

BACK

Home

Từ khóa » Toại Khanh Thơ