| Tự Vịnh Lai vô tíchKhứ vô thanhĐi về một cõiVô danhRiêng mìnhBỗng nhiên ra khách biên đìnhTri âm là những trang kinh nguyệt tàĐôi khiKhuya sớm chén tràPhòng văn một trượngCứ là thênh thang Ngọn Nến Thắp Hai Lần Ừ thêm một tuổi, già một tuổiMột bước gần hơn.. đến áo quanSáng nay thắp nến mừng sinh nhậtLại thổi, để dành cho lễ tang ! Xin Lỗi Mẹ Về mới thấy, đi là tìmTa mười năm đó cánh chim mù lòaTa đi những phố phù hoaCửa khuya thao thức, mẹ ta ngồi chờTa lưu lạc kiếm vần thơThứ thơ của một gã khờ đa mangTrót yêu giếng đá trăng vàngMười năm một chuyến đò ngang chửa lầnBuổi chiều qua phố bâng khuângÐỉnh chung mộng cũ, liệu cần lắm khôngChợ đời nhóm những chiều đôngTa buôn hết vốn, tay không ngại vềNgồi đây nhớ gió ven đêThấy ra một gã nón mê giống mình Chỉ là Và chỉ là hạt bụiMột hôm bỏ về xuôiĐêm nào trên mái phốNhớ non xưa ngậm ngùi Phàm Phu Vẽ tranhChỉ thấy bóng mìnhLàm thơChỉ thấy phàm tình mênh môngViết vănĐâu chổ xuống dòngDịch kinhĐể lại nghe lòng ngổn ngang Thơ Đề Tranh Sư giàCổ thápChùa xưaKhuya nào vềĐứng nhớ mùa tuổi xanhVẫn trăng xưa đó với mìnhVẫn gang tấc đấyMà hình như xa… Tranh Khuya Lắng taiGió lộng bên thềmMưa khuya đất kháchNghe đêm sao dàiBút cùn hí lộng trên tayBức hoạ sao dàiVẽ mãi chẵng xong Tình người Củi quế gạo châuTa tên du sĩ bên cầu hoá duyênChẵng xin cơm gạo áo tiềnMột đờiTìm được chữ Duyên cũng là Noel Phố Cũ Xuống đời một tối Giáng SinhPhố xa xôi quáCho mình mỏi chânPhải chi chốn cũ gụi gầnNửa đêm qua đóXin tuần trà khuya(Houston, Noel 2001) Mộng Vẫn là hồ hảiDấu chimNhững phương trời mộngĐi tìm cơn mơBuồn vui từng vệt khói mờNhững khuya phố xáTưởng bờ Tầm DươngRồi mai khăn áo trên đườngTrang thơ ngày cũVô thường trên tay Sát na sinh tử Phố cũ ngập ngừngTôi với tôiTiếng lá khua chânChớm thu rồiBỡ ngỡ tương phùngEm tóc trắngChỉ nỗi buồn xưa…Vẫn tinh khôi! Stop Đứng lại thôiCòn gì sau ngạch cửaHãy biết dừngKhi chạm mức tình nhânĐời chỉ đẹpKhi mới là một nửaĐêm tân hônHai kẻ khóc: Mình lầm! | Phổ-Đà (Florida) Thu Phong Vô tâm thập diệp thu hồ ngạnÝ ngoại chưởng trung thập tải tìnhTuế nguyệt phù luân nhân vô tíchCửu lạc dĩ thời diệp do thanh Hoài Triêu văn các biên phongHốt tưởng hiểu sơn chungĐương tân hoài tích lãngHà xứ cựu thu không Thơ Đề Tranh Thuyền hưTa vác qua cầuDưới chânVời vợiMột màu trời xanhVẫn là một cõi thiên thanhMươi nămMột buổi giật mình nhớ ra Chuyện Nửa Đêm Giữa khuyaNhắm mắt kiết giàThở vào vô ngãThở ra vô thườngMười lăm phútHết ghét thươngThêm dăm phút nữaThấy đường về non! Tích Lan Người vềGió lạnh bến mêNhớ con sóng cũĐã về trùng khơiVô tâmNước lãng mặt ngườiHữu tìnhNgười bỗng nhớ thời qua sông Nụ cười Tuyết lãnh Ba nghìn thế giới vo trònNhỏ lên giọt nước chỉ còn trang thơ Dấu tích Mười năm sau giữa tịch liêuVết người... là một mái lều vắng không Tên mình Mười năm xóa dấu trên thân phậnVẫn cứ mù khơi một cội nguồnĐã là mây trắng không cố quậnNhững vui buồn thôi cũng mù sương. Lại Vu Lan Mỗi năm mấy bận rộn ràngTháng tư nhớ Phật, Vu Lan nhớ bầmMẹ đi mấy bữa thì rằmlần tay...cũng sắp mười năm xa ngườiCon giờ ngót nghét năm mươikể ra cũng quá nửa đời còn chiphố đời mưa nắng có khivẫn mong có một buổi về núi xưathà ăn chén muối đĩa dưađể về lại thuở mình chưa như giờthà nằm gối đất làm thơhơn phù hoa với mấy bờ trầm luâncon mười năm sống vong thânkịp khi nhớ mẹ, về thăm trễ rồimưa ngâu tháng bảy xám trờiviễn phương thắp nến nhớ người thung huyên Đi Người đi, còn lại chỗ ngồiTrăng đi, còn chút mây trôi bên trờiMai kia chừng phủi tay rồiTa đi, còn chiếc lá rơi bên hè ! Góc Núi Đời trước mặtNúi sau lưngĐể mai hết cuộc trầm luânQuay vềKhông đất kháchChẳng trời quêỞ đâu có gốc bồ đề là vuiMươi năm thân thế ngủ vùiNhững lo toanNhững buồn vui phố đờiNay về góc núi thảnh thơiXếp chân hít thở mỉm cườiĐợi đi! Chờ Thoắt cái, người xưa đã xuống mồDáng cũ bây giờ nắm xương khôChốn hẹn hôm nào giờ hoang lạnhTrở về ngồi đối diện hư vô...Chờ ai, ai nữa mà mong đợiĐợi suốt kiếp rồi vẫn trắng tayBản thân nhìn mãi còn chưa thấySao vẫn ngu khờ ngóng trông ai...Chờ nhau, em lại ngồi hết chỗLàm gì còn có chỗ cho nhauCứ muốn ôm vào, lòng không mởTrách gì...yêu chỉ nghĩa là đau! Đất Rồi mai buông hết, ta về đấtMộng mị trần gian gửi lại nhauNắng sớm, mưa chiều cùng giun dếĐêm nằm ngửa mặt ngó trăng saoMột nắm xương tàn không tên tuổiMục ruỗng vô hồn hết biết đauChẳng biết giận hờn, thôi thương nhớMáu thịt bây giờ để bón rau!Thôi nhé, hôm nay còn hơi thởRáng sống an vi... đợi buổi nào! |